Trọng Tử

Quyển 1 - Chương 18: Sở Bất Phục




Lại nói đến Hải Sinh đạo trưởng sau khi được Lạc Âm Phàm chỉ điểm, tự lập nên phái Phù Sinh. Trác Vân Cơ luyện thành linh dược, giải được dục độc cho mọi người trong trấn. Lạc Âm Phàm cũng không ở lại, cáo biệt Trác Vân Cơ, mang theo Trọng Tử trở về Nam Hoa. Tần Kha đã dẫn chúng đệ tử quay về trước. Văn Linh Chi bình an đón được Mẫn Tố Thu trở về, Mẫn Vân Trung vô cùng vui mừng. Lại nói đến việc Vạn Kiếp bỏ chạy, Mẫn Vân Trung không khỏi cảm thấy phiền muộn tiếc hận một phen, cũng may Tần Kha vẫn chưa đem chuyện Trọng Tử tu luyện Linh Đài Ấn nói ra, Mẫn Vân Trung và những người khác không biết chuyện, cũng không hỏi gì nhiều.

Chuyện phát sinh kế tiếp, lại làm cho Trọng Tử không kịp chuẩn bị.

Lạc Âm Phàm không nhắc lại chuyện bắt Trọng Tử đóng cửa sám hối, mà lại phạt Mộ Ngọc thật nặng. Chiếu theo môn quy chịu hình phạt đánh bằng roi, tạm cách chức thủ tọa đệ tử, bàn giao lại tất cả công việc rồi đến Tổ Sư điện sám hối.

Trọng Hoa Tôn giả không trách móc đệ tử nặng nề, nên ngàn vạn lần cũng không thể ngờ được lại phạt Mộ Ngọc nặng đến vậy. Tất cả mọi người cũng không có ai dám nhiều lời. Theo lý mà nói, đệ tử mới nhập môn làm việc tuỳ hứng, thân là thủ tọa đệ tử không những không ngăn cản mà lại còn giúp đỡ che dấu, quả thực là đã không làm tròn trách nhiệm của mình. Bởi vậy ngay cả Mẫn Vân Trung cũng không thể giúp gì được, may mà Tần Kha chỉ bị phạt nhẹ.

Làm liên lụy đến hai người, Trọng Tử vừa khổ sở lại vừa thấy áy náy, mấy lần đến cầu xin đều bị Lạc Âm Phàm nghiêm khắc từ chối rồi đuổi ra ngoài.

Sư phụ luôn luôn ôn hòa đột nhiên trở nên không chịu hiểu rõ tình, lý như vậy. Nhưng thứ càng làm Trọng Tử bất an là từ khi trở lại Tử Trúc Phong, Lạc Âm Phàm đối xử với nàng đã không còn hòa nhã vui vẻ như trước mà lại là lãnh đạm, thậm chí còn không cho phép nàng vào trong đại điện đứng hầu.

Sư phụ còn đang giận nàng sao?

Trong lòng Trọng Tử vô cùng hối hận, mỗi ngày đều theo quy củ chăm chỉ tu luyện Linh Đài Ấn cùng Toan Nghê, và cũng không dám chạy lung tung, một lòng mong mỏi sư phụ nguôi giận.

Hôm nay, thừa dịp các đệ tử lên ngọn núi cao nhất ở Nam Hoa tụ họp theo thông lệ, nàng rốt cục cũng tìm được một cơ hội lén đến Tổ Sư Điện thăm Mộ Ngọc.

Bên ngoài Tổ Sư Điện không một bóng người, quang cảnh xung quanh lặng ngắt như tờ.

Vừa mới bước lên bậc thang, chợt một cảm giác sợ hãi kỳ dị lại mạnh mẽ kéo đến, Trọng Tử bước chậm lại, trong đầu không tự chủ được lại bất tri bất giác bắt đầu hiện lên hình ảnh rất rõ ràng của một ánh mắt đỏ sậm …

Trọng Tử cảm giác được như thiên ma lệnh ở bên trong điện đang cách một cánh cửa mà cười với nàng!

Mộ Ngọc và mọi người mỗi ngày đều nhìn thấy nó cũng không có chuyện gì xảy ra, vì sao chỉ mỗi mình nàng khi nhìn thấy nó lại có phản ứng? Chẳng lẽ là vì nàng và chủ nhân trước kia của nó đều là trời sinh sát khí giống nhau hay sao?

Bất luận như thế nào, nó cũng đã bị ma tôn dùng cấm thuật phong ấn lại, hiện tại nó chỉ là một miếng sắt mà thôi, có gì đáng sợ chứ!

Trọng Tử chột dạ nghĩ, nhìn vào cánh cửa điện cao lớn đang đóng chặt trước mặt, chậm chạp không dám đưa tay đẩy ra.

Đúng lúc này, cánh cửa kia bỗng nhiên phát ra một tiếng ‘Két’, cửa được mở ra từ bên trong. Mộ Ngọc xuất hiện ở phía sau cánh cửa, mặc một chiếc áo bào với hai màu xanh trắng đơn giản, khí độ ôn nhuận, trầm ổn vẫn không suy giảm chút nào.

“Trọng Tử.”

“Mộ sư thúc…” Trọng Tử vẻ mặt đầy xấu hổ.

Mộ Ngọc cúi đầu nhìn nàng, lại cười nói: “Con lo gì, ta không sao, có phải con đi cầu xin cho ta lại bị Tôn giả mắng hay không?”

Ánh mắt vẫn luôn dịu dàng như vậy, âm thanh quen thuộc càng nghe càng thấy thân thiết như thế. Trọng Tử từ trước tới nay vẫn luôn thích quấn lấy Mộ Ngọc mà làm nũng, giờ phút này lại càng cảm thấy ấm ức, áy náy vô cùng. Nhịn không được nhào vào lòng Mộ Ngọc oà khóc.

Mộ Ngọc ôm nàng: “Ta không trách con, cũng không phải là hình phạt quá nặng gì, đừng khóc nữa.”

Trọng Tử khóc càng thêm dữ dội hơn.

Mộ Ngọc biết nàng suy nghĩ đến điều gì, an ủi: “Chỉ tạm cách chức thôi, đến khi ra khỏi cửa này ta vẫn sẽ là thủ tọa đệ tử mà, có gì phải đau lòng, đừng khiến Tôn giả tức giận nữa.”

Trọng Tử muốn xem vết thương trên người Mộ Ngọc: “Sư thúc đã đã bị roi đánh.”

Mộ Ngọc ngăn cản: “Mười roi mà thôi, nhằm nhò gì đâu nào.”

Trọng Tử quệt nước mắt, hồi lâu mới thấp giọng: “Là con đã hại người bị phạt, Mộ sư thúc, vì sao người đối xử với con tốt như vậy…”

Mộ Ngọc nói: “Con đang lẩm bẩm gì vậy?”

Trọng Tử lắc đầu.

Mộ Ngọc vỗ vỗ cái trán của nàng, mỉm cười: “Bởi vì con là Trọng Tử.”

Trọng Tử vẫn không hiểu.

Mộ Ngọc nhẹ nhàng đem Trọng Tử từ trên người mình đẩy ra, lại an ủi vài câu xong liền thúc giục Trọng Tử trở về, đồng thời dặn dò nàng không nên lui tới Tổ Sư Điện để tránh bị người khác nhìn thấy lại đi tố cáo sẽ sinh ra chuyện. Trọng Tử đành phải lưu luyến rời đi.

………

Trên đại điện Trọng Hoa cung, Lạc Âm Phàm ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ toạ, bên cạnh bày mấy chén trà nóng. Yến Thực Châu trong mắt mọi người trời sinh tính tình rộng rãi, phóng khoáng. Thế nhưng giờ phút này nàng lại có vẻ vô cùng câu nệ và bất an, vừa ngồi rất quy củ vừa rất cung kính. Hai tay nắm chặt hai bên thành ghế dựa, với một điệu bộ thụ sủng nhược kinh (*) dường như đã chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc cũng có thể đứng lên trả lời.

* Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ; được yêu thương nhiều vừa mừng lại vừa lo

Ngày thường Tôn giả rất ít khi nói chuyện với các đệ tử, càng không nói đến chuyện đặc biệt mời một đệ tử đến Tử Trúc Phong làm khách, có thể đoán được nguyên nhân chính là vì Trọng Tử, cho nên Tôn giả yêu ai yêu cả đường đi, bởi vậy mới mời Yến Thực Châu đến Tử Trúc Phong để nói chuyện.

Trà cũng đã gần nguội lạnh, Yến Thực Châu hãy còn hưng phấn, Lạc Âm Phàm cũng đã nghĩ ra câu mở đầu nghe được một chút.

Hắn giống như thuận miệng nói: “Ta thường nghe Trọng nhi nhắc đến con.”

Yến Thực Châu đứng bật dậy, trả lời: “Tiểu Trùng… Sư cô trời sinh tính tình đơn thuần, người rất chân thành, con rất là thích người, cho nên mới gần gũi với nhau như vậy.”

Lạc Âm Phàm gật đầu: “Ngồi xuống nói chuyện đi.”

Yến Thực Châu theo lời ngồi xuống.

Sau một lúc lâu, Lạc Âm Phàm lại hỏi: “Gần đây việc tu hành của con tiến triển thế nào rồi?”

Trưởng bối vẫn tiếp tục nói những lời khách sáo với hậu bối như cũ, làm Yến Thực Châu nghe thấy nhiệt huyết lại sôi trào, lại đứng bật dậy lần nữa: “Vẫn rất thuận lợi, nhọc lòng Tôn giả phải bận tâm rồi.”

Lạc Âm Phàm nói: “Nếu có gì thắc mắc, con có thể tới hỏi ta.”

Tôn giả lại quan tâm đến mình như vậy ư? Yến Thực Châu kích động đến rơi nước mắt, chỉ biết “Dạ, dạ!” liên tục.

Lạc Âm Phàm có ý bảo nàng ngồi xuống.

Yến Thực Châu một lần nữa ngồi xuống.

Lạc Âm Phàm giao du rộng rãi, thường xuyên tiếp khách, nhưng tính toán kỹ càng thì đây gần như là lần đầu tiên trò chuyện với mục đích hơi đặc thù một chút với người khác, khó tránh khỏi có chút mất tự nhiên, sau một lúc lâu lại nói: “Thằng bé Thành Phong kia tư chất cũng rất tốt, những năm gần đây cũng đã có chút thành tựu.”

Thành phong là phu quân của Yến Thực Châu, nghe thấy Lạc Âm Phàm khen phu quân của mình, Yến Thực Châu lại đứng lên khiêm tốn nói: “Tôn giả quá khen.”

Lạc Âm Phàm đành phải ra lệnh: “Con không cần đa lễ, ngồi xuống nói chuyện đi.”

Yến Thực Châu lần thứ ba ngồi xuống, trong lòng âm thầm nghi hoặc.

Không đúng, vô cùng không thích hợp! Tôn giả thường ngày luôn luôn kiệm lời bỗng nhiên lại chủ động quan tâm đến những việc vặt như vậy. Hình như đã thay đổi khác với với hình tượng đạm mạc ngày xưa, thái độ thân thiết này nhìn thế nào cũng thật quỷ dị, thật là làm người ta khó hiểu! Đương nhiên nàng cũng hiểu được, lần này Lạc Âm Phàm đặc biệt tìm nàng cũng không phải chỉ để nói chuyện phiếm, bởi vậy Yến Thực Châu càng thêm khẩn trương — không hổ danh là Tôn giả, trong lời nói đều ẩn chứa huyền cơ, thật là khó đoán…

Bên này Lạc Âm Phàm hỏi han những chuyện vặt vãnh xong, trong lòng thật ra cũng cảm thấy rất xấu hổ, mình trở nên nhiều chuyện như vậy từ khi nào?

Rốt cục, hắn quyết định nói ngắn gọn, trấn định nói vào chủ đề chính: “Trọng Nhi vẫn chỉ là một đứa trẻ, mấy ngày nay lại quấn quít lấy con, chắc cũng đã gây cho con không ít phiền toái?!”

Biết nguyên nhân là vì Trọng Tử, Yến Thực Châu ngược lại thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi: “Tôn giả sao lại nói vậy, sư cô tính tình rất tốt.”

Lạc Âm Phàm nói: “Tuy nói Trọng nhi bối phận cao hơn con, nhưng tuổi con bé vẫn còn nhỏ, kiến thức không rộng rãi bằng con. Có rất nhiều chuyện con bé không hiểu hết, ta ngày thường lại quá bận, mong rằng khi nào con rảnh rỗi thì có thể đến chỉ bảo con bé nhiều hơn một chút.”

Yến Thực Châu vội hỏi: “Thực Châu tất nhiên cũng sẽ làm như vậy, không cần Tôn giả phải dặn dò đâu ạ.”

Lạc Âm Phàm ho nhẹ một tiếng, rất cô đọng nói: “Nếu Trọng Nhi có khúc mắc gì cũng phiền con chỉ dẫn, ngàn vạn lần đừng để cho con bé có tạp niệm trong lòng mà làm chậm trễ việc tu luyện.”

Giải thích nghi hoặc hẳn phải là bổn phận của người làm sư phụ, làm gì có chuyện bảo đồ đệ đi hỏi người khác nhỉ? Yến Thực Châu nghe được cảm thấy thật là kỳ cục, chỉ là không tiện hỏi nhiều, đành phải vâng lời đáp ứng.

Lạc Âm Phàm châm thêm trà, chuyển đề tài: “Ngày hôm trước ta nghe nói con đang luyện Phân Thân Bí Thuật.”

Yến Thực Châu đáp: “Đúng ạ.”

“Con đã luyện đến tầng thứ mấy rồi?”

“Con chỉ mới luyện đến tầng thứ tám.”

“Có thể luyện Phân Thân Bí Thuật đến tầng thứ tám đã là tốt lắm rồi, có thể tạm ngừng để chuyển sang luyện thuật pháp khác.” Lạc Âm Phàm nhẹ nhàng mở nắp chén trà thưởng thức mùi hương, thuận miệng hỏi: “Trước mắt con định luyện thuật gì?”

Nói ra những lời này, ngoại trừ việc hắn có ý muốn chỉ điểm riêng cho Yến Thực Châu, cũng xem như việc này là do muốn giúp đỡ tiểu đồ đệ duy trì quan hệ tốt.

Sao có thể dự đoán được Lạc Âm Phàm sẽ nói như vậy, Yến Thực Châu vốn nên hưng phấn nhưng sau khi nghe vậy thì lại lộ vẻ mặt xấu hổ, thành thành thật thật trả lời: “Âm dương hoà hợp, luyện Song Tu Thuật ở trong phòng ạ.”

Lạc Âm Phàm vốn là đã đem chén trà đưa lên gần đến miệng, nghe Yến Thực Châu nói vậy bàn tay đang bưng chén trà cũng không ngăn được cứng đờ giữa không trung, tiếp theo lại tiếp tục trấn định tinh thần, nhẹ nhàng thưởng thức một ngụm trà, sau đó không nhanh không chậm đặt chén trà trở lại bàn, mặt vẫn không đổi sắc: “Thôi, con cứ lo việc… tu luyện của con trước đi, chuyện của Trọng Tử cũng không vội, đợi một thời gian nữa rồi hãy nói.”

Có tu luyện gì đi nữa cũng không thể ‘song tu’ giữa ban ngày ban mặt được, Yến Thực Châu trả lời ngay: “Kỳ thật con cũng không có việc gì cả, nếu Trọng Tử sư cô…”

Lạc Âm Phàm ngắt lời nàng: “Gần đây Trọng nhi tu luyện tiến bộ rất nhanh, con hãy về trước đi, có việc gì ta sẽ gọi con.”

Chỉ vậy thôi sao? Hôm nay Tôn giả gọi mình đến chỉ là để uống trà nói chuyện phiếm? Yến Thực Châu đầu óc mờ mịt rời đi.

Gần đây trong đại điện ngày càng trở nên trống trãi và hiu quạnh, đâu đâu cũng toả một cảm giác lạnh vắng, tựa hồ ngay cả chiếc án thư cũng lạnh lẽo hơn trước rất nhiều. Lạc Âm Phàm vẫn là vẻ mặt không chút thay đổi mà đứng lên, phất tay áo dọn dẹp ghế ngồi và bàn trà, đi đến ngồi trước án thư của mình, chuẩn bị đề bút xử lý công việc như ngày thường.

“Sư phụ.” Bóng dáng quen thuộc vội vàng xuất hiện ở ngoài cửa điện.

Lạc Âm Phàm khẽ gật đầu.

Trọng Tử vội vàng đi vào, bước đến cạnh hắn, vẻ mặt vui sướng mong chờ: “Sư phụ gọi con?”

Lạc Âm Phàm đưa tầm mắt dời tới lá thư trả lời đang viết, tránh việc phải nhìn thẳng vào mắt Trọng Tử, thản nhiên nói: “Sao con không lo đi tu luyện Linh Đài Ấn, rất rảnh rỗi hay sao?”

Lần đầu nhìn thấy sư phụ là thần tiên mà lại có vẻ mặt mất bình tĩnh như vậy, Trọng Tử nghi hoặc đôi mắt to cũng chuyển động theo: “Sư phụ dặn con đi sớm về sớm, nhưng con sợ đi rồi lại về trễ cho nên con không có đi.”

Nhận thấy ánh mắt Trọng Tử đang chăm chú nhìn mình, Lạc Âm Phàm khôi phục lại sự bình tĩnh: “Mấy ngày gần đây Thực Châu bận việc tu luyện, con đừng đến làm phiền người ta.”

Trọng Tử “Dạ” một tiếng, đảo mắt qua chén trà trên bàn đã uống được một nửa, theo bản năng liền bước tới đưa tay ra định bưng chén trà lên: “Để con châm thêm trà…”

Nháy mắt, trà đã được rót đầy chén.

Trọng Tử chậm rãi rút tay về, ngơ ngẩn đứng một chỗ.

Lạc Âm Phàm nghiêm khắc trách mắng: “Cái gì nên làm, cái gì không nên làm, mấy năm nay sư phụ dạy con đều chỉ là vô dụng sao? Thay vì lao tâm lo lắng cho những việc vặt ở đây, không bằng chăm chỉ tu luyện, cố gắng tập luyện Linh Đài Ấn thật nhiều vào, sau này cũng đừng để ta phải nhắc nhở nữa. Trời sinh sát khí mặc dù có thể giúp con nhưng lại càng có thể hại con, thật không thể cứ mãi dựa vào nó, lại càng không nên để tâm tư cứ mãi trông đợi vào may mắn. Nếu như con lại tiếp tục tùy tiện để sát khí tiếp tục bạo phát, lâu dầu sẽ thành quen rồi không khống chế được nó nữa, thì khó tránh khỏi có ngày sẽ sa chân vào ma đạo!”

Trọng Tử nghe những lời sư phụ nói mà cứ mờ mờ mịt mịt, ngơ ngác nhìn Lạc Âm Phàm.

“Nhập ma đạo?” Sư phụ vẫn là đang trách nàng khống chế không được sát khí sao?

Nhìn thấy một chút tổn thương dâng lên trong đôi mắt Trọng Tử, Lạc Âm Phàm thầm hối hận trong lòng đã dạy bảo con bé quá nặng lời, muốn nói rồi lại thôi, sau một lúc lâu nói: “Con lui xuống đi.”

Trọng Tử cúi đầu, im lặng rời khỏi đại điện.

………

Hai tháng tiếp theo, thái độ của Lạc Âm Phàm vẫn không có chút chuyển biến tốt nào, cho dù là ngẫu nhiên nhìn thấy nàng ngoài điện, cũng chỉ thuận miệng dặn vài câu rồi rời đi ngay. Việc đó đã không giống như là đang tức giận nữa mà là cố ý tránh né, quan hệ thầy trò của hai người trở nên xa lạ chưa từng có từ trước đến nay.

Chưa bao giờ cảm thấy sư phụ xa cách như vậy, Trọng Tử suốt ngày ngẩn người, trong lòng chỉ lo được lo mất, không có một phút bình yên. Vì xảy ra chuyện bất hòa với sư phụ, cũng đã làm cho việc tu luyện của nàng gặp nhiều khó khăn.

Trọng Tử thật sự nghe lời sư phụ, không đi tìm Yến Thực Châu, nhưng Yến Thực Châu lại chủ động đến tìm Trọng Tử: “Lâu như vậy không đến, muội đã quên tỷ tỷ này rồi à?”

Trọng Tử giải thích: “Sư phụ nói tỷ bề bộn nhiều việc.”

Từ sau khi trở về từ Tử Trúc Phong, Yến Thực Châu vẫn luôn cân nhắc ý tứ của Lạc Âm Phàm, cuối cùng ra kết luận: Nhất định là Trọng Tử nhìn thấy chuyện ngoài ý muốn, sinh ra khúc mắc, cho nên Tôn giả mới định giao phó trọng trách cho nàng.

Giờ phút này hiếm có khi nào lại gặp được Trọng Tử, nàng đương nhiên sẽ không để ý đến những vấn đề ẩn chứa trong lời nói của Trọng Tử, Yến Thực Châu hỏi thẳng: “Muội có khúc mắc gì khó giải sao?”

Trọng Tử không hiểu: “Khúc mắc gì?”

Yến Thực Châu kéo nàng ngồi xuống: “Sau khi bọn ta rời đi, muội ở thành Lâm Hòa có phải gặp chuyện gì ngoài ý muốn hay không?”

Ngoài ý muốn? Trọng Tử trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Muội đã gặp Vạn Kiếp.”

Yến Thực Châu ngẩn người.

Trọng Tử bất an kéo Yến Thực Châu: “Thực Châu tỷ tỷ…”

Yến Thực Châu hoàn hồn, vội vàng cầm tay nàng: “Hèn gì … có phải bị dọa sợ hay không? Có bị thương không…?”

“Muội không sao!” Trọng Tử lắc đầu ngắt lời Thực Châu, sau đó lại thấp giọng: “Nhưng mà, y rất giống một vị ca ca muội đã từng gặp, vị ca ca đó hình như… họ Sở.”

Yến Thực Châu nhìn Trọng Tử một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng: “Thực ra Vạn Kiếp vốn họ Sở, không ai nói cho muội biết à?” Thở dài một hơi: “Trước khi y nhập ma, y là thủ tọa đệ tử nổi danh tiên giới của Trường Sinh cung, tên đầy đủ là Sở Bất Phục!”

Sự việc không dám nghĩ đến nhất lúc này lại được chứng thực, Trọng Tử cảm thấy đầu óc trống rỗng chỉ trong nháy mắt, lẩm bẩm: “Trường Sinh cung? Chú tiên môn?”

Yến Thực Châu gật đầu.

Sắc mặt Trọng Tử càng trắng hơn nữa.

Không ai nói cho nàng biết, Vạn Kiếp từng là đệ tử của Trường Sinh cung, cũng không ai nói cho nàng biết, y vốn là họ Sở.

Hai người họ là một ư?

Khuôn mặt giống nhau như đúc, người từng mỉm cười dịu dàng nay lại trở nên tàn khốc thô bạo, vị ca ca giống như thần tiên đã cứu nàng, vị ân nhân mà Hải Sinh đạo trưởng nhớ mãi không quên, nhưng giờ đây lại là chí tôn trong Ma giới khiến người người sợ hãi, oán hận?

Yến Thực Châu tiếp: “Trăm năm trước y xuất đạo, lúc ấy cũng rất nổi danh, đảm nhiệm vị trí thủ tọa đệ tử Trường Sinh cung, mười năm trước ta từng gặp y ở đại hội tiên môn.”

“Nhớ rõ ngày ấy, y mặc áo trắng đơn giản, đứng ở phía xa tựa như ánh trăng, hơn một nữa các tiên tử ở đây đều bị y mê hoặc, ta đứng cách quá xa, không thấy rõ tướng mạo của y. Bên cạnh có người hỏi ta bóng dáng đó là ai, ta liền đáp là Trọng Hoa Tôn giả, sau mới biết được mình đoán nhầm, thì ra tên y là Sở Bất Phục.”

Những ai đã từng nhìn thấy y, đều bị vẻ dịu dàng của y làm cho điên đảo, y rất tuấn tú.

Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, Yến Thực Châu nhịn không được cười nói: “Nếu nói ai có thể so với Tôn giả, sợ rằng chỉ có mình y. Nghe nói y không chỉ có tiên thuật rất cao, mà tính tình cũng rất tốt, Tôn giả vẫn luôn khen ngợi y.”

Trọng Tử ngẩn người: “Thật không?”

Yến Thực Châu nói: “Đương nhiên là thật rồi, cho nên lần trước ta mới hỏi muội, dáng vẻ của y trông thế nào, đáng tiếc…” Yến Thực Châu thở dài một hơi.

“Tám năm trước, ba ngàn đệ tử tiên môn vâng mệnh hộ tống ma kiếm về Nam Hoa để tinh lọc sát khí. Y cùng lão cung chủ Trường Sinh cung cũng ở trong số đó, nên người trong tiên môn cũng không ai lo lắng gì. Ai ngờ khi đi ngang qua Trần Châu, ba ngàn đệ tử chết thảm chỉ trong một đêm, duy chỉ có mình y là vẫn còn sống sót nhưng lại nhập ma. Cho nên mới bị tiên môn đuổi giết trả thù. Y lại không chịu giao ra ma kiếm cũng không giải thích nguyên nhân vì sao, mấy năm nay y lại giết người không chớp mắt, mấy vạn người đã chết dưới tay y. Trước đây, Ma tôn Nghịch Luân đã có được thân thiên ma, trước khi chết lại đem một nữa ma lực trên người phong ấn lên thanh kiếm. Ta nghĩ là Sở Bất Phục đã nhận được một nửa ma lực trên thanh kiếm, ma khí nhập tâm, đến giờ thật sự là Vạn Kiếp Bất Phục (*).”

* Vạn kiếp bất phục: mãi mãi không thể quay đầu, mãi mãi không thể phục hồi như cũ. Chỗ này tác giả chơi chữ, vừa là tên của ma tôn Vạn Kiếp ghép với tên Sở Bất Phục, vừa có nghĩa là vĩnh viễn đã chẳng còn có thể làm gì khác được nữa.

Yến Thực Châu lắc đầu: “Khi ấy, bọn ta nghe được tin tức đều không thể tin được, người như vậy, sao có thể nhập ma.”Trọng Tử nói: “Muội không tin.”

Yến Thực Châu tiếp tục: “Mặc dù y trở thành ma tôn, nhưng lại không có dã tâm, chỉ chung tình với một mình Cung Tiên tử. Cũng may ma kiếm là ở trong tay y, nhưng chúng ta trước sau gì vẫn muốn đoạt lại. Thứ nhất là vì muốn tinh lọc ma kiếm, thứ hai là sợ nó rơi vào tay ma tôn Cửu U, một khi Cửu U có được nó, sự việc sẽ rất nghiêm trọng.”

Trọng Tử nói: “Bởi vì trên thân kiếm có ma lực sao?”

Yến Thực Châu nói: “Không hẳn là vậy, hiện tại tiên môn đang nghi ngờ Cửu U thật sự có thể là Thiên Chi Tà.”

Trọng Tử hỏi: “Thiên Chi Tà là ai?”

Yến Thực Châu: “Thiên Diện Ma (*) - Thiên Chi Tà là tả hộ pháp của ma cung năm đó, trợ thủ đắc lực nhất của ma tôn Nghịch Luân, rất được Nghịch Luân tín nhiệm. Thiên Chi Tà là kẻ quỷ kế đa đoan, Nghịch Luân vốn dĩ pháp lực vô biên nhưng tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong ma cung đều là do tả hộ pháp của Nghịch Luân đó xử lý.”

* Thiên Diện Ma: danh hiệu của Thiên Chi Tà, ý nói là ma có ngàn bộ mặt.

Trọng Tử nói: “Muội chưa từng nghe nói đến y.”

Yến Thực Châu thở dài: “Thật ra Nghịch Luân tuy mạnh nhưng kẻ làm tiên môn đau đầu nhất lại là Thiên Chi Tà. Những chuyện lớn như thôn tính yêu giới này nọ không chuyện nào y không tham dự bày mưu. Hiện nay mọi người đều chỉ nhắc đến Nghịch Luân, lại không biết có Thiên Chi Tà, chỉ vì y đã chết, hai mươi năm trước, y đã bị Nghịch Luân giết chết vì tội phản loạn.”

Trọng Tử khó hiểu: “Nếu y thực sự có dã tâm, sẽ không để Nghịch Luân động thủ trước.”

Yến Thực Châu cười: “Là vì công cao cái chủ (*), Nghịch Luân vốn là người bảo thủ, sao có thể để cho quyền lực rơi vào tay người khác còn mình thì chỉ có hư danh.”

* Công cao cái chủ: Công cao hơn cả chủ nhân

Trọng Tử nói: “Nếu y đã chết, sao còn có thể là Cửu U?”

Yến Thực Châu: “Trong trận chiến với Nam Hoa, Nghịch Luân và Thiên Tôn đồng quy vu tận, ma cung từ đó lâm vào tình trạng bế tắc, lúc này lại có tin tức truyền ra, nói năm đó Thiên Chi Tà đã chết chỉ là thế thân của y. Muội nghĩ thử xem, Nghịch Luân chết không đến năm năm, đột nhiên liền xuất hiện một tên Cửu U, có thể lập ra ma cung trong Hư Thiên, tạo dựng chốn dung thân mới cho quần ma, pháp lực như vậy tuyệt đối không phải là một ma vương tầm thường có thể có được. Quan trọng nhất là rõ ràng khi đó thế cục đã định, lục giới đã sắp nhập ma, Nghịch Luân cũng sắp đạt được chí hướng cả đời của mình vì sao lại phải tự tận đường lui. Trước khi quyết chiến lại đem hơn một nửa ma lực phong ấn vào trong kiếm? Tiên môn đến nay cũng không thể nào nghĩ ra, Thiên Chi Tà đi theo Nghịch Luân nhiều năm, nói không chừng sẽ biết được bí mật trong đó, một khi ma kiếm rơi vào tay y…”.

Trọng Tử nghe những lời Yến Thực Châu nói bỗng nhiên trở nên hoảng hốt, ngồi thêm một lát liền lặng lẽ đứng dậy đi về Tử Trúc Phong.

………..

Màn đêm buông xuống, Trọng Hoa cung thật vắng lặng, ánh sáng minh châu tỏa ra phía trước đại điện, chung quanh lặng ngắt như tờ, ngay cả một ngọn gió cũng không thấy, thoạt nhìn càng thêm cô quạnh.

Trước cửa có một phong thư.

Trọng Tử trừng mắt nhìn chằm chằm phong thư hồi lâu mới hoàn hồn, kinh ngạc cầm thư lên xem.

Là ai viết thư cho nàng? Không phải là linh hạc hồ đồ đem thư của sư phụ đưa nhầm sang cho nàng chứ?

Nét chữ trên thư rất đẹp, phóng khoáng và được viết theo lối viết chữ thảo (*), viết rõ tên của nàng.

* Chữ thảo (thảo thư) là thư thể được viết nhanh nhất, bút pháp phóng khoáng. Có chữ Hán khi viết bình thường theo lối chữ khải thì phải viết rất nhiều nét nhưng với thảo thư thì có thể viết bằng một nét. Nhiều chữ có thể viết liên miên nối tiếp nhau chỉ bằng một nét, thí dụ như cuồng thảo (狂草) (chữ thảo viết điên cuồng) của Hoài Tố

Trọng Tử nghi hoặc, mở phong thư ra xem.

Không có giấy viết thư, không có chữ, bên trong chỉ có một mặt gương, trong gương là một khoảng biển mênh mông xanh thẳm, hải âu bay đầy trời, tiếng sóng biển ‘Ào ào’ làm cho người ta như lạc vào cảnh giới kỳ lạ. Trên biển có một ngọn tiên sơn, bao quanh là cả một biển mây, hư vô huyền ảo, cảnh sắc này nhìn sao cũng thấy rất quen, dường như đã gặp qua ở nơi nào đó rồi.

Cảnh sắc trong gương di chuyển, một thanh niên toàn thân hoa phục đứng giữa những đám mây hết sức phóng khoáng tự nhiên.

Nhìn đến gương mặt tự phụ quen thuộc đang giương lên kia, Trọng Tử lập tức không biết phải nói gì nữa.

Ở trong gương, gương mặt ấy cười vô cùng phong lưu: “Tiểu nương tử.”

Trọng Tử vừa nghe y gọi da đầu liền muốn nổ tung, suýt nữa lỡ tay làm rớt cái gương.

Sợ người trong gương lại có những phát ngôn kinh tởm, rùng rợn, Trọng Tử cuống quít cầm cái gương chạy đi nơi khác, nhìn trái ngó phải, chạy nhanh vọt vào trong phòng đóng chặt cửa lại rồi mới lôi cái gương kia ra.

Trong gương Trác Hạo vẫn khoanh tay nhàn nhã ngắm biển, sau một lúc lâu mới nghiêng người lại, nhướng mi nhìn nàng: “Sao lại lâu như vậy, muội đã tìm được nơi nào an toàn không có người ngoài chưa? Ta muốn nói chuyện với muội.”

Trọng Tử trừng mắt.

Nét mặt Trác Hạo bỗng nhiên trở nên phấn khởi: “Muội còn nhớ hai con rùa kia chứ? Lúc trước là do huynh nên muội mới bị thương, nhưng huynh cũng đã bị cha phạt nặng rồi, đóng cửa sám hối nửa năm. Lần này thật vất vả mới được gặp lại muội, nhưng muội lại không có lấy nửa phần thân thiết nào, làm hại huynh… Trà không muốn uống, cơm cũng không thiết ăn, có lẽ chỉ còn cách gặp muội thường xuyên thì trái tim huynh mới thôi phiền muộn, tình trạng của huynh mới có thể tốt hơn được.”

Trọng Tử nghe vậy thật buồn nôn, nhịn không được lại muốn cười, nhưng những lời tiếp theo lại làm cho nàng không cười nỗi.

Trong gương, Trác Hạo nhìn nàng hé miệng cười, nhẹ giọng: “Không bằng, huynh cưới muội về làm nương tử nhé.”

Trọng Tử choáng váng.

“Huynh nghĩ cách này là tốt nhất, muội muội chớ có trách huynh đường đột?” Mày kiếm giương lên, đáy mắt ẩn hiện một chút dịu dàng, ngữ khí mang theo vài phần thật lòng, vài phần dụ dỗ: “Nếu muội thật sự làm nương tử của Trác Hạo ca ca, ca ca nhất định vĩnh viễn sẽ đối xử tốt với muội, mặc sức cho muội bắt nạt, cam đoan không bao giờ liếc nhìn một muội muội nào khác, muội… có bằng lòng không?”

Trọng Tử đang cầm gương, hơn nửa ngày mới phản ứng lại, lần đầu tiên có người nói chuyện này thẳng thừng trước mặt nàng như vậy, từ má đến tận mang tai Trọng Tử đều nóng bừng bừng.

Trác Hạo sau một lúc lâu trầm mặc, bỗng nhiên lại cúi đầu cười khẽ: “Nếu… Nếu muội vẫn muốn suy nghĩ, ta sẽ chờ muội.”

Không thể phủ nhận, cái bộ dạng ảm đạm, thần thái đáng thương này của y, thật sự là mười phần cuốn hút, làm người ta tan nát cõi lòng, nói như vậy y thường dùng cái dáng vẻ này để lừa gạt các muội muội khác sao?!

Thấy khuôn mặt tuấn mỹ đã biến mất trong gương, Trọng Tử cắn môi, đem gương đặt trên bàn, lặng lẽ đi ra khỏi cửa ngồi trên bậc thềm cạnh hành lang, nhìn đại điện cao cao mà ngẩn người.

Cửa điện mở ra, nhưng không nhìn thấy được bóng dáng quen thuộc.

Ánh sáng đổ xuống mặt đất, xiên dài chiếu rọi lên những đám mây trắng, sáng bừng giống như dãy ngân hà trên trời cao.

Giờ phút này, người ở bên trong đang làm gì, lại ngồi vào bàn viết thư hay sao? Vẫn để trà nguội lạnh mà uống sao? Hay vẫn là nhắm mắt suy nghĩ về những điều mà người tâm đắc? Hay lại tu luyện Cực Thiên tâm pháp?

Tâm tư của Trác Vân Cơ, ít nhất người cũng hiểu được.

Nhưng còn tâm tư của nàng, người vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ được, càng không thể để cho người hiểu được, cũng không thể để cho bất kì ai khác biết.

Cảm giác không cam lòng và tuyệt vọng, tựa như một bàn tay to lớn vô hình đang xiết chặt lấy cổ nàng, làm nàng không thể thở nỗi.

Ngay cả như thế, nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc phải rời khỏi Tử Trúc Phong, rời xa người.

Cùng lúc đó lại vang lên những lời Yến Thực Châu đã nói, mang đến một tia hy vọng: “…Tôn giả là người như vậy, Tiên tử phải đẹp thế nào, tốt thế nào mới xứng với người đây, sợ là vĩnh viễn sẽ không thành thân.”

Như vậy cũng tốt, ít nhất, nàng vẫn sẽ được ở bên cạnh người.

Chỉ cầu trời, cho nàng có thể lấy danh nghĩa thầy trò mà vĩnh viễn ở bên cạnh người trên Tử Trúc Phong này.

……….

Trong điện thật ra căn bản không có ai, từ sáng sớm Lạc Âm Phàm đã bị Ngu Độ gọi đi để thương lượng việc gì đó, đến tận khuya mới trở lại Tử Trúc Phong, mới vừa bước vào Trọng Hoa cung, hắn liền nhìn thấy được một cảnh tượng…

Bên ngoài đại điện, đồ đệ nhỏ ngồi bó gối tựa vào hành lang, đang ngủ gà ngủ gật.

Lạc Âm Phàm chậm rãi bước lên bậc thềm, đứng lặng yên trước mặt Trọng Tử.

Cuối cùng cũng đã trưởng thành, những đường nét trên khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn càng thêm tuyệt đẹp. Cánh tay nhỏ bé, gầy guộc năm đó nay trở nên thon dài và mềm mại. Ngay cả khi mặc chiếc áo bào trắng rộng thùng thình cũng không giấu được vòng eo làm rung động lòng người. Cô gái trước mặt, không còn là một cô bé con thích làm nũng trong lòng hắn năm đó nữa.

Phát hiện được sự thay đổi này hắn lại thấy có chút phiền muộn.

Cũng như tất cả các bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ, lúc đứa con bé bỏng của mình còn nhỏ đều mong mỏi con mình mau chóng trưởng thành, nhưng ngược lại cũng luôn hy vọng chúng vĩnh viễn không lớn, vĩnh viễn đơn thuần đáng yêu, mãi mãi quấn quýt bên mình.

Đã sinh ra tư tâm, lại hồn nhiên mà không ngờ đến.

Gần đây con bé làm gì cũng đều rất cẩn thận, ngay cả ở trong mơ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn mang theo một nét bất an làm cho người ta đau lòng.

Phạt nặng Mộ Ngọc, thiết nghĩ con bé chịu giáo huấn cũng đã đủ rồi. Nỗi ấm ức, suy nghĩ trong lòng và cả nhất cử nhất động của con bé, Lạc Âm Phàm hắn đều nhìn thấy hết, mấy tháng nay hắn cố ý lãnh đạm, chỉ vì muốn dạy con bé phải suy nghĩ cẩn thận, nhưng trước sau con bé lại cứng đầu không chịu hiểu, không cho con bé vào điện thì mỗi ngày con bé đều canh ở ngoài cửa chờ hắn đi ra, hoặc làm bộ như đang nghịch nước, ngắm sao.

Đứa trẻ này, bảo hắn phải làm thế nào mới tốt đây!

Không thể để cho con bé lại đi sai đường, là hắn đã dạy bảo đồ đệ của mình không tốt.

Lạc Âm Phàm lẳng lặng đứng đó, sau một lúc lâu, phất tay áo đưa Trọng Tử trở về phòng.

……..

Ngày hôm sau Trọng Tử tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm ở trên giường. Trọng Tử mơ hồ nhớ lại tình hình đêm qua, vốn là nàng ngồi trước cửa điện chờ sư phụ đi ra, ai ngờ bất tri bất giác lại ngủ quên.

Là sư phụ đưa nàng trở về phòng sao?

Trọng Tử có một chút vui mừng, thầm nghĩ chắc là sư phụ đã bắt đầu tha thứ cho mình, vội vàng rửa mặt chải đầu xong đi tìm Toan Nghê luyện công, luyện tập chăm chỉ nửa tháng liền, không dám lơ là.

Hôm nay mặt trời đã quá ngọ, Trọng Tử đang ngồi nghỉ tạm ở trong một khoảnh đất trống, bỗng nhiên nghe được tiếng Tần Kha gọi nàng, vì thế vội vàng ngự Tinh Xán bay xuống Tử Trúc Phong.

Sắc mặt Tần Kha rất là không tốt, thấy nàng cũng không nói gì.

Trọng Tử kéo y: “Sư huynh tìm muội có chuyện gì?”

Tần Kha hình như có chút không được tự nhiên, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Muội có muốn đến Thanh Hoa cung không?”

Thanh Hoa cung? Trọng Tử bị hỏi có chút ngơ ngác: “Huynh muốn đi làm việc gì sao? Muội không thể một mình chạy lung tung nữa, sư phụ sẽ tức giận đó.”

Tần Kha nhẫn nại: “Không phải ta, mà là một người quen của muội đó.”

Trọng Tử đột nhiên nhớ lại, mặt dần dần đỏ lên, chẳng lẽ là y… Ngày hôm trước Trác Hạo gửi thư nói những lời này? Không thể nào!

Sắc mặt Tần Kha nhanh chóng cứng ngắc lại: “Tên tiểu tử kia thanh danh không được tốt lắm, muội thật sự không sợ bị hắn lừa gạt hay sao?”

Trác Hạo chỉ mới viết một phong thư thôi mà, sao ngay cả Tần Kha cũng biết? Trọng Tử quẫn bách thấp giọng: “Muội không có nói là muốn đi…”

Tần Kha có chút ngoài ý muốn: “Có thật không?”

Trọng Tử xấu hổ cúi thấp đầu: “Muội không muốn đi đâu cả, chỉ muốn ở lại Tử Trúc Phong phụng dưỡng sư phụ thôi.”

Sắc mặt Tần Kha có chút khởi sắc, nhướng mày khẽ “Ừ” một tiếng: “Như vậy cũng tốt, muội vẫn còn nhỏ, nói thế nào Thanh Hoa cũng không bằng Nam Hoa chúng ta, ta đã thưa với sư phụ, muốn lên Ngọc Thần Phong tu luyện.”

Trọng Tử “A” một tiếng, vẻ mặt đầy kinh ngạc ngước nhìn Tần Kha: “Sao lại muốn tu luyện, bao lâu nữa thì huynh mới xuống núi!”

Thấy Trọng Tử có ý không muốn xa mình, khóe miệng Tần Kha dần dần nhếch lên: “Năm năm, năm năm nữa chắc chắn huynh sẽ tới tìm muội, huynh sẽ lại đưa muội ra ngoài du ngoạn.”

Trọng Tử đang định nói tiếp, xa xa bỗng nhiên có một giọng đầy vẻ chế nhạo cất lên: “Tìm nửa ngày không thấy, thì ra là ở chỗ này!”

Hai người quay sang nhìn người vừa đến, thì thấy là Văn Linh Chi và Mẫn Tố Thu cũng đang đi tới.

Mẫn Tố Thu trước tiên là từ tốn cúi chào Tần Kha: “Tần sư huynh.”

Tần Kha gật gật đầu, lại nhìn sang Văn Linh Chi nói: “Bái kiến sư cô.”

Nghe nói Tần Kha đã chủ động xin trở lên Ngọc Thần Phong tu luyện, trong lòng Văn Linh Chi đã tràn đầy hờn dỗi. Lần này là đặc biệt muốn tới khuyên nhủ y, tìm nửa ngày không thấy người đâu, nay lại thấy y ở cùng một chỗ với Trọng Tử, nên phải miễn cưỡng bản thân kiềm chế sự phẫn nộ, nở nụ cười: “Khách khí với muội từ khi nào vậy?”

Khuôn mặt xinh đẹp kia tỏ vẻ thân thiện, làm Trọng Tử ở bên cạnh thầm oán trong lòng: “Ta đi luyện công.”

Tuy nói việc lén đi theo mọi người đến Côn Luân sớm hay muộn cũng bị lộ, nhưng nếu không có nàng ta cáo trạng thì cũng không lớn chuyện đến như vậy, chưởng giáo chắc chắn sẽ lưu tình. Lạc Âm Phàm sẽ chỉ biết là Trọng Tử lẻn đi ra ngoài, cũng không đến mức phải liên lụy đến Mộ Ngọc và Tần Kha, hiện nay Văn Linh Chi đã làm hại Tần Kha bị phạt, lại còn trưng ra bộ dạng ngây thơ vô tội, thật đúng là đáng ghét!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.