Tạo Hóa Chi Chủ

Chương 39: Không có khả năng buông tha nhiệm vụ




Kiếm quang kéo đến, kiếm ảnh liên miên bất tuyệt.

Lục Âm ánh mắt ngưng thần, một kiếm này xuất ra đã đủ gợi cho hắn linh cảm nguy hiểm.

Rất mạnh.

Lục Âm càng hứng phấn, cười càng lớn:

"Không sai, đích xác ngươi có chút thực lực."

Đồng dạng hắn không chậm chễ, quanh thâm âm khí chi lực bốc lên, tại cánh tay phải tử sắc quang mang hội tụ ngưng ra hắc long trảo, độc khí vặn vẹo thiêu đốt.

Chiêu này là độc mãnh trảo, trong một lần hạ sát đồng bạn mà đạt được, uy lực rất lớn hắn chỉ phát huy ba thành công kích.

Vẫn muốn thăm dò trước, tác phong của hắn không phải nghiền ép đối thủ.

Độc trảo mau lẹ nháy mắt chạm tới đầu mũi kiếm, Lục Âm cười càng đậm. Uy lực kiếm không có như hắn tưởng mạnh như vậy, chí ít ba thành vẫn đủ ngăn lại.

Chỉ là.

Lại trong nháy mắt Lục Âm vẻ mặt biến sắc.

Mũi kiếm chỉ là tàn ảnh, độc trảo vồ hụt vào không khí.

Thời khắc mấu chốt Lục Âm tức tốc thôi động phòng hộ quanh thân, trong đầu cấp tốc suy đoán sát chiêu tiếp theo.

Nếu có một vị trưởng lão ở đây, tất nhiên sẽ kinh ngạc vô cùng.

Kiếm pháp Vũ Thế Kiệt tung ra chính là Thanh Phong kiếm pháp, nhưng lại không phải thanh phong kiếm pháp bình thường, mà là thanh phong kiếm pháp viên mãn, trực tiếp nháy mắt hóa tám kiếm.

Hiển nhiên, đầu mũi kiếm trước Lục Âm chạm tới cũng chỉ là một trong bảy tàn ảnh.

Có thể Lục Âm tính toán sai, nhưng trước mắt hắn cũng lưu thủ nên linh lực tiêu hao không nhiều. Hiện giờ hắn bày ra chính là đệ nhất bảo mệnh phòng hộ, tuyệt không lưu giữ.

Keng một tiếng chói tai.

Lục Âm tâm thần run lên, kiếm đã gần kề cổ, may mắn cương khí phòng hộ thành công ngăn lại, chí ít kéo dài đủ thời gian cho hắn tung ra chiêu thứ ba.

Hiện tại.

Vũ Thế Kiệt phi thường nghiêm túc, tạo hóa thiên thư ban ra nhiệm vụ, hắn muốn hoàn thành nhanh nhất cỏ thể, kiếm vừa tung ra liền là đại sát chiêu, không lưu thủ.

Có thể hắn không ngờ tới Lục Âm phản ứng lại nhanh đến vậy, đánh hụt một nhịp lập tức gọi ra phòng hộ ngăn kiếm của hắn.

Trong nháy mắt song phương lâm bế tắc.

"Một kiếm không được, kiếm thứ hai."

Vũ Thế Kiệt lạnh lùng.

Phút chốc kiếm thứ hai xuất thủ, đến kiếm thứ ba.

Toàn bộ đều ngăn trở không cho Lục Âm thoát li chỗ cũ, bốn phía kiếm quang chớp động vây khốn Lục Âm.

Bị bức vào khốn cảnh triệt để kích phát hung tính trong người.

Lục Âm quát lớn:

"Ma long trảo, vạn độc ăn mòn."

Hắc trảo bao phủ kịch độc, một đòn xoay ngang, phút chốc muốn bức lui kiếm đến.

"Ngây thơ, muốn bức lui kiếm của ta, lực ngươi chưa đủ."

Vũ Thế Kiệt cười lạnh, mũi kiếm lập tức xoáy tròn, lực đạo cánh tay hơn sáu ngàn cân khủng bố bộc phát, như trọng kích một đòn xuyên thủng Ma trảo.

Rắc!!!

Cương khí bị phá tráo môn, kiếm đằng sau thuận đà đâm sâu, xương tay ầm ầm vỡ vụn, Lục Âm tay phải trực tiếp bị phế.

"Không thể nào."

Lục Âm kinh hãi hét lên, trong mắt hắn kiếm đến có mạnh cỡ nào tuyệt đối cũng không thể xuyên thủng ma trảo, hiện tại tay phải bị phế đánh cho hắn một cái đả kích lớn vô cùng.

Theo sau chiến ý suy sụp, Lục Âm liên tiếp bị kiếm bức lui thẳng đến khi kiếm quang quét qua cổ, hành động mới đình chỉ.

Lục Âm vừa chết xung quang đệ tử Tây viện trực tiếp nổ ra oang động, một cỗ sợ hãi chi ý không biết từ lúc nào bao phủ lấy đầu óc chúng nhân.

Trước giờ bọn họ đều là treo đệ tử viện khác ra giết, hoàn toàn không cảm nhận được trạng thái này, có thể bây giờ bất đồng, thân phận bị đảo lộn.

Giết chết một tên đệ tử Tây viện, Vũ Thế Kiệt nâng kiếm chém tới, toàn bộ thực lực không có lưu thủ.

Thoáng chốc.

Khắp nơi Tây viện tràn ngập thanh âm la hét.

Phàm là thiên nguyên cảnh ngũ trọng không quá một kiếm liền bị chém đôi, cho đến lục trọng cùng lắm kiếm thứ ba cũng vong.

"Không, ác quỷ."

Ninh Tuyết phi thường sợ hãi, nàng gia nhập Âm Phong tông mới một năm, vất vả tu luyện tới thiên nguyên ngũ trọng vạn không nghĩ tới hôm nay tạo ngộ thảm cảnh.

Trước mắt Vũ Thế Kiệt giết gần tới nơi, xung quanh nàng sư huynh, sư tỷ cũng chỉ còn một bộ thi thể.

Cái gì thiên kiêu.

Cái gì sát thần.

Đối với trước mắt tên đệ tử Đông viện này không đáng nhắc tới.

Ninh Tuyết cả người run cầm cập, hai tay cầm lấy thiết kiếm lung la lung lay giơ lên, nước mắt đã giàn dụa.

Ninh Tuyết trạng thái tuyệt nhiên cũng rơi trong mắt Vũ Thế Kiệt, hơn nữa hắn còn phi thường nhận thức.

Bởi.

Mấy tên đệ tử Tây viện trước đều là vì nàng mà xông lên chặn kiếm của hắn, có thể không ngờ tới hành động vô nghĩa mà mệnh cũng vong.

Lúc này tạo hóa thiên thư biểu hiện.

[Giết chết hai mươi tên thiên nguyên cảnh ngũ trọng trở lên, hoàn thành ban thưởng ngộ tính gấp đôi.

Tiến độ: 19/20]

Vũ Thế Kiệt ngưng thần.

Vừa hay giết nàng nhiệm vụ cũng hoàn thành.

Kiếm trực tiếp vung lên không lưu thủ, thanh phong kiếm pháp viên mãn, lực đạo cánh tay năm ngàn.

Ninh Tuyết thân thể chia đôi đã hiện trước trong mắt Vũ Thế Kiệt, nụ cười của hắn càng đậm.

Có thể.

Trong một cái nháy mắt này, một đạo kiếm khí vô hình vô thù tốc độ cực nhanh, xuyên thủng không gian, trực tiếp đánh vào lưỡi kiếm.

Một đạo kiếm khí này, uy lực không mạnh, nhưng phi thường chuẩn xác đủ khiến kiếm trong tay Vũ Thế Kiệt chệch hướng, Ninh Tuyết vừa hay tránh được một kiếp, thân thể không hao tổn.

Nhưng tinh thần nàng muốn không xong, hai mắt dại ra trực tiếp mất ý thức.

Theo sau một đạo giọng nói vọng ra, uy áp cực khủng.

"Nên thu tay lại, đệ tử Tây viện ngươi giết cũng đủ nhiều, không nên vượt quá giới hạn."

Một thân y phục lam bào thẳng tắp, nam tử hông đeo hắc kiếm lẫm liệt mà tới. Uy áp thiên nguyên cảnh thất trọng lộ liễu hiển lộ.

Người tới là kiếm yêu Lâm Phong, tại Tây viện tương đối nổi danh, chiến tích đã từng đánh lui một thiên nguyên cảnh bát trọng trên ngoại môn tinh anh bảng.

Vượt cấp đánh lui cũng đã rất không tưởng, nhưng Lâm Phong lại không đáng lui bình thường bát trọng, mà là tinh anh trong tinh anh thiên nguyên cảnh bát trọng.

Với đó chiến tích.

Cũng đủ để Lâm Phong nổi danh khắp Tây viện.

Hiện tại hắn ra tay ngăn lại Vũ Thế Kiệt, cũng không phải muốn chiến với đối phương. Dù sao Vũ Thế Kiệt kém hắn hai tiểu cảnh giới, có chiến thắng cũng không lấy làm vinh dự.

Vũ Thế Kiệt có thể trảm sát kẻ khác hắn không quan tâm, nhưng hết lần này đến lần khác ra tay với Ninh Tuyết, hắn tuyệt không thể ngồi nhìn.

Dù sao.

Ninh Tuyết cũng là vị hôn thê của hắn, khắp Tây viện hầu như ai cũng biết, đến nỗi những sư huynh sư tỷ kia bảo vệ nàng cũng đều là do Lâm Phong uy hiếp, một tay dàn dựng.

Đáng thương Ninh Tuyết giờ phút này vẫn luôn nghĩ sư huynh, sư tỷ kia vì nàng mà chết.

Hiện tại, Lâm Phong đã ở Vũ Thế Kiệt muốn ra tay với Ninh Tuyết rất khó, song phương đều là thiên tài, nếu nổ ra giao chiến không ai có lợi.

Có thể Lâm Phong đánh giá thấp Vũ Thế Kiệt sự điên cuồng.

"Sư huynh nói phải?"

Vũ Thế Kiệt cười cười, kiếm hướng vỏ quay đầu.

Lâm Phong bộ dáng thoải mái hơn không ít. Nhưng là trong một sát na này sắc mặt hắn triệt để biến đổi, giật mình quát lớn:

"Ngươi dám!!!"

Chỉ thấy.

Vũ Thế Kiệt kiếm đúng là đi vào vỏ nhưng chân hắn không ở yên, một cước đem đầu Ninh Tuyết dẫm bạo. Trước sau vẫn là dẫm thẳng nên khuôn mặt thanh tú trực tiếp hạ sát.

"Muốn ta tha cho nàng, không có khả năng, trừ khi ngay từ đầu ngươi dẫn thêm một tên ngũ trọng đến thế thân."

Vũ Thế Kiệt cười hung tàn.

Lời hắn nói hoàn toàn không sai, nhiệm vụ tạo hóa thiên thư tình huống bắt buộc phải hoàn thành, bảo hắn buông tha nhiệm vụ lần này chắc chắn không thể. Nhiệm vụ không có nhắc tới thời gian, vạn nhất hắn vừa tha cho Ninh Tuyết thì biến mất, cái này không chắc chắn nhưng vẫn cần lưu ý.

Hơn nữa.

Một cái giúp hắn tăng gấp đôi ngộ tính, một cái triệt để đắc tội Tây viện, Vũ Thế Kiệt tuyệt nhiên nghiêng về cái đầu.

Chỉ có thực lực tuyệt đối phía trước mới là vĩnh cửu, đã giết hại nhiều như vậy đệ tử Tây viện, giết thêm một người nữa cũng không vấn đề, huống chi chỉ là một tên Lâm Phong thiên nguyên thất trọng mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.