Tiểu Hắc Thỏ

Chương 11




Vành tai non mềm hàm trong miệng Chử Thiếu Kiệt, đầu lưỡi ngậm mút khối thịt mềm nho nhỏ kia không rời môi, nước bọt ẩm ướt tràn ra một mảnh.

Tiểu Thất nắm chặt một tay Chử Thiếu Kiệt, cả người cuộn lại trong lồng ngực của hắn, hoảng loạn gọi, “Miên Miên Miên Miên, a…”

Chử Thiếu Kiệt kiệt ngạo từ nhỏ, tích luỹ nười mắn, người mới thận trọng xuống.

Bị hoàng đế cử tới huyện Dư Cầu một năm, thiếu đi những quan hệ cong cong nhiễu nhiễu này đó, dần lại khôi phục tính tình ngày trước, làm việc theo tâm, chuyện trăng hoa không biết đã thấy bao nhiêu lần, một ít thủ đoạn ve vãn tất nhiên nằm lòng trong tay, hầu hạ người thoải mái, một chút thủ đoạn miệng lưỡi xíu xiu cũng dễ như ăn cháo khiến Tiểu Thất không thể nào chống đỡ nổi, mềm chân mềm tay vùi trong lồng ngực hắn mặc hắn hưởng dụng.

Tiểu Thất quá non a, bất kể phản ứng chỗ nào cũng đều trúc trắc, non đến khiến hắn không đành lòng trực tiếp ngoạm nuốt, ngậm trong miệng, cắn cũng không được mà không cắn càng không đúng.

Tiểu Thất không biết tại sao, lỗ tai cứ như độc lập bỏ ra ngoài, trở nên như không phải của mình, “Miên Miên Miên Miên, tai ta hỏng rồi, nha.”

Chử Thiếu Kiệt buông y ra, buồn cười nhìn y đỏ bừng mặt, nắm chóp mũi y, “Tiểu ngốc tử, phải lấy hơi, ta cũng không hôn miệng ngươi, ngươi nín thở làm gì, không sợ dem mình nín thở ngạt chết, nếu như nghẹn ra chuyện, ta đi đâu tìm được một cái Tiểu Thất giống y như đúc về đây?

Tiểu Thất hít mấy hơi sâu, vành tai mềm ẩm nóng rực như đốt lửa, y nâng lên thính tai xoa nắn mấy cái, lúc bỏ tay ra, một đôi tai dài đen nhung nhung đội lên, ẩn trong tóc, một phần lộ ra ngoài không khí nhẹ nhàng run rẩy.

Y nói: “Trên đời chỉ có một Tiểu Thất, Miên Miên không được đi tìm Tiểu Thất khác.”

Chử Thiếu Kiệt bỗng nhiên mở to mắt, “Thế Tiểu Bát thì sao?”

Tiểu Thất trễ trễ miệng, lắp bắp nói: “Cũng không được…”

Đường đi xuống thôn xóm cũng không bằng phẳng, trên đường rất nhiều ổ voi ổ gà sứt mẻ, phu xe hết sức chuyên tâm đánh xe, tận lực bảo đảm xe đi vững vàng, không quấy nhiễu hứng thú của Huyện thái gia.

Mặt trời chói chang như đổ lửa, phu xe lau mồ hôi, chợt nghe thấy Huyện thái gia bên trong truyền ra một trận tiếng cười sung sướng, ngay sau là một tiếng nhẹ giọng thân ngâm, động tác gã hơi khựng lại, suýt nữa thì ném dây cương đi.

Tiểu Thất kiềm chế không nổi tràn ra từng trận kêu nhỏ, “Đừng, đừng vò a.”

Chử Thiếu Kiệt buông tha y, ngạc nhiên cẩn thận chọc chọc chạm chạm chạm bên tai y, cuống họng dị thường khô ráo ngứa ngáy, “Sao lại biến ra lỗ tai.”

Đôi mắt đen kịt dính chặt vào đôi tai đen nhánh không dời đi nổi, Tiểu Thất nhận ra ánh mắt lửa nóng của hắn, nửa cụp mắt, lỗ tai càng thêm xấu hổ quanh co khép lại thành một đường cong, “Ta cũng không, không biết nha.”

Hắn dùng tay nhanh chóng che lỗ tai đi, nhớ tới bộ dạng không ra ngô ra khoai của chính mình, e lệ hỏi: “Miên Miên, bộ dạng chẳng ra người chẳng ra yêu này của ta doạ ngươi không, nhất định rất kỳ quái đi…”

Chử Thiếu Kiệt lấy tay y ra, nhìn chằm chằm không chớp mắt nói: “Sẽ không, nó rất đáng yêu.”

Chỉ là, lỗ tai không giấu được rồi, Tiểu Thất tỉnh tỉnh mê mê hoành thành người, không biết phải khống chế thế nào, mà thân thể y cũng đang ở trạng thái tu dưỡng, tiêu tốn quá nhiều tâm tư đi nghiên cứu cũng không tốt cho thân thể.

Chử Thiếu Kiệt nắm chặt hai tay, “Không cần nghĩ quá nhiều, không biến về được để như vậy cũng rất tốt, ta nhớ Tam bá thu thập cho ngươi hai chiếc đấu bồng ở đây, một chốc tới nơi, ngươi liền đội mũ che đầu lại, người khác sẽ không thấy được.

Tiểu Thất hỏi hắn mãi, “Miên Miên, ngươi không sợ thật ư?”

Chử Thiếu Kiệt cười, “Sợ cái gì, chẳng lẽ ngươi sẽ ăn ta?’ “

Tiểu Thất nghiêm mặt nói: “Ta mới không ăn thịt người!”

Chử Thiếu Kiệt hôn hôn bên tai của y không lên tiếng, đáy lòng ước gì Tiểu Thất biết một chút bản lĩnh “ăn thịt người” đâu, tôt nhất là áp dụng hết bản lĩnh trên người hắn.

Tàu xe mệt nhọc, lộ trình sau hai canh giờ, tinh thần Tiểu Thất có điểm trùng xuống.

Y được Chử Thiếu Kiệt ôm xuống xe ngựa, đấu bồng che hết đầu y, y còn giấu mặt đi, người khác không thấy rõ được là nam hay là nữ

Nghe nói Huyện thái gia tự mình xuống thôn tìm kiếm nguồn nước, thôn dân rất sớm đã đến hầu ở đầu thôn. Huyện thái gia xuống xe, bọn họ quỳ xuống đất đang muốn hô to, Huyện thái gia lại ngăn bọn họ lên tiếng, ôm chặt người trong bước nhanh, trưởng thôn vừa tiến vào nhanh chóng dẫn người xuống hậu viện.

Các thôn dân hai mặt nhìn nhau, ngốc chờ ở chỗ cũ.

Đoàn người Chử Thiếu Kiệt xuất phát giờ Tỵ, giờ Thân đến nơi, sai giờ Ngọ chính là thời điểm mặt trời dần lui, thừa dịp Tiểu Thất ngủ yên, Chử Thiếu Kiệt ngồi còn chưa nóng ghế, uống hai chén nước, đã dự định ra ngoài trước kiểm tra nguồn nước ngầm của thôn.

Trước khi đi, hắn dặn dò người bảo vệ tốt cửa phòng Tiểu Thất, nêu như Tiểu Thất tỉnh lại, liền cách cánh cửa nói cho y biết tình huống, để y an tâm ở trong phòng các loại.

Chử Thiếu Kiệt lần này đi hết cả một canh giờ, nắng chiều vương vãi chỉ còn lưng lửng chân trời, Tiểu Thất mơ màng tỉnh dậy, cả phòng tối mờ mờ, vải mỏng trước mắt có ánh sáng nhạt mơ hồ, nhìn không rõ ràng.

“Miên Miên?”

Không khí yên tĩnh, bên người không có khí vị của Chử Thiếu Kiệt. Y hoảng hốt kêu vài tiếng, người giữ cửa bên ngoài nghe thấy, nhanh chóng đem việc Chử Thiếu Kiệt ra ngoài làm việc nói cho y hay, Tiểu Thất ổn định tâm thần, lại hỏi: “Huyện thái gia có nói khi nào trở về không?”

“Cái này thì lại không có, nhưng mà sắc trời không còn sớm, bọn họ sẽ rất nhanh trở về thôi, công tử ngươi an tâm chờ một chút.”

Tiểu Thất trốn vào dưới chăn đệm, đếm thỏ trong bóng tối, bắt đầu sự chờ đợi của mình.

“Chín mươi sáu con thỏ.” Miên Miên chưa về.

“Chín mươi bảy con thỏ.” Miên Miên vẫn chưa về

“Chín mươi tám con thỏ.”

Cửa cọt kẹt một tiếng, Tiểu Thất bò lên từ dưới gối, vui vẻ nói: “Miên Miên về rồi.”

Chử Thiếu Kiệt đầy người phong trần, qua lại một vòng trong thôn, xiêm y dính đầy bùn đất.

“Tiểu Thất.”

Hắn châm nến trong phòng, trong tay cầm canh hầm trưởng thôn đưa tới, đặt trên bàn, động viên Tiểu Thất, nói: “Ta ra ngoài lau người một cái, toàn là bùn đất.”

Tiểu Thất ngắm thẳng hướng hắn lên tiếng: “Được, vậy ngươi mau trở lại.”

Ốc xá rất nhỏ, hai phòng một sân nhỏ, Chử Thiếu Kiệt mở cửa phòng, ra khoảng sân đối diện, hắn đổ nửa thùng nước, đứng ở giữa đình viện quay lưng lại với ánh trăng nhạt nhẽo tắm rửa, quay đầu nhìn lại, ánh  nến mông lung bên trong làm nổi bật thân ảnh Tiểu Thất.

Tiểu Thất thăm dò dài cổ ngó, “Miên Miên, ngươi tắm xong chưa?”

Chử Thiếu Kiệt ung dung thong thả cởi quần áo, “Còn chưa đâu, mới cởi áo, bây giờ đang cởi quần.”

Lại nói: “Quần cởi sạch sẻ.”

Tiểu Thất cứ như nhìn thấy hắn loã thể, mặt đỏ ngầu, nắm chặt thịt mỏng trên người không ngừng nhéo, nhỏ giọng nói: “Vậy ngươi từ từ tắm…”

Tiếng nước ào ào rơi xuống đất, Chử Thiếu Kiệt động tác nhanh nhẹn, chỉ mặc quần về phòng.

“Tiểu Thất.” Hắn đi đến trước mặt thiếu niên, lòng bàn tay man mát kề sát trên mặt y, “Đây là đồ ăn của ngươi, đói bụng lâu lắm, khó chịu hỏng đi.”

“Không hỏng.” Tiểu Thất cởi đấy bồng ra, cuống quít, “Làm sao đây tai vẫn còn ở đây.”

Chử Thiếu Kiệt nhìn thấy lỗ tai y liền nhịn không được, đút Tiểu Thất ăn nửa bát, cổ vũ mà hôn hai tai y một cái.

Một đôi tai đen nhung nhung của Tiểu Thất không thể thấy đc mà đỏ bừng lên, hai tay lung tung đẩy người một cái, lại bị Chử Thiếu Kiệt cầm lấy đặt trước ngực, vòng tay một cái, đem cả người y ôm trong ngực, để yngồi giữa hai chân mà bón cơm.

Chử Thiếu Kiệt đút một muỗng liền hôn y một cái, tai dài không ngừng run rẩy, Tiểu Thất nhích nhích cái mông, thời điểm ngón tay buông xuống phía dưới, đụng phải địa phương không nên đụng.

Tiểu Thất nghi nói: “Bông tơ bông tơ, ngươi làm sao tổng mang theo bên người này cây côn gỗ, ăn cơm cũng phải mang theo à.”

Tiểu Thất nghi ngờ nói: “Miên Miên, tại sao ngươi cứ luôn mang cây côn gỗ này bên người vậy, ăn cơm cũng phải mang theo ư?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.