Cô Vợ Thay Thế

Chương 13: Tôi nghèo




Hạ Diệp Chi hơi ngây người một lát mới sực tỉnh. Chủ nhân của giọng nói này là “Mạc Gia Thành”.

“Sao anh còn chưa đi nữa?”

Đáp lời cô là tiếng cúp điện thoại.

Cô nhìn di động bị cúp máy, buồn bực ôm đầu ngồi xổm xuống.

Vì sao tất cả mọi người đều muốn làm khó cô vậy?

Tiêu Thanh Hà và Hạ Lập Nguyên đẻ cô ra nhưng lại chưa bao giờ yêu thương cô.

Cô bị ép gả vào Nhà họ Mạc, Mạc Đình Kiên chán ghét đến mức chẳng thèm gặp cô.

Cô không muốn tự chuốc phiền phức, vậy mà “Mạc Gia Thành” lại cứ đến quấn lấy cô.

Nhưng, nếu không quan tâm đến “Mạc Gia Thành” thì có khi nào anh ta sẽ thật sự đi nói với Mạc Đình Kiên là cô quyến rũ anh ta không?

Nghĩ đến khả năng này, Hạ Diệp Chi hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy.

Mặc dù cô từng dùng chuyện này để uy hiếp Tiêu Thanh Hà và Hạ Hương Thảo, nhưng nếu “Mạc Gia Thành” thật sự đi nói bậy bạ, nhà họ Mạc chắc chắn sẽ chẳng quan tâm thật hay giả mà hi sinh cô đầu tiên để bảo vệ danh tiếng của nhà họ Mạc.

...

Hạ Diệp Chi không hề đi mua những món ăn “Mạc Gia Thành” dặn mà đi chợ mua nguyên liệu nấu ăn về.

Cô mở cửa bước vào là nhìn thấy thân hình cao to của “Mạc Gia Thành” đang cuộn mình trên chiếc sofa đơn nhỏ của cô.

Người đàn ông đẹp trai nghiêng đầu dựa vào lưng ghế sofa, hai chiếc chân dài bắt chéo nhau, giữ tư thế tự do thoải mái. Nếu không phải sắc mặt anh hơi trắng bệch thì từ vẻ mặt thong dong bình tĩnh của anh, gần như không thể nhận ra anh là người vừa bị súng bắn bị thương.

Dù thế, nhìn anh và căn phòng nhỏ bé đơn sơ này của cô vẫn chẳng hề ăn khớp với nhau.

Dù sao cũng là cậu ấm được nuông chiều từ nhỏ nhà thế gia đại tộc, cho dù phẩm chất có tệ một chút nhưng sự cao quý tao nhã trên người anh vẫn không cách nào che giấu được.

Cô đặt đồ ăn trên tay xuống, cúi người thay giày.

Khí chất lạnh lùng đột nhiên ập tới gần.

Cô ngẩng phắt đầu thì nhìn thấy người đàn ông đang dựa vào ghế sofa ban nãy đã đi đến trước mặt cô tự bao giờ, anh đang cúi đầu liếc nhìn đồ ăn cô đem về.

Mạc Đình Kiên nhìn rõ đồ ăn cô đưa về rồi thì nhướn mày nhìn cô: “Đây là đồ ăn em mua về sao?”

Hạ Diệp Chi đã thay xong giày, xoay người cầm đồ ăn, giọng nói hờ hững: “Mua đồ ăn nấu sẵn đắt quá, tôi nghèo.”

Mạc Đình Kiên săm soi quần áo trên người cô, xem ra quả đúng là đồ hạ giá cũ kỹ.

Cô vợ mới cưới này của anh cũng thật là... quá bủn xỉn đấy.

Hạ Diệp Chi cũng không quan tâm đến suy nghĩ của anh, cầm thức ăn đến nhà bếp.

...

Một tiếng sau, Hạ Diệp Chi bưng đồ ăn đã nấu xong lên.

Mạc Đình Kiên buông điện thoại xuống, liếc mắt nhìn cô, ánh mắt anh dừng trên món ăn cô nấu.

Món ăn bày biện rất đẹp, nhìn có vẻ rất thanh đạm, đồ ăn rất phù hợp với người bệnh.

Hạ Diệp Chi xới cơm đặt xuống trước mặt anh rồi chẳng thèm quan tâm đến anh nữa.

Vô tình liếc mắt nhìn, cô phát hiện ra sau khi ăn mấy miếng, mặt “Mạc Gia Thành” đột nhiên sa sầm, sắc mặt hơi u ám.

Hạ Diệp Chi đánh thột một cái.

Sao thế nhỉ?

Cô nấu ăn thôi mà cũng có thể làm mất lòng cậu ấm này hay sao?

Mạc Đình Kiên sa sầm buông đũa xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Bước chân vững vàng, chẳng hề yếu ớt chút nào.

Động tác và cơm của Hạ Diệp Chi hơi ngập ngừng nhưng vẫn không đi theo.

Bên ngoài cửa.

Mạc Đình Kiên buồn bực móc bao thuốc lá trong túi áo, nhưng móc mãi mới nhớ ra mình không có thuốc lá.

Hương vị quen thuộc ban nãy khiến anh nhớ về mẹ mình.

Mặc dù sinh ra trong gia đình danh giá nhưng người mẹ dịu dàng tao nhã của anh lại dịu dàng hiền hậu, thích nấu nướng.

Chỉ là, đến cuối cùng lại...

Nhớ đến căn phòng dưới đất ẩm ướt và bẩn thỉu kia, anh siết chặt nắm tay đấm lên tường vang lên một tiếng “Bụp”.

Ngay cả Hạ Diệp Chi đang ngồi trong phòng ăn cơm mà cũng nghe thấy tiếng động này.

Hạ Diệp Chi do dự một lát rồi vẫn thấy không yên tâm lắm, buông bát đũa xuống mở cửa ra ngoài: “Sao thế? xảy ra chuyện gì vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.