Thu Thiên, Mau Đến Đây

Chương 31: Đụng vào người khác




Nhắc tới cũng khéo, Thu Thiên vừa mới chuẩn bị cầm áo khoác, mẹ Giang đã gõ cửa đi vào.

"Nhóc con, đi đưa cho ông nội con một ít tài liệu." Nói xong, đưa cho cô một túi tài liệu.

Ông nội Thu Thiên và ba cô đều giống nhau, là kiến trúc sư, hơn nữa, ông nội cô còn có chút danh tiếng ở trong ngành này. nhưng mà đã lớn tuổi rồi, dần dần phai nhạt so với những người trong ngành, nhưng ảnh hưởng vẫn còn nguyên như cũ.

Khi nào ba Giang nhận được một hạng mục thiết kế mới, sau khi lập một bản phác thảo, cũng sẽ trưng cầu một chút ý kiến của ông nội.

Không cần phải nói, lần này khẳng định cũng giống như vậy.

Thu Thiên là một đứa bé vô cùng nhiệt tình trong việc học tập, cô rất kính trọng, cũng rất sùng bái ông nội của mình, vừa nghe nói mẹ để cho cô đi đưa tài liệu cho ông nội. Lập tức cười gật đầu.

"Đứa nhỏ này!" Mẹ Giang bất đắc dĩ lắc đầu "Nếu ông nội con không có việc gì bận, thì con hãy ăn tối cùng ông, đừng vội vàng trở về, có thể ở một đêm rồi trở về cũng được, biết không?" Đáng tiếc là bà buối tối mắc tiếp đãi một vị lãnh đạo, nếu không đã cùng đi qua đó rồi.

Thu Thiên cười khẽ làm một động tác chào: "Dạ, lãnh đạo!"

Đứng ở trước gương, thấy trong gương cô gái da trắng nõn đang mỉm cười, hai gò má đỏ ửng, mặc một chiếc áo nhung màu vàng nhạt dài đến bắp chân, chiếc quần màu đen có vẻ hợp với đôi chân mảnh khảnh, dưới chân là một chiếc giày tuyết màu vàng nhạt.

Cuối cùng trên đầu đội một chiếc mũ lông tròn màu đỏ cùng một chiếc khăn quàng cổ bằng len dài. Ừ rất tốt, cô đánh giá bộ đồ mình đang mặc…..7 điểm!

Mẹ Giang ở một bên hài lòng thưởng thức kiệt tác hoàn mỹ nhất của cả cuộc đời mình: Thu Thiên, con gái ruột duy nhất của mình.

Xinh đẹp như vậy, lại rất suất sắc nữa, Văn Hiên cháu thích không?

"Hắt xì!" Thu Thiên quay đầu lại liếc nhìn vẻ mặt bắt đầu si mê của mẹ mình, lập tức liên tưởng đến giờ phút này mẹ đang suy nghĩ cái gì trong đầu, im lặng chạy đi tắt máy vi tính.

Suy nghĩ một chút, lại lên QQ, nhắn cho Tây Hồ một câu: "Ta hôm nay đến nhà ông nội, có lẽ . . Ngày mai mới có thể vào trò chơi được. Nếu như bang chiến có cái gì thay đổi, nhớ nhắn lại cho ta."

Dù có thích trò chơi đến thế nào, cô vẫn là phân biệt được cái gì quan trọng nhất, đối với cô mà nói, thời gian được ở cùng với ông nội là quan trọng nhất.

Trò chơi mặc dù cũng là một phần của cuộc sống của cô, nhưng so với ông nội, chắc chắc là không bằng rồi.

Nhắc tới cũng kỳ quái, hôm nay từ sau khi cô login, không thấy Tây Hồ đâu cả, ngay đến cả người ồn ào là Tiêu Sái và lão Nhị cũng lặng yên không một tiếng động.

Chẳng lẽ chân tướng của hai người này giống như trong lời nói của dân chúng trong bang, chạy đi đâu đó điên cuồng với nhau rồi?

Thu Thiên le lưỡi một cái, cô đúng là không thuần khiết. Tạm thời vẫn nên đem trò chơi để qua một bên đi!

Thu Thiên nhìn lại mình trong gương một lần nữa rồi cười nghịch ngợm một tiếng, cầm tài liệu ra cửa.

Nhà của ông nội Thu Thiên ở bên cạnh khu Tam Hoàn Bắc Kinh, mặc dù là khu vực tốt, nhưng ở trong chung cư có thể nói là chỗ yên tĩnh giữa trung tâm náo nhiệt, hơn nữa ở mỗi tầng ở mỗi dãy nhà sẽ có 30 thước vuông vườn hoa nhỏ, mà ông nội Thu Thiên sống ở ngay tầng một.

Ngồi tàu điện ngầm đi qua đó, cũng mất không tới 40'.

Thu Thiên đi vào trong chung cư, khoảng chừng năm mươi thước nữa là đến dãy nhà ông nội ở thì đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc khoát tay với cô.

"Thu Thiên?"

Thu Thiên chớp mắt mấy cái, ngay sau đó mỉm cười ngọt ngào: "Gì."

Người gọi Thu Thiên là người mà mẹ Giang ba Giang mời tới giúp ông nội làm cơm và quét dọn vệ sinh. Bởi vì mấy năm trước bà nội Thu Thiên đã qua đời, mẹ Giang ba Giang vốn muốn đón ông nội về sống cùng, nhưng bị ông nội từ chối.

"Các con đừng thấy cha tóc bạc trắng, nhưng thân thể cha vẫn tốt lắm!" Ông nội vỗ thân thể khỏe mạnh của mình mấy cái, không chịu nhận mình già kiên trì muốn sống một mình.

Cũng may ông nội là một người cởi mở, hơn nữa là một bề trên nhìn xa trông rộng, những học sinh đã từng được ông hướng dẫn vẫn thường xuyên đến thăm ông, giống như ba Giang vậy đến để trưng cầu ý kiến ông nội.

Dùng lời mẹ Giang mà nói: "Khách đến tìm ông nội con, so tìm cha còn còn nhiều hơn nữa."

Nhìn thấy gì ở đây Thu Thiên lập tức nghĩ đến việc, có phải trong nhà có khách không.

Đúng thật gì ấy cười nói với cô: "Ông nội con có khách tới chơi, gì ra cửa tiệm Tố Tâm trai bên ngoài tiểu khu mua mấy món ăn, đồ ăn mua ngoài điện thoại không gọi được, vì vậy gì tự mình đi mua."

"Gì à, để cháu đi cho?"

Gì dứt khoát vẫy tay: "Không cần không cần, mẹ con vừa gọi điện thoại tới, nghe nói con muốn tới ông nội và vị khách đó đều đang chờ con đó!"

Thu Thiên ngây ngốc, khách đặc biệt đợi cô?

Gì vỗ vỗ bả vãi của cô: "Mau đi đi!"

Thu Thiên cười đáp một tiếng, nghiêng đầu, lúc này mới tiếp tục đi vào trong.

Những lúc không phải kỳ nghỉ, hầu hết mỗi tuần cô tới một lần, mỗi lần tới ông nội đều cùng người ta thảo luận thiết kế, có lúc, cô có thể ở bên cạnh để nghe, thỉnh thoảng được khách của ông nội khuyến khích , cho phép cô, cô sẽ cân nhắc nói ra vài ý kiến của mình. Thỉnh thoảng cũng có vài ý kiến trùng với ý của ông nội và khách, vị khách đó khen ngợi nhìn Thu Thiên rồi nói với ông nội: "Ông Giang, cháu gái này của ngài rất giỏi nhé!" Cười cười, tuổi nhỏ như thế mà lại có một ý tưởng thiết kế hoàn thiện như vậy, đúng là một hạt giống tốt.

Ông nội đương nhiên là rất vui mừng, mỗi lần có khách đến nhà, chỉ cần cho phép, sẽ để cho cô phát biểu ra ý kiến của mình.

Lần này chắc chắn là một cao thủ đây?

Thu Thiên vội vàng chạy vào dãy nhà.

Khi còn một khúc cua nhỏ nữa là đến dãy nhà của ông nội, Thu Thiên lại đụng phải người khác.

Chính xác mà nói, là cô, va vào trong ngực người khác.

Là hơi thở đàn ông, trộn lẫn với mùi xà bông nhàn nhạt, mát mẻ lại thoải mái.

Bởi vì đụng quá đột ngột, cho nên bước chân Thu Thiên hơi lảo đảo, người mới bị đụng vươn tay kịp thời giữ lấy cánh tay cô.

Cho dù là mùa đông mặc quần áo bằng nhung, nhưng vẫn cảm thấy được ngón tay thon dài của người nọ, cánh tay rất có lực.

Chưa từng tiếp xúc với phái nam với một khoảng cách gần như vậy cho nên Thu Thiên thất thần trong một giây.

"Cô không sao chứ?" Một âm thanh rất dễ nghe, giống như là từ trong lồng ngực phát ra. Giọng nói thoải mái lại sạch sẽ truyền đến từ một chàng trai.

Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thu Thiên hồng lên, nhớ tới mình vẫn còn ở trong ngực người khác, vội vàng lui về phía sau mấy bước.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi. . . Tôi" càng gấp gáp, càng hiếm từ, cho nên Thu Thiên không tìm được từ nào để nói nữa.

Không thể làm gì khác hơn là cúi đầu, nhìn xuống đất, không dám nhìn về phía người trước mặt.

Người bị đụng nhìn vào cái đầu nhỏ của cô gái, cô ấy vẫn cúi đầu, nhìn dưới mặt đất nói xin lỗi, trong lòng không khỏi có chút buồn cười.

Nhìn anh giống như người không biết đạo lý sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.