Tà Vương Phù Thượng Tháp: Nông Nữ Hữu Điểm Điền

Chương 1: Xuyên Thành Cô Nhi




Tác giả: Vân Phi Mặc
Trong một gian cỏ tranh tàn tạ, gió lạnh lọt qua cửa sổ lạnh buốt, ở bên trong phòng, trên giường gỗ đơn sơ, một nữ hài đang nằm người gầy trơ xương, sắc mặt vàng như nến, đôi mô khô ráo tróc da. Đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt bất thình lình mở ra, một đôi mắt bình tĩnh, cơ trí, cực kỳ không hợp với biểu hiện non nớt trên khuôn mặt.

Con ngươi Lâm Diệp Nhi chợt lạnh, nhìn lên nóc nhà tồi tàn, trong mắt hiện lên một tia mê mang. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, mày gắt gao nhăn lại.

Nàng đưa tay lên, nhìn đôi tay thô ráp không thuộc về chính mình kia, nhìn nhìn lại nơi ở đơn sơ xung quanh, cùng với giường gỗ dưới thân nằm sẽ sụp bất cứ lúc nào, trong óc hiện lên một ý niệm.

Nàng xuyên qua.

Không phải cái này, nàng nghĩ không ra loại khả năng khác có thể lý giải được những điều thấy trước mắt.

Lâm Diệp Nhi muốn đứng dậy, lại phát hiện thân thể này phi thường suy yếu, mềm mại vô lực, mà ngay cả bò sợ cũng làm không được.

"Tỷ tỷ, ngươi tỉnh." Một nữ hài nhỏ gầy đi đến mép giường, đầu thân không cân xứng, rõ ràng dinh dưỡng không đủ, duy nhất bắt mắt chính là đôi mắt sáng ngời kia, nhấp nháy nhấp nháy, đang nhìn chằm chằm nàng, trong mắt tràn đầy vui sướng, "Ngày hôm qua những người đó đều nói tỷ tỷ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Bọn họ muốn đem tỷ tỷ tiễn đi, ta đều đuổi bọn họ đi. Tỷ tỷ, ngươi không cần ngủ nữa được không?"

Khuôn mặt vàng như nến đầy ắp sự sợ hại cùng lo lắng, đôi tay nhỏ gắt gao cầm tay Lâm Diệp Nhi, giống như là sợ nàng sẽ ngủ tiếp.

Lâm Diệp Nhi trong lòng tự dưng đau xót, cố sức trở tay cầm đôi tay nhỏ nhắn kia, muốn làm đứa nhỏ an tâm, "Ân, sẽ không."

Lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh. Rất nhanh liền nghe được tiếng bước chân ầm ỹ, chậm rãi tới gần nhà ở. Tiểu gia hỏa vừa nghe, liền biết là ai tới.

Nâng khuôn mặt nhỏ, nàng vẻ mặt trịnh trọng nói: "Tỷ tỷ, đừng sợ, Tiểu Đoàn Đoàn đem người xấu đuổi đi." Nói xong, liền nhanh chân chạy ra bên ngoài.

Lập tức bên ngoài liền có tiếng của nữ hài cùng vài thanh niên.

"Tỷ tỷ đã tỉnh, các ngươi không thể mang nàng đi." Tiểu nha đầu giống như gà mái bảo vệ con chắn ở cửa nhà, không cho người tiến vào.

"Nha đầu, chớ có hồ nháo." Một lão già cất tiếng quở mắng.

"Nha đầu này lại bắt đầu ngớ ngẩn nói mê sảng. Người đã chết, sao có thể tỉnh lại. Nha đầu, ngươi nhanh lên tránh ra." Lần này vang lên là tiếng của một phụ nữ, giọng nói mang theo phần bất mãn cùng ghét bỏ.

"Các ngươi là người xấu, tránh ra, tránh ra. Ta sẽ không cho các ngươi mang tỷ tỷ đi." Tiểu gia hỏa đỏ mắt, căm tức nhìn nhóm người này, thân hình nho nhỏ che ở trước cửa, vẻ mặt kiên định.

"Tránh ra nhanh lên." Trong đó một nam tử trung niên có chút không kiên nhẫn, liền muốn động thủ xách con ngốc này đi.

Đúng lúc này, một tiếng hét phẫn nộ truyền tới từ ngoài cửa.

"Các ngươi đang làm gì?"

Đứng ở cửa là một tiểu nam hài mười một hai tuổi gầy yếu vội vã chạy về phía bên này, thấy tiểu muội đáng thương vô cùng bị một đám người bức bách, tức khắc đỏ mắt, xông lên tiến đến, đem muội muội ra sau người, căm tức nhìn bọn họ.

Lâm Võ đang nhìn thấy Lí chính cùng nhị thúc công cũng đang tới gần đây, hỏa khí tức khắc không còn lớn như trước nữa, chỉ là ánh mắt vẫn căm giận nhìn về phía đôi phu thê trung niên kia, người nọ không phải ai khác, đúng là nhị thúc, nhị thẩm ruột thịt của bọn họ.

Phụ nhân trung niên nhìn thấy Lâm Võ, trong lòng thầm mắng một tiếng, vốn tưởng rằng tiểu nhãi con này ba bốn lần mặt trời lặn không trở về, chắc chắn là đã chết ở bên ngoài. Trùng hợp nha đầu kia cũng đã sinh bệnh tắt thở, trong nhà chỉ để lại một cái ngốc tử.

Hôm nay mời Lí chính cùng nhị thúc công lại đây, chính là muốn đưa nha đầu chết tiệt kia đi chôn, để bọn họ thu gian nhà tranh này làm tài sản trên danh nghĩa trưởng bối. Tuy nói nhà ở có chút tồi tàn, nhưng là dùng để làm chuồng gia súc cũng không tệ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.