Cô Vợ Thay Thế

Chương 5: Giống như một người giúp việc




Tiêu Thanh Hà nghe thấy hai tiếng "chị dâu", sắc mặt càng trầm ngâm, lạnh lùng liếc nhìn Hạ Diệp Chi một cái.

Hạ Diệp Chi cắn môi, tên "Mạc Gia Thành" này muốn hại chết cô sao?

Tiêu Thanh Hà kéo Hạ Diệp Chi đi vào phòng khách của biệt thự, rồi lạnh lùng buông tay cô ra.

Sắc mặt bà ta tái xanh nhìn Hạ Diệp Chi, "Người đàn ông lúc nãy sao lại gọi con là chị dâu? Là em trai của Mạc Đình Kiên à?"

Hạ Diệp Chi gật đầu, "Vâng."

"Bốp!"

Tiêu Thanh Hà tát một bạt tay thật mạnh vào mặt cô, lực rất mạnh, đánh xong Hạ Diệp Chi lập tức cảm thấy đầu óc quay cuồng.

"Con có sĩ diện không vậy, ngày đầu tiên sau khi kết hôn lại dính lấy em trai của chồng mình, con muốn hại chết ai! Có muốn chết cũng đừng lôi nhà họ Hạ theo!"

Hạ Diệp Chi cúi đầu, giơ tay sờ lên gương mặt đang đau buốt của mình, lạnh lùng ngước mắt nhìn Tiêu Thanh Hà, "Sao mẹ không hỏi xem con có tự nguyện hay không?"

Lần nào cũng vậy, có chuyện gì cũng mắng cô dạy dỗ cô trước tiên, không bao giờ chịu hỏi nguyên nhân.

"Một kẻ phế vật bị hủy dung mạo lại bất lực, một người đàn ông bình thường khỏe mạnh, nói ra thì người bình thường cũng biết phải chọn ai, tối hôm qua, không phải em đã qua đêm với người "em chồng" đó chứ?"

Một giọng nữ dịu dàng truyền đến từ cầu thang, nhẹ nhàng nhưng đầy sự ác ý.

Tiêu Thanh Hà vừa nhìn thấy Hạ Hương Thảo đi xuống thì vội bước đến, quan tâm hỏi han, "Hương Thảo, con đã khỏe hơn chút nào chưa?"

"Mẹ, con khỏe nhiều rồi." Hạ Hương Thảo nở nụ cười dịu dàng với Tiêu Thanh Hà, đi đến bên cạnh Hạ Diệp Chi, "Diệp Chi, tuy chị hiểu được tâm trạng của em, nhưng em cũng phải nghĩ cho nhà họ Hạ, phải biết kiềm chế một chút."

Lúc nãy ở trên lầu, cô ta nhìn qua cửa sổ thấy cảnh Hạ Diệp Chi và một người đàn ông hôn nhau, cô ta không ngờ một cô gái thường ngày trông vừa ngốc vừa xấu xí như Hạ Diệp Chi lại có bản lĩnh dụ dỗ được đàn ông.

Cô ta nói xong thì xoay đầu nhìn sang Tiêu Thanh Hà, nói một cách nũng nịu, "Mẹ, mẹ nói xem có đúng không?"

Tiêu Thanh Hà nở nụ cười, "Hương Thảo nói thì đương nhiên là đúng."

Hạ Diệp Chi nắm chặt tay, mím môi không nói câu nào.

Người không biết sẽ cho rằng Hạ Hương Thảo và Tiêu Thanh Hà mới là mẹ con ruột.

Nhưng nhiều năm qua, Tiêu Thanh Hà đều một lòng muốn đứng vững trong nhà họ Hạ nên không ngừng giở thủ đoạn nịnh bợ từng người trong nhà họ Hạ, đứa con gái ruột như cô ngược lại biến thành đứa con rơi.

Tiêu Thanh Hà thu nụ cười lại, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn sang Hạ Diệp Chi, "Diệp Chi, dù con đã được gả vào nhà họ Mạc, nhưng phải biết giữ bổn phận, không được làm nhà học Hạmất mặt."

Hạ Diệp Chi rũ mắt xuống, che giấu đi sự mỉa mai trong đáy mắt, dáng vẻ như đang chịu đựng, giọng điệu bình tĩnh cất tiếng nói, "Xem như hai người đã nhắc con nhớ ra. Nếu một ngày nào đó con không vui, lỡ làm ra một vài chuyện vượt quá giới hạn, không biết nhà họ Mạc có vì tức giận mà đến nhà họ Hạ cũng giải quyết luôn không."

Hạ Hương Thảo không ngờ một cô gái khờ khạo chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng như Hạ Diệp Chi lại nói ra những lời như vậy, cô ta nhíu mày lên tiếng, "Em có ý gì?"

"Chính là ý mà chị nghe được đấy." Hạ Diệp Chi ngẩng đầu, ngước mặt lên, đôi mắt không cảm xúc tỏ ra bình tĩnh đến lạ thường.

Tưởng cô sẽ còn giống như một người giúp việc để bọn họ mặc sức chửi mắng sao?

Trước kia là vì cô vẫn còn hy vọng với người mẹ Tiêu Thanh Hà này, nhưng sau khi cô bị ép phải gả đi thay cho chị hai thì một chút hy vọng sau cùng đã không còn nữa.

"Em!"

Hạ Hương Thảo đã quen với việc lên mặt với Hạ Diệp Chi, đây là lần đầu tiên Hạ Diệp Chi phản kháng lại cô ta.

Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Hạ Diệp Chi, xoay đầu nhìn sang Tiêu Thanh Hà, "Mẹ, con có lòng tốt khuyên Diệp Chi, nhưng nó lại nói thế kia!"

Tiêu Thanh Hà đương nhiên nghe được sự uy hiếp trong lời nói cửa Hạ Diệp Chi, nhưng nghĩ lại trước kia bất luận là chuyện gì Hạ Diệp Chi nghe theo lời bà ta, giúp bà giải quyết mọi chuyện, nên bà ta nghiêm nghị nói: "Diệp Chi, xin lỗi chị hai đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.