Nắm lấy một mũi lao, Tượng Long đột nhiên xông lên, húc bay hai quận quốc binh ra xa. Gai nhọn trên đỉnh đầu còn húc lủng bụng đối phương. Dựa thế đứng dậy, Đổng Phi gầm lên như cự lôi:
- Tặc tử, gia gia nhà ngươi ở đây.
Mũi lao mang theo lực lượng thật lớn có thể xuyên thủng kim thạch, có thể nói đã dùng tới toàn bộ khí lực của Đổng Phi.
Vốn cách Giản Ung hơn 150 bước, nhưng tốc độ của Tượng Long nhanh đến kinh ngạc, trong nháy mắt đã xông qua. Trong nháy mắt Đổng Phi ném ra, cự ly chỉ còn cách Giản Ung khoảng 80 bước. Phải nói cự ly này vẫn còn xa, nhưng Đổng Phi đã dùng hết khí lực toàn thân. Khi mũi lao bay tại không trung không ngừng xoay tròn, càng sinh ra một đường vòng cung kỳ dị.
Giản Ung cũng không nghĩ đến, tại cự ly xa như vậy mà Đổng Phi lại xuất thủ..
Chờ khi hắn nghe được tiếng gió rít vang lên, vội vã quay đầu lại xem, mũi lao đã đến trước mặt hắn.
Phốc, xuyên thủng cổ Giản Ung. Lực lượng rất lớn trên mũi lao đã làm gãy xương cổ của Giản Ung. Giản Ung cụp đầu xuống, nằm trên lưng ngựa, một đường chạy vào đồng hoang.
Cùng lúc đó, tráng hán tên Vương Chính cũng đã chạy qua.
Tuyên Hoa đại phủ lực phách Hoa Sơn, tráng hán mặt mày dữ tợn quát:
- Tiểu tử, để mạng lại!
Vương Chính, vốn là một viên đại tướng bên cạnh Trương Thuần, sau đó Trương Thuần cùng đường, hắn liền lâm trận tạo phản, chém đầu của Trương Thuần.
Vốn muốn cầu một tiền đồ, nhưng Công Tôn Toản lại ghét nhất hạng người bất trung bất nghĩa, tại chỗ đã muốn giết hắn.
Cũng may là Lưu Bị cầu tình, Công Tôn Toản mới thả Vương Chính ra. Nhưng bởi vì sự kiện này, Công Tôn Toản đã sinh ra đề phòng với Lưu Bị.
Trên thực tế, Công Tôn Toản vẫn có đề phòng với Lưu Bị.
Xem như đồng song, lúc đó cái vẻ hào nhoáng biểu hiện ra của Lưu Bị khiến Công Tôn Toản không thích cho lắm, đồng thời cũng không quá coi trọng. Nhưng sau khi Lưu Bị đầu nhập vào hắn, Công Tôn Toản phát hiện, người đồng song ngày xưa của hắn cũng không khó chịu như biểu hiện bên ngoài của hắn. Ngược lại, Lưu Bị rất có tài hoa, tại lĩnh vực quân sư có vẻ kém hơn Công Tôn Toản, nhưng tại phương diện đối nhân xử thế, còn có sử dụng người, năng lực của Lưu Bị vượt xa Công Tôn Toản, khiến cho thủ hạ của Công Tôn Toản đều nói tốt cho Lưu Bị.
Càng như thế, Công Tôn Toản lại càng lo lắng.
Vì vậy khi giết Trương Thuần, biểu tấu công tích với triều đình, Lưu Bị vốn là ở trong tam giáp, cùng Quan Trương hai người đều có chiến công cao, nhưng cũng không xuất hiện ở trên Công lao bộ. Lấy lời của Công Tôn Toản, hôm nay Lưu Bị còn gánh trên lưng cái danh phản tặc, nếu không thể rửa sạch cái danh này, Công Tôn Toản hắn làm sao dám thỉnh công với triều đình?
Lưu Bị là người thông minh, sao đoán không ra Công Tôn Toản đã sinh đề phòng với mình?