Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới

Chương 5: Chuyện chỉ đơn giản là thế




Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Tô Vũ cau mày khó chịu. Cô đã nói là xin nghỉ phép rồi kia mà.

Cô chậm rãi bấm tắt, đi đến vườn hoa của bệnh viện rồi vứt chiếc điện thoại kia xuống dưới chân, lùi về sau mấy bước, dồn tất cả nước bọt đến đầu lưỡi, sau đó dốc hết sức lực phun ra.

Tốt lắm, nó đã dính cả đống nước bọt bầy nhầy rồi. Tô Vũ rất ghét chiếc điện thoại1này, tiếng chuông của nó chính là cơn ác mộng của cô, nhưng tiếng chuông này lại đem đến nguồn thu nhập hậu hĩnh cho cô. Đêm ở Tokyo lấp lánh và thơ mộng, mỗi khi màn đêm buông xuống lại diễn ra đủ loại nghề nghiệp kỳ lạ, trong đó có một nghề bắt buộc phải liên lạc bằng điện thoại. Tô Vũ có một chiếc điện thoại di động kì quái, khi tiếng chuông của nó vừa vang lên,8trong vòng nửa tiếng sẽ có một nhân viên chuyển phát nhanh xuất hiện và trao một chiếc hộp bằng giấy cho cô. Cô trang điểm xong xuôi sẽ mở chiếc hộp đó ra, mặc bộ quần áo bên trong chiếc hộp vào. Sau đó có một chiếc xe đứng đợi sẵn ở cửa nhà trọ chờ cô bước vào trong thùng giấy tinh xảo có thể chứa đủ cả một người.

Đêm khuya, thùng giấy ấy sẽ được vận chuyển đến2câu lạc bộ nổi tiếng nhất Tokyo, hoặc tới nơi cao nhất nào đó hay khách sạn mấy sao kèm theo tiếng mở chai champagne cùng những lời đại loại như “Surprise”: “Happy birthday to you” của người trong hộp giấy. Đồng thời chiếc thùng được mở ra, những người được chúc mừng sinh nhật sẽ gặp nữ thần mà mình mến mộ.

Nữ thần của họ có đủ thể loại, nào là “Marilyn Monroe”: “Juliet”: “Alice”: “Angelina Jolie”: “Avrile”: “Cô bé4lọ lem“... Họ thích ai thì người trong thùng giấy chính là người đó.

Khi Ngô Vũ Sâm và bộ phim “Xích Bích” giành thắng lợi lớn ở Tokyo, vai diễn Tiểu Kiều của Lâm Chí Linh nhanh chóng trở thành nữ thần trong lòng cánh đàn ông. Thể là người đẹp mặc đồ cổ trang, tóc dài ngang lưng xuất hiện rất nhiều lần trong hộp giấy.

Tô Vũ là một trong những người đóng vai Tiểu Kiều giống nhất. Khoảng thời gian này cô đóng vai Tiểu Kiều nhiều đến mức cực kỳ chuyên nghiệp, đám đàn ông rất thích hình tượng Tiểu Kiều của cô. Mặc dù cô không cao như Lâm Chí Linh nhưng thân hình của cô mượt mà quyến rũ, vóc người chuẩn kết hợp với đôi mắt to, dáng vẻ muốn nói lại thôi cùng với ánh mắt nhút nhát khiến ai ai cũng phải đổ rạp.

Thùng giấy vừa mở ra, mấy người đàn ông cẩn thận quan sát cô, hô to “Surprise, surprise“. Dĩ nhiên những người đó có thể sờ vào thứ “surprise” này, may mắn vì đây là nữ thần trong lòng họ nên cử chỉ của mấy người đó rất dè dặt, sùng bái. Sau khi sờ soạng vài cái, họ sẽ nhét cho cô tiền boa hào phóng.

Cũng có nhiều gã muốn lên giường với cô, những lúc như thế Tô Vũ sẽ không bao giờ giãy dụa, bởi cô biết rõ

mình càng giãy dụa thì đàn ông sẽ càng hưng phấn. Cô thường nép vào lòng họ, nũng nịu hỏi họ rằng “Anh có thể cho em bao nhiêu tiền?”

Thường thì những gã đàn ông kia sẽ chửi một câu “Ngu ngốc” bằng tiếng Nhật, sau đó mất sạch hứng thú, vội vàng đuổi cô đi. Bọn họ làm như cô vừa gây ra tội ác tày trời, thậm chí có người còn cầm ly champagne hất lên mặt cô, bởi vì cô đã làm vỡ nát hình tượng nữ thần trong lòng họ.

Đây đều là kinh nghiệm mà Tô Vũ tích lũy được trong mấy năm qua. Nếu như bà Tô Dĩnh còn sống trên đời, nhất định sẽ kinh ngạc đến nỗi đánh rơi kính mất thôi. Từ trước đến nay, bà luôn coi cô là bình hoa di động ngực to não phẳng, nhưng thật ra thì toàn là do cô cố ý lừa bà, làm sao có chuyện phụ nữ nhà họ Tô lại ngu ngốc kia chứ.

Không, không đúng! Trùng hợp thế nào, thật ra người phụ nữ họ Tô ngu ngốc nhất chính là bà Tô Dĩnh mới phải. Tô Vũ khẽ vỗ đầu ngăn mình đừng nhớ đến những thứ kia nữa, những thứ đó chỉ khiến tâm trạng cô xấu đi chứ không giúp ích gì được cho cuộc sống cả.

Không ngờ cô vừa về đến phòng trọ lại gặp chủ nhà. Đó là một bà lão nhỏ con và nhiều nếp nhăn, mang phong cách điển hình của Nhật Bản. Cho dù buổi tối ngồi chờ cô ở phòng khách, bà vẫn tô son lên môi, đã hơn sáu mươi tuổi mà cách nói chuyện như cô bé mới hơn hai mươi. Nhờ tính cách này của bà, bình thường Tô Vũ chỉ cần nhanh mồm nhanh miệng khen quần áo bà đẹp là có thể đánh lạc hướng.

Lần này, bà lão lại mở miệng trước: “Cô Tô, đừng khen kiểu tóc hay khen quần áo tôi đẹp nữa.”

Tô Vũ nhún vai với bà, chậm rãi rút tờ chi phiếu trong giỏ xách ra chìa trước mặt bà lão. Khi nhìn thấy con dấu của ngân hàng nổi tiếng nhất thế giới, bà lão lập tức trở nên hớn hở, vui vẻ rời đi.

Phòng trọ của Tô Vũ ở tầng ba thuộc nhà trọ giá rẻ nhất Tokyo. Cầu thang làm từ các thanh sắt cứng hàn với nhau, bắt lên bức tường bên ngoài nhà trọ. Tô Vũ từng ngã hai lần trên chiếc cầu thang này, từ đó khi cô đi lên cầu thang sẽ toàn mang dép lê hoặc đi chân trần.

Thường vào đêm khuya, Tô Vũ sẽ vừa đi vừa đút tay vào trong túi xách của mình đi lên cầu thang, mỗi khi có khách trọ là đàn ông đi xuống, tay cô luôn nắm chặt bình xịt hơi cay bên trong túi xách. Con gái độc thân ở Tokyo đều chuẩn bị sẵn mấy bình xịt hơi cay như thế này cả. May mà đàn ông trọ ở đây đều làm những công việc rất hao tổn sức lực khiến họ mệt đến mức không thể thẳng lưng nổi chứ làm gì thừa sức để suy nghĩ đến phụ nữ. Lỡ như tình cờ gặp phải người nào còn sức thì họ cũng chỉ biết nhìn hau háu đôi chân cô, huýt sáo hai tiếng rõ vang rồi thôi. Leo hết ba tầng cầu thang, Tô Vũ ngắm tháp Tokyo đứng sừng sững trong bóng đêm theo thói quen, sau đó hít thật sâu, bước đi trên sàn gỗ ngoài hành lang. Cô cực sự sàn gỗ này, chỉ lo không cẩn thận bước hụt là lập tức ngã chết thẳng cẳng.

Trước kia, Tô Vũ sợ chết bởi vì cô có gương mặt xinh đẹp, còn bao nhiêu quần áo đẹp chuyển đến từ khắp nơi trên thế giới cô còn chưa kịp mặc. Cô nghĩ, nếu muốn chết thì cũng phải để cô mặc hết những cái quần cái áo khiến người ta thèm thuồng kia đã. Thật là... Tô Vũ nhếch môi, nở nụ cười nhạt, không biết có phải đang cười nhạo mình của trước đây hay không.

Tuy Tô Vũ của hiện tại vẫn sợ chết nhưng không phải là sợ cái chết, mà là sợ khi mình chết, phải đến mấy ngày thậm chí là một tháng sau mới được người ta phát hiện. Những tin tức phụ nữ sống một mình chết nhiều ngày trong nhà mới được phát hiện ở Tokyo này nhiều nhan nhản, Tô Vũ rất sợ mình biến thành nhân vật chính trong tin tức đó. Cô nghĩ nếu chết như thế thì xấu xí lắm, cho dù rơi vào tình cảnh hiện tại, Tô Vũ vẫn rất đỏm dáng. Về điểm này, đúng là cô thừa kế từ bà Tô Dĩnh mẹ mình.

Cô bước vào phòng trọ, tắm rửa gội đầu, nấu mì tôm, trả lời email. Điều khác biệt là tối nay, cô không cần trả lời email bằng những lời nói dối nữa.

Tô Vũ uống hai viên thuốc ngủ rồi ngủ thiếp đi.

Đêm nay, Tô Vũ mơ thấy Khương Qua, Tạ Khương Qua!

Trên tấm ván gỗ, mái tóc cô dài uốn xoăn, trên tai đeo đôi hoa tai bằng ngọc trai. Cô hôn lên thân thể của cậu thiếu niên đang lùi sát người vào ván tường như chú mèo con, anh càng chống cự cô lại càng thích thú.

Cô trêu đùa với anh, rê đầu lưỡi nghịch vành tai anh. Tiểu Tạ cố khép chặt miệng để cô không thể cạy mở bờ môi của mình, nhưng vô ích. Tay cô ngao du từ xương cánh bướm mê người của Tiểu Tạ lần xuống. Thực hiện theo từng bước một như đã xem trong phim.

Khi thật sự chạm vào nơi căng cứng của cậu thiếu niên, cũng như khi cảm nhận được nhiệt độ nóng rực kia, cô vẫn hơi hoảng hốt, đấy anh ra. Nhìn gương mặt đỏ ửng của anh, cô lại hài lòng cười khúc khích, mà trong

mắt cậu thiếu niên cũng phản chiếu gương mặt đỏ ửng của cô. Cô xoay người lại, đưa lưng về phía Tạ Khương Qua, vuốt lại tóc mình. Khi ấy cô vẫn để mái tóc xoăn dài vừa phải, xõa tung che đi hai gò má đã bị nhuộm hồng. Tô Vũ tỉnh lại, vuốt gương mặt hơi nóng nóng của mình. Chết tiệt! Cô thầm nghĩ, có lẽ mình bị cảm rồi, cứ đến mùa xuân hằng năm là cô lại bị cảm. Ánh nắng màu vàng bên ngoài cửa sổ, buổi hoàng hôn vào mùa xuân của Nhật Bản đều là vậy, khiến người ta vừa buồn ngủ vừa rệu rã tinh thần.

Cô bước xuống giường, chân vừa chạm đến sàn nhà thì bị một đứa bé đang ngồi nâng cằm ngay trước mặt làm giật nảy mình. Phải biết rằng Nhật Bản là quốc gia có lượng phim kinh dị chiếm hơn phân nửa trong danh sách mười bộ phim kinh dị kinh điển của thế giới. Tô Vũ thuận tay cầm lấy gối, ném về phía đứa bé đang ngồi xổm trên sàn nhà kia.

Đó là cháu gái của chủ nhà trọ, tên Sadako. “Em làm gì thế?” Tô Vũ vô cùng tức giận. “Có một anh đẹp trai giao cho em một nhiệm vụ, anh ấy bảo em chờ chị tỉnh lại.” Tô Vũ vuốt mặt. Sadako là một cô bé quái gở, hễ ai mặc quần jeans thì đều được cô nhóc gọi là anh đẹp trai, cho dù là ông lão cũng không ngoại lệ. Sadako không cho Tô Vũ thời gian đánh răng rửa mặt, cứ nhất quyết kéo tay cô đến chỗ ban công rộng chưa đến một mét kia, chỉ tay: “Anh đẹp trai ở đây này.”

Cô nhìn theo hướng Sadako chỉ, lần này đúng là anh đẹp trai thật. Không, không! Tô Vũ vẫn cho rằng, máy tính từ như đẹp trai, tuấn tú gì đó vẫn chưa đủ lột tả được vẻ đẹp của Tạ Khương Qua. Rất lâu trước kia, khi Tô Vũ lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Khương Qua, trong đầu cô đột nhiên nhớ đến nhân vật Narcissus trong thần thoại Hy Lạp, một người mãi mãi chung tình với cái bóng của chính mình, cuối cùng biến thành một đóa hoa thủy tiên trong trẻo, linh động.

Về sau, có lần Tô Vũ đưa trang phục diễn kịch của một rạp hát Hy Lạp cho anh. Mặc kệ ánh mắt lên án của anh, cô vẫn bắt anh mặc vào để biến thành Narcissus bằng được. Trong buổi dạ hội, cô đã làm chúng sinh điên đảo vì anh.

Đứng trên sân thượng, Tô Vũ chợt nhớ đến câu thành ngữ Trung Quốc: Cực thịnh tất suy. Cũng giống như ánh nắng lúc này. Ánh sáng đỏ au rực rỡ thế kia thật ra lại là ánh tà dương cuối cùng soi chiếu cho cả vùng đất. Cũng như cô vào thời khắc này đang đứng trên sân thượng nhìn phồn hoa tan mất.

Cô nghèo xơ xác, đáng thương nhìn Tạ Khương Qua mặc quần áo sang trọng đứng cạnh chiếc Ferrari đỏ rực đỗ trước cửa nhà trọ. Tạ Khương Qua - người hầu nhỏ khi xưa của Tô Vũ.

Không, nói đúng hơn thì quan hệ giữa Tô Vũ và Tạ Khương Qua chính là bao nuôi và được bao nuôi. Sau này khi mối quan hệ này bị phanh phui đã gây xôn xao lớn cho dư luận. Những kẻ xưa kia coi cô như công chúa, nữ hoàng thì đột ngột thay đổi thái độ, giễu cợt và công kích cô bằng những lời nói ác độc nhất, đến mức như thể cô phạm phải tội ác tày trời không bằng.

Tội danh bao nuôi một chàng trai đang ở độ tuổi vị thành niên quả thật khiến người ta kinh sợ. Nhưng những người đó mãi mãi không đoán được, việc Tô Vũ bao nuôi Tạ Khương Qua cũng chỉ là một ý niệm bồng bột nhất thời.

Bởi lẽ Tô Vũ của ngày xưa rất chán ghét Tô Dĩnh, luôn nghĩ ra cách để chọc tức bà. Nếu để bà Tô Dĩnh biết con gái mình bao nuôi một đứa trẻ vị thành niên, chắc chắn bà sẽ nổi cơn thịnh nộ, vì thế sẽ khiến gương mặt bà có thêm vài nếp nhăn xấu xí. Và điều quan trọng nhất chính là cô đã phá hỏng được danh dự của phu nhân Tô Dĩnh cao quý tại vùng đất Thái Lan này! Ban đầu, chuyện giữa họ chỉ đơn giản là thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.