Sư Thuyết

Chương 20




Đi ra được hơn mười bước, Tề Tương Nương mới ngừng lại, cười lạnh nói: "Thanh Đại, hôm nay thy tiu nha đầu kia còn có th chng đỡ đến thư đường, xem ra, y thut ca ngươi, tht không th khinh thường."

Thương Thanh Đại lạnh lùng nói: "Nh nương c ý bo ta đi ra, là vì nói nhng li nhàm chán này sao?"
Tề Tương Nương âm lãnh cười, "Ta ch mun hi mt chút, nhìn đầu vai tiu nha đầu kia, có cm thy quen chút nào không?"
Thương Thanh Đại cắn răng nói: "T Tương Nương, qu nhiên là ngươi! Ngươi khiến nương ta mt mng, sm hay mun cũng có mt ngày, ta s đòi li!"
"Ngươi có bn lãnh này sao?" Tề Tương Nương khinh thường liếc mắt Thương Thanh Đại một cái, nhìn tuyết bay xa xa, lạnh nhạt nói, "Đêm qua bt quá là cho ngươi mt cái cnh cáo thôi, ta mun tr kh ai, có l ngươi là người đầu tiên."
"T Tương Nương, ngươi đừng ép người quá đáng!" Thương Thanh Đại ép sát Tề Tương Nương từng bước, "Nếu ta gp chuyn chết đi, ngươi cho là ngươi chy trn được?"
"A, tht không?" Tề Tương Nương tấm tắc cười, "Nếu ta là ngươi, cũng s không làm chuyn ngu xun này. Cha ngươi không có con trai, ngươi sm hay mun cũng vào cung, nếu có chút gì không hay xy ra, khng định cha ngươi đi còn sm hơn so vi ta. Mt khi chúng ta đều chết, ngươi cm thy Linh Xu Vin cui cùng thuc v ai?"
Tề Tháp!
Thương Thanh Đại hít một hơi, nguyên lại Tề Tương Nương là có chủ ý này!
Tề Tương Nương nhắc nhở một câu, "Thanh Đại, ngươi cũng đừng nghĩ chuyn báo thù cho nương ngươi, đừng nói ngươi không làm được, dù cho ngươi có th làm được, bt quá cũng ch là làm giá y cho cht nhi ca ta thôi, ha h."
Thương Thanh Đại nắm chặt hai tay thành quyền, không nói được lời nào.
Nàng có thể đem hết toàn lực bảo vệ tốt tiểu Nhược các nàng, nhưng Thương Thanh Đại biết, Thương Đông Nho vĩnh viễn cũng không giữ nàng.
"Ngươi nên sm đi vào cung đi, giúp b h sinh mt n nhi, nói không chng, vn khí tt, sinh được mt tiu hoàng t, v sau làm thái bình thân vương, lúc cha ngươi quy thiên, còn có th danh chính ngôn thun chp chưởng Linh Xu Vin." Tề Tương Nương khanh khách nói xong, đột nhiên ghé sát vào Thương Thanh Đại, khiêu khích thêm một câu, "Bt quá ta cũng s không cho cơ hi này, Linh Xu Vin to như vy, truyn cũng ch có th truyn vào cht nhi bo bi ca ta." Thoáng một chút, "Đương nhiên, ngươi cũng có th nhng li ta nói, toàn b đều nói vi ph thân ngươi, xem hn đến tt cùng là tin ngươi hay là vn tin ta?"
"Tâm địa rn rết, ngươi s có báo ng!" Thương Thanh Đại khàn giọng nghiến răng mắng một câu sau khi phát hiện ván cờ này, Tề Tương Nương đã chiếm được vị trí thắng lợi, mà mình lại bất đắc dĩ như thế, thật buồn cười.
Tề Tương Nương khiêu khích cười cười, "Rn, nhưng là biết cn người, ngươi cn phi bo v tt tiu nha đầu kia, nếu có cơ hi cn thêm mt cái c, ngươi s không th cu được nàng na." Nói xong, Tề Tương Nương hứ một tiếng, cuối cùng xoay người đi xa.
Phu tử...
Đỗ Nhược kinh ngạc nhìn thấy xa xa, Thương Thanh Đại đờ đẫn đứng cô độc run run, trái tim, lặng lẽ sinh đau.
Tuy rằng không nghe được hai người ở bên ngoài nói gì, nhưng chỉ cần nhìn vào bóng dáng cô tịch kia của Thương Thanh Đại, Đỗ Nhược liền cảm thấy, mình phải đối xử tốt gấp bội với phu tử, phải cố gắng lớn lên, bảo vệ tốt phu tử.
Thân mình này... Nht định phi điu dưỡng tt!
Đỗ Nhược âm thầm hạ quyết tâm.
Cuối cùng Thương Thanh Đại trở về, giảng bài khóa sớm xong, trên mặt mang màu ưu sầu lạnh lẽo, giống như mây mù hôm nay, chẳng những không tản ra, ngược lại càng thêm trầm hơn.
"Đông --"
Tiếng chuông lại vang lên, chín vị đệ tử hi hi ha ha đi ra thư đường.
Trần Thủy Tô vặn vẹo thắt lưng, muốn giúp Đỗ Nhược nhu nhu thắt lưng một cái, Thương Thanh Đại so với Trần Thủy Tô nhanh hơn một bước, "Phu t?"
"Thy Tô, thân mình tiu Nhược cn tĩnh dưỡng my ngày, đây là giy xin phép ngh, ngươi thay ta trình cho chưởng s đi, ta đưa tiu Nhược tr v ngh ngơi."
"Vâng, phu t."
Trần Thủy Tô cũng lo lắng thân thể Đỗ Nhược, nghe xong lời Thương Thanh Đại, liền cầm giấy xin phép nghỉ, bay nhanh chạy ra khỏi thư đường.
Thư đường to như vậy, phút chốc chỉ còn lại Thương Thanh Đại và Đỗ Nhược.
Thương Thanh Đại cúi đầu nhu nhu đầu gối cho Đỗ Nhược, không nói lời nào.
Đỗ Nhược ho nhẹ hai tiếng, ôn nhu vỗ vỗ tay Thương Thanh Đại, "Phu t... Bà y... Có phi... Khi d ngươi?"
Động tác Thương Thanh Đại dừng lại, chớp mắt một cái, ngẩng mặt lên, âm thanh băng lãnh nói: "V sau ngươi cách xa bà y, nghe không?!"
"Phu t..." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đỗ Nhược tràn ngập đau lòng, nàng kinh ngạc nhìn thấy nước mắt cố nhịn nơi khóe mắt của Thương Thanh Đại,
"Không khóc... Được không?"
"Ta s không khóc! Ta như thế nào có th khóc?!" Thương Thanh Đại cắn răng nói xong, liền nặng nề cúi đầu xuống, giọng nói khàn khàn, "Tiu Nhược, có phi hay không thy phu t như ta thc vô dng?"
"S không..."
"...."
Đỗ Nhược lần nữa ôn nhu vỗ vỗ tay Thương Thanh Đại, nhu hòa nói: "Không có phu t... Ta có thđã chết..."
"...."
"Không có phu t... Ta cũng không vào được Linh Xu Vin..."
"...."
"Không có phu t... Ta... Ta..."
"Tiu Nhược..." Thương Thanh Đại đưa tay cầm tay Đỗ Nhược, hơi dùng sức, giọng nói khàn khàn, "Cái gì cũng đừng nói na."
Đỗ Nhược gật gật đầu, lại dùng sức động thân mình, đứng lên, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Thương Thanh Đại, "Phu t... Nếu là... Ta có th chng đỡ... Đi tr v phòng... Ngươi có th... Có th..." Đỗ Nhược chần chờ nhìn nhìn Thương Thanh Đại, cuối cùng lấy hết dũng khí, nghiêm túc nói, "Có nguyn... Tin ta?"
Mâu quang lạnh lẽo của Thương Thanh Đại đột nhiên có một tia ấm áp, nước mắt cố nhịn đột nhiên trào ra vành mắt nhưng giọng vẫn lạnh lùng nói: "Ngươi ch cy mnh!"
Khóe miệng Đỗ Nhược hơi hơi nhoẻn lên, "S ... Bi vì..." Trên khuôn mt nh nhn qut cường tươi cười càng sâu thêm vài phn, Đỗ Nhược hít sâu mt hơi, "Phu t... Ch cn... Ta có th... Làm được... Như vy... Chuyn khó khăn hơn na... Phu t... Cũng có th làm được..."
Thương Thanh Đại ảm đạm cười, "Ngã sp xung, ta cũng s không đỡ ngươi."
"A... Ta có th t mình... Đứng lên..." Đỗ Nhược quay đầu lại cười, bước từng bước đi đến sương phòng của mình, "Phu t... Thnh..."
Thương Thanh Đại yên lặng đi theo Đỗ Nhược chậm rãi đến sương phòng, vài lần nhìn thấy thân người nhỏ bé sắp té ngã, muốn đỡ Đỗ Nhược, rồi lại nhìn thấy tiểu nha đầu cắn răng vịn cột trụ, làm rơi xuống bông tuyết tích tụ trên lan can, tự chống thân mình đứng lên.
Trong lòng Thương Thanh Đại đau xót, lại ấm đến lợi hại, trên mặt nhàn nhạt ý cười nho nhỏ, giống như là ánh dương ấm áp giữa mùa đông, thấm vào tâm can, tràn đầy ấm áp.
Đi theo từ thư đường đến sương phòng, cước trình bất quá chỉ bằng một chén trà nhỏ, nhưng mà đối với Thương Thanh Đại mà nói, đó là một đoạn đường ấm nóng đáng giá.
Cuối cùng tới trước cửa phòng, Đỗ Nhược đẩy cửa phòng ra, lúc này, đột nhiên hai chân suy yếu mềm nhũn, cắm đầu vào trong phòng mất thăng bằng ngã xuống.
"Tiu Nhược!"
Thương Thanh Đại kinh hô một tiếng, vội vàng đưa tay ra kéo Đỗ Nhược vào trong lòng, Thương Thanh Đại không nghĩ tới thân mình Đỗ Nhược thật đúng là gầy yếu, chỉ dùng sức một chút, Đỗ Nhược đã tựa vào ngực của mình.
Đỗ Nhược cảm thấy hai má đụng vào một mảnh mềm mại, trái tim rung lên, toàn thân từ trên xuống dưới như bốc hỏa.
Hai má Thương Thanh Đại cũng đỏ lên, trong lòng nổi lên một tia xấu hổ, một trận lại một trận như sóng triều dâng cao, đột nhiên cảm thấy không khí có chút tối.
Đỗ Nhược vùi đầu trước ngực của Thương Thanh Đại, không dám động đậy, hai tay không biết đặt ở đâu nên buông thõng xuống, lại cảm thấy tư thế như thế này thật sự là xấu hổ muốn chết, quá cấp bách, đành phải nhắm chặt mắt, giả vờ hôn mê, xụi lơ trong lòng ngực Thương Thanh Đại.
"Tiu Nhược!" Thương Thanh Đại kinh hãi, lay lay thân mình Đỗ Nhược, lại không biết càng như vậy càng giống như ôm chặt, khiến cho Đỗ Nhược càng dán sát vào lòng ngực sâu hơn, trong phút chốc, Đỗ Nhược càng hít thở không thông.
Đây là mùi hương trên người của phu tử, đủ để cho Đỗ Nhược say mê, lại càng không dám mở mắt trộm nhìn Thương Thanh Đại một cái.
Thương Thanh Đại ôm Đỗ Nhược đến giường, kiểm tra mạch đập của nàng, mạch tượng đập không những mãnh liệt mà còn bối rối, Thương Thanh Đại như thế nào lại không biết tiểu nha đầu này là ngất thật hay là giả?
Hai gò má nóng rang như bị thiêu đốt càng thêm lợi hại, Thương Thanh Đại nhíu mi, mới vừa rồi quát một câu, giờ nếu vạch trần tiểu nha đầu này, chỉ sợ hai người càng thêm xấu hổ, đành nhịn xuống sự xấu hổ trong lòng, giúp Đỗ Nhược kéo góc chăn, đắp lại.
Nguyên lai tiu nha đầu cũng không phi tht thà gì!
Thương Thanh Đại thầm giận một câu, cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại mà không biết trên miệng mình là ý cười ngượng ngùng, càng làm tăng thêm nét đẹp trên khuôn mặt.
"Ngh ngơi đi, chút na đợi Thy Tô đến cùng ngươi hc bù, ngày mai khảo bài, ta s hi ngươi, nếu đáp sai, nht định ta s pht ngươi gp bi!"
Thương Thanh Đại nói xong một câu, bước nhanh đi ra khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa phòng lại.
Tim còn đập bang bang rung động, Thương Thanh Đại nhìn tuyết bay xa xa, chỉ cảm thấy toàn thân trong ngoài đều ấm, ngay cả tâm trạng lúc nãy cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều.
Tiểu Nhược trộm mở một con mắt, ngồi dậy, ngắm nhìn thân ảnh quen thuộc còn in bóng trên cửa phòng, ý cười trên mặt càng sâu hơn ba phần.
Phu tử...
Trái tim Đỗ Nhược yên lặng nhảy một tiếng, hai tay lạnh như băng sờ vào gò má nóng bỏng, nhẹ nhàng mà xoa xoa, muốn làm cho nhiệt nóng trên má mau mau hạ xuống.
"Xong ri... Xong ri... Phu t có th... tc gin không?"
Tiểu Nhược ngồi tại chỗ thất thần trong chốc lát, lúc này mới phản ứng lại, những lời Thương Thanh Đại nói khi nãy, rõ ràng là đã biết mình giả bộ ngủ.
Nguyên bản trái tim đang vui vẻ rạo rực, giây lát sau liền yên tĩnh nặng nề, tiểu Nhược hít một hơi thật sâu, trong đầu không ngừng vang vọng đều là một câu kia của phu tử -- nhất định ta sẽ phạt ngươi gấp bội!
Rốt cục Thương Thanh Đại làm cho lòng mình yên tĩnh lại, nàng cũng hít một hơi thật sâu, ý cười trên mặt cũng phai dần. Thương Thanh Đại quay đầu lại kinh ngack nhìn nhìn cửa phòng, ngón tay đặt lên hoa văn khắc lạnh lẽo, cảm giác lãnh thấu xương đánh úp lại, Thương Thanh Đại khẽ gật đầu, thầm nghĩ: "Tiu Nhược, mc k có bao nhiêu khó khăn, ta s bo v ngươi bình yên tiến vào Thái Y Vin, ta và ngươi cùng nhau liên th, nht định bắt T Tương Nương phải tr n máu cho ta!"
Gió tuyết lại nổi lên, trong lòng Thương Thanh Đại hiểu được, trời đông giá rét năm nay, sẽ mau trôi qua.
Tác gi nói ra suy nghĩ ca mình: hoàn chương ~~~ mi người đợi lâu ~~~ Trường Ngưng vn phn tht có li ~~~ cun mt kết thúc. K tht tiu Nhược vn là có mt chút tiu tà ác, có đúng không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.