Tình Cờ Anh Đã Gặp Phải Em

Chương 40: Nam cưới vợ nữ lấy chồng thì sao…




Đầu tháng ba, Nhạc Hằng đóng gói đồ chạy về đại học N. Mà thân là sinh viên S đại chính quy tốt nghiệp cộng thêm tương lai nghiên cứu sinh Mạc Lục thì khi cậu Dương Dũng Huy đề cử đi xuống 1 xí nghiệp thành phố S tiến hành ba tháng thực tập quản lí tài nguyên nhân lực.

Cùng ngày ở công ty, Mạc Lục làm xong tất cả thủ tục sau, ngoài ý muốn trông thấy Hứa Thanh Hoan một thân trang phục nghề nghiệp. Nàng còn có chút không xác định có phải không thì đối diện Hứa Thanh Hoan đã mỉm cười đi về phía nàng.

Đông nghiệp đứng ở cạnh Mạc Lục đối với Hứa Thanh Hoan hô một tiếng:

“Quản lý”.

Hứa Thanh Hoan cười gật gật đầu, sau đó thanh âm nhu hòa hỏi cô gái trước mặt mình:

“Tiểu Lục, thủ tục xong chưa?”

Mạc Lục gật một cái, hỏi: “Thanh Hoan tỷ, làm sao chị cũng ở nơi đây?” Lời nói bật thốt lên, Mạc Lục lại xin lỗi sửa lời nói:

“Làm sao chị biết em ở tại đây?”

“Mấy ngày hôm trước, bá phụ cùng chị đề cập qua việc này.” Hứa Thanh Hoan trong miệng nói bá phụ là cậu Dương Dũng Huy của Mạc Lục.

“Nha…” Mạc Lục trong lòng hơi có chút uể oải. Kỳ thật này đầy đủ mọi thứ, cuối cùng còn không phải là cha mẹ không yên tâm mình nên tất cả mới muốn cho nàng tìm nơi có người quen để thực tập. Trước nàng lời lẽ chính nghĩa cự tuyệt đề xuất đi công ty thực tập của mẹ vốn là nghĩ bằng mình có thể tự tìm một chỗ thực tập…

Hứa Thanh Hoan tựa hồ hiểu nàng giờ phút này trong lòng đang suy nghĩ gì, đưa tay tại trên đầu nàng vỗ vỗ

“Như thế nào? Không vui? Nhưng thật ra là chị chủ động cùng bá phụ nói phù sa không để trôi ruộng ngoài nên cho em tới công ty. Nếu như em không thích phần này công việc, vậy chúng ta coi như xong?”

Mạc Lục bị nàng vừa nói như vậy ngược lại ngượng ngùng. Được rồi, nếu như làm cho bạn cùng phòng cùng với bạn học quen biết nghe thấy lại nói nàng ở trong phúc không biết phúc.

“Ký lai chi tắc an chi, vừa vặn nhân cơ hội đi theo Thanh Hoan tỷ i học thêm chút ~ hắc hắc ~ “

Hứa Thanh Hoan cười cười kéo cánh tay lên: “Không sai biệt lắm đến ăn cơm trưa, đi, Thanh Hoan tỷ mời em ăn cơm.”

Ngồi ở trong phòng ăn, Mạc Lục cùng Hứa Thanh Hoan tán gẫu trong chốc lát, không khí rất là sung sướng.

Nghe tới Hứa Thanh Hoan nói mình là tót nghiệp đại học N, Mạc Lục đột nhiên nhớ tới người nào đó

“Em có một người bạn cũng là đại học N, hắn hiện tại nghiên năm 2.”

“A? Phải không? Nói xem, có khi chị đây cũng quen biết.”

Hứa Thanh Hoan nói trong lòng đột nhiên dâng lên một cổ phiền muộn. Giống như người nọ… Đã ở đại học N nghiên năm hai đi?

Ngồi ở đối diện Mạc Lục, lần đầu tiên trông thấy cô gái lịch sự trước mắt tao nhã trên mặt lộ ra vẻ ngơ ngẩn. Nàng che dấu hiếu kỳ trong lòng, biết điều không nên tìm tòi nghiên cứu. Trên đời này, mỗi người đều có bí mật của mình.

Xế chiều hôm đó, Hứa Thanh Hoan tự mình mang Mạc Lục làm quen hoàn cảnh công ty.

Nhìn xem Hứa Thanh Hoan cùng người ngoài nói chuyện với nhau hoặc là thấy chị ấy gặp phải chuyện ung dung không sợ, Mạc Lục đối với Hứa Thanh Hoan từ thích nhảy lên tới sùng bái!

Khuya về nhà sau, Mạc má ý vị truy vấn Mạc Lục cảm giác như thế nào?

Mạc Lục nơi nào sẽ không biết ý của ẹm, mẹ còn không phải là hi vọng chính mình không trúng ý phần công tác kia, sau đó lí do đường hoàng làm cho mình đi công ty làm thủ hạ cho mẹ đây?

Đối mặt với Mạc má ánh mắt mong đợi, Mạc Lục giương cái cười to mặt:

” Tiểu nhân nhất định sẽ duy trì đủ ba tháng !”

“Thối tiểu quỷ! ! ! Đêm nay ba con không trở lại, khỏi phải trông cậy vào lão nương nấu ăn khuya cho con!”

“…”

Mạc Lục sớm đã tại Mạc má rống giận qua đi, nhanh chóng trượt trở về phòng, pằng một tiếng đem thanh âm ngăn cách.

Vừa rồi mở ra máy tính vào QQ, hệ thống lập tức liền vang lên thông báo.

Nguyệt Hắc Phong Cao: “Tiểu Lục, thực tập thế nào?”

Mạc Lục nhìn xem khung chít chát, nhìn lại mình để ẩn mà sao người kia. Giống như… Ước chừng… Là sao vụ quần đấu hôm đó mình liền cài đặt hiện, thuận tay liền cài đặt một chút… Chức năng này nàng cũng không để với bạn. Mà hắn là ngoại lệ duy nhất.

Mạc Lục phát cái vẻ mặt nhe răng: “cảm giác cũng không tệ lắm ~ quản lí công ty là biểu tẩu tương lai của lão nương!”

Nguyệt Hắc Phong Cao: “-__-||| tiểu nha đầu, làm rất tốt đừng cho làm cho người quen mất mặt! Còn có đến lúc đó phát tiền lương nhớ mời ăn cơm!”

Mạc Lục: “Ok! Đến lúc đó ngài nếu có thể tại khi lão nương lãnh lương xuất hiện ở thành phố S, lão nương lập tức mời nhà ngươi ăn đại tiệc!”

Nguyệt Hắc Phong Cao: “=______,= hắc hắc hắc hắc hắc, nhớ rõ thông báo trước 3 ngày! ! ! Ông đây cho dù bận rộn, cũng không chậm trễ bữa cơm này!”

Mạc Lục phát cái khinh bỉ vẻ mặt: “Phi! Vẫn không thể chậm trễ… Mời nhà ngươi ăn bữa cơm còn phải hẹn trước! Vậy thì đừng đến đây ~ “

Nguyệt Hắc Phong Cao: “〒_〒mi nếu không thông báo, ông đây chẳng lẽ còn có thể chính mình dự đoán khi nào mi phát tiền lương sao?”

Nguyệt Hắc Phong Cao: “Nói thật, kỳ thật mi chính là không muốn mời khách đi? Không muốn mời khách đi? Không muốn mời khách đi?”

Mạc Lục xem sau cười to: “Được rồi, làm khó nhà ngươi còn muốn từ thành phố A thật xa chạy tới, lão nương liền cố mà làm nói trước gọi điện thoại thông báo , ok!”

Nguyệt Hắc Phong Cao tay chân rất lưu loát, một giây sau lập tức phát một chuỗi số điện thoại di động đến.

Nguyệt Hắc Phong Cao: “Đến đến, tiểu nha đầu mau đem di động lưu lên, bữa cơm này mi xác định trốn không thoát!”

Mạc Lục nhìn xem người nào đó gọi mình “Tiểu nha đầu” gọi vô cùng thuận miệng, cảm thấy sinh ra vài cảm xúc khác thường Không hiểu sao cảm thấy… Vui vẻ?… Run rẩy thân thể, nàng che phủ cảm xúc xa lạ không được tự nhiên giả bộ khó chịu nói: “Không cần phải gọi lão nương tiểu nha đầu! ! ! Quá TM không có khí thế! ! !”

Nhưng là người nọ lại phảng phất gọi thành nghiện

“Tiểu nha đầu! Tiểu nha đầu! Tiểu nha đầu!” Nguyệt Hắc Phong Cao phát cái vẻ mặt khiêu mi

“So với ca ca ta nhỏ hơn ba tuổi, không có tư cách mặc cả!”

“…” Mạc Lục không nói gì. So với hắn ra đời muộn, điều này sao có thể trách nàng?

Nguyệt Hắc Phong Cao: “Còn có, ta nói tiểu nha đầu có thể hay không ôn nhu một chút? Tính tình quá vạm vỡ coi chừng tương lai không ai lấy ~ “

Mạc Lục: “╰_ ╯ ai cần ngươi lo! ! ! Trên đời này nhiều đàn ông như vậy, luôn sẽ tìm được một người không thích ôn nhu yêu hung hãn !”

Mạc Lục: “Lão nương cũng không tin, nam nhân toàn bộ thế giới đều không có ánh mắt như vậy!”

Nguyệt Hắc Phong Cao: “Phốc, tiểu Lục, nếu như đến lúc đó hai ta nam chưa cưới nữ chưa gả, ông đây có thể suy tính một chút cố thu mi…”

Mạc Lục tay đánh bàn phím thấy câu này dừng lại.

Nàng nhớ tới 1 đoan câu nói sau mình đã từng nhớ : nhiều năm sau, anh nếu chưa lập gia đình, em nếu chưa gả, kia… chúng ta có thể hay không cùng một chỗ?

Trong nháy mắt đó, khuôn mặt Hướng Mãn tại trong óc nàng hiện lên một giây sau nhanh chóng đi xa. Giống như… Khi nàng tận lực quên lãng có một đoạn thời gian bỏ qua hắn…

Bạn xem, sớm muộn gì có một ngày đây hết thảy cũng sẽ chính thức để xuống, cần tận lực quên.

Trên màn hình cửa sổ QQ rung làm cho Mạc Lục phục hồi tinh thần lại.

Nguyệt Hắc Phong Cao: “Ha ha, có phải hay không cảm động khóc không thành tiếng rồi? Nói cũng phải, ta đây đàn ông tốt như vậy, thật sự là đốt đèn lồng cũng không còn chỗ tìm!”

Người nào đó ngây thơ một chuyến siêu cấp để chữ to đùng, Mạc Lục nguyên vốn cảm xúc có chút buồn trong nháy mắt lại thay đổi tốt hơn.

Nàng miệng nhếch, gõ bàn phím trả lời: “Dạ dạ dạ, nếu quả thật có một ngày như vậy, lão nương kiếm là được rồi…”

Khi đó ngoài cửa sổ đêm lạnh còn mang theo gió đầu xuân. 2 người bất đồng thành thị còn không biết số mệnh sớm đã đem hai người dẫn dắt cùng một chỗ. Mà cái ước định không tính ước định, về sau một lần trở thành trò chơi của người nào đó.

Cũng là một đêm này, sân đại học S và đại học N hoa đào, đột nhiên nở đầy đầu cành…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.