Sơn Hữu Mộ Hề Mộ Hữu Long

Chương 12-1: Báo thù! Kẻ thù đánh mãi không chết! (thượng)




Thanh Phong dẫn đường rất có phong cách của một hướng dẫn viên du lịch, chỉ thiếu mỗi lá cờ để phẩy và gào lên: “Du lịch lăng mộ một ngày một đêm đê ~!”

Sở Diệm nhai kẹo cao su lẳng lặng theo sau, những lời ca ngợi của Thanh Phong hắn vào tai trái, ra tai phải. Lăng mộ dù có đẹp lộng lẫy nhường nào thì vẫn chỉ là một cái tầng ngầm, huống hồ lăng mộ này còn lâu mới tới mức “đẹp lộng lẫy”.

Thanh Phong dừng lại trước một bức tường, “Nơi này vốn có cầu thang.” Nó sống trong lăng mộ đã lâu, những đường chính trong mộ nó quen thuộc hơn ai hết, dù sau khi cơ quan khởi động, lăng mộ xảy ra biến hóa nhưng dựa theo ký ức, lăng mộ vẫn là lăng mộ ban đầu, chỉ có đường mộ là thay đổi. Có vài đường mộ vẫn được giữ nguyên, vì vậy đường mới đường cũ xếp chồng lên nhau tạo thành một lăng mộ thứ ba.

Sở Diệm hỏi: “Thông xuống tầng ba?” Nghe Thanh Phong giới thiệu nãy giờ, hắn bắt đầu nắm được sơ sơ tình hình trong lăng.

Thanh Phong nói: “Đúng. Nhưng không thấy nữa rồi.” Thanh Phong vỗ vỗ vào tường tìm kiếm cơ quan.

Sở Diệm sờ qua mặt tường một lần, đất xây tường rất khô, không thể nào trát hồ lên được. Hắn dùng đầu ngón tay miết dọc trên tường theo các đường vân cho tới chỗ ngoặc. Móng tay hắn nhè nhẹ len vào giữa hai bức tường. Quả nhiên, giữa hai bức tường này có kẽ hở, ghép với nhau cũng không phải sát lắm, không hề giống với những chỗ kết nối khác trong lăng mộ.

“Bị bức tường này chắn mất.” Sở Diệm gõ gõ vào tường, tiếng vang nghe có vẻ dày.

Thanh Phong hỏi: “Vậy làm sao để xuống tầng dưới bây giờ?”

Sở Diệm hỏi: “Xuống tầng dưới làm gì?”

Thanh Phong ngẩn ra, định nói nó sống ở tầng dưới nhưng lại sực nhớ chốc nữa mình sẽ theo Sở Diệm rời khỏi nơi này, có xuống được hay không chả quan trọng nữa.

Sở Diệm nói: “Chúng ta đi bằng con đường khác đi.”

“Ừ.” Thanh Phong ngoan ngoãn đi theo sau hắn.

Bất thình lình, bên kia vách tường vọng ra liên tiếp mấy tiếng súng nghe có vẻ rất nôn nóng và hung hãn, cứ như không dồn đối phương vào chỗ chết là không chịu thôi. Được một lúc thì tiếng súng im bặt.

Thanh Phong hỏi: “Cái đó là một loại ám khí đúng không?” Lúc vợ chồng Tư Mã bị giết nó từng chứng kiến.

Sở Diệm đáp: “Là Sở Hiểu Hải.” Tiếng súng phát ra từ súng của Sở Thiên Âm nhỏ hơn nhiều, âm thầm mà nguy hiểm như chính con người ông ta.

Thanh Phong hỏi: “Ngươi có muốn đi tìm hắn không?”

Sở Diệm trầm ngâm đáp: “Sở Hiểu Hải có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám ra tay với Sở Thiên Âm, còn lại nếu không phải Trương Quân thì là lũ cương thi sống ở đây.”

Thanh Phong lo lắng hỏi: “Nhỡ bọn Bạch Cương bị thương thì phải làm sao?”

Sở Diệm đáp: “Trao huân chương cho chúng.”

Thanh Phong ngơ ngác hỏi: “Huân chương là cái gì?”

“Ghi nhận rằng chúng chết rất ý nghĩa.” Sở Diệm nói: “Con người nếu được chết trong lăng mộ là rất may mắn. Có người còn phơi thây ngoài đồng hoang, cống nước, mương rãnh hôi thối, cả tấm chiếu quấn xác còn chả có.”

Thanh Phong cảm thấy câu này hắn nói rất có lý nhưng ngẫm kỹ lại dường như lại có gì đó không đúng.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía phát ra tiếng súng, chẳng bao lâu thì không còn nói nữa.

Đường mộ đan xen chằng chịt, tuy họ biết được phương hướng nhưng lại không thể chắc chắn là đường mộ nào. Giống như bây giờ, Thanh Phong và Sở Diệm một lần nữa lại nảy sinh nghi vấn về hướng đi trái hay phải.

Bởi vì cả hai hướng đều là đường cụt, thế nhưng tiếng súng rõ ràng là từ phía trước hai người vọng tới.

Làm sao để đi tới đó?

Sở Diệm nhớ lại lúc nhỏ mẹ từng dẫn hắn đi chơi mê cung. Điểm xuất phát và điểm cuối cùng rõ ràng là nằm ở hai đầu nhưng ở giữa lại có rất nhiều ngõ cụt, cho phép họ đi xuyên qua chỉ có một con đường, vả lại còn phải đi vòng qua những nơi không kết nối với nhau.

Có lẽ hai người đi ngược trở về và chọn lại từ những chỗ khác.

Hắn kéo Thanh Phong quay ngược lại, đang đi giữa chừng, hắn đột nhiên rút súng ra nhắm vào vị trí giao lộ.

Một bóng người nhảy ra bằng tốc độ cực nhanh.

Hắn nổ súng ngay không chút do dự, thế nhưng đối phương dường như cảm giác được viên đạn đang nhắm vào mình, hắn liền bật ngửa ra sau, mượn lực lưng để giữ tư thế ngửa ra song song với mặt đất. Viên đạn bay sượt qua ngực hắn.

Quá trình nổ súng và tránh né diễn ra trong vòng chưa quá một giây.

Sau khi tránh được, đối phương lập tức mượn lực lăn một vòng dưới đất rồi mới đứng dậy.

Sở Diệm nhảy khỏi đường mộ như một con linh dương, nhưng Thanh Phong lại nhanh hơn hắn một bước. Nó hóa thành rồng bay xẹt qua đầu đối phương rồi đánh cho hắn một đòn hồi mã thương ngay trước mặt.

Nhìn thấy rồng, đầu óc Sở Hiểu Hải bỗng trống rỗng mất ba giây, sau đó hắn vô thức co giò bỏ chạy về hướng ngược lại.

Đón đầu hắn là Sở Diệm đang đuổi tới.

Sở Hiểu Hải toan mở miệng xin tha nhưng sau gáy lại bị thứ gì đó như móng vuốt dã thú quắp lấy rồi ném hắn vào tường một cách hung hãn. Cái cảm giác mũi đập thẳng vào tường chẳng dễ chịu chút nào, hắn đau đến chảy cả nước mắt, hai mắt tối sầm, mặc cho đối phương xoay người hắn lại rồi bóp cổ hắn, dí hắn vào tường.

Thanh Phong biến trở về hình người, mỉm cười nhìn sang Sở Diệm như muốn tranh công.

Sở Diệm cũng chẳng hiểu mình bị chập dây nào mà khi nhìn thấy Thanh Phong bóp cổ Sở Hiểu Hải, phản ứng đầu tiên của hắn không phải sung sướng mà lại là buồn bực. Hắn quay đầu lại nhặt mớ quần áo Thanh Phong ném trên mặt đất, phủi đi bụi đất rồi khoác lên người cho nó.

Khó khăn lắm Sở Hiểu Hải mới định thần lại được, hắn lập tức nhìn thấy có một người đang đứng trước mặt mình, còn những cái móng tay trên bàn tay đang bóp cổ hắn thì dài như mấy trăm năm chưa từng cắt lần nào, vả lại vô cùng sắc bén, dường như còn phả ra hơi lạnh như lưỡi dao.

Hắn cười khổ bảo: “Anh, em thua rồi.”

Sở Diệm hỏi: “Sở Thiên Âm đang ở đâu?”

Sở Hiểu Hải hỏi lại với giọng vô tội: “Ba nuôi tới rồi sao? Em đâu có gặp ba đâu!”

Sở Diệm nói: “Mỗi lần em nói dối đều thích nhìn thẳng vào mắt đối phương, lúc nói chuyện mũi còn không tự chủ được mà co lại.”

Sở Hiểu Hải cười gượng đáp: “Thiệt tình là em có nói dối đâu.”

Sở Diệm cau mày, nhàn nhã nhai kẹo cao su và hỏi Thanh Phong: “Ngươi có thích ăn thịt người không?”

Thanh Phong giật mình nhìn hắn, vốn định bảo “không” nhưng lại thay đổi ý định, mình làm rồng theo kiểu mơ mơ hồ hồ, cũng chẳng biết mấy con rồng khác có ăn không nhỉ, có lẽ là ăn nên Sở Diệm mới có ý tốt nhắc mình?

“Không biết nữa.” Nó ngừng lại một chút rồi bổ sung: “Xưa nay chưa ăn thử.”

Sở Diệm nói: “Ngươi có thể lột da hắn, lóc xương ra rồi mang thịt thả vào chảo dầu chiên sơ. Da hắn dày, nhiều mỡ lắm, chiên cho nở ra nhất định bên ngoài giòn xốp, bên trong lại mềm.”

Sở Hiểu Hải biết rõ hắn đang dọa mình nhưng đối diện với rồng, trong lòng khó tránh có đôi chút ớn lạnh, “Anh, đừng vậy mà. Em chịu thua rồi, anh muốn xử lý em thế nào cũng được, sau này em làm trâu làm ngựa cho anh.”

Sở Diệm nói: “Để rồi trên bia mộ của anh sẽ khắc: Bị ngựa đá vào đầu mà chết.”

Sở Hiểu Hải: “…”

Thanh Phong hỏi: “Có giết không?”

Sở Hiểu Hải canh đúng thời cơ Thanh Phong quay sang nói chuyện với Sở Diệm mà đột ngột thúc mạnh vào háng nó một cú!

Thanh Phong ngẩn ra, cúi xuống nhìn đầu gối hắn đang vùi vào giữa hai chân mình rồi cau mày hỏi: “Ngươi làm cái gì?”

Sở Hiểu Hải tuyệt vọng triệt để, tử huyệt của tất cả đàn ông trên đời không ngờ lại vô dụng với rồng!

Sở Diệm cũng cả kinh. Lúc Sở Hiểu Hải thúc cú ấy, cả hắn còn cảm giác đũng quần ớn lạnh. Hắn hỏi: “Ngươi không đau sao?”

Thanh Phong đáp: “Đau chứ.”

Sở Hiểu Hải: “…”

Sở Diệm: “Phản ứng của ngươi…”

Thanh Phong nói: “Nới tay là hắn chạy mất, ta chịu đựng được mà!”

Sở Hiểu Hải: “…” Trong lăng mộ sao lại có một con rồng yêu nghề tới mức này?

Sở Diệm co gối lên thúc đúng vào vị trí đó của Sở Hiểu Hải.

Sở Hiểu Hải đau muốn gập người nhưng cổ vẫn bị Thanh Phong siết chặt, miệng hắn thở hắt ra mấy hơi liền.

Sở Diệm hỏi: “Ba nuôi đang ở đâu?”

Sở Hiểu Hải cười khổ đáp: “Em chưa từng gặp ba thiệt mà… Chắc ông ấy đang đi cùng với Trương Quân.”

Sở Diệm nói: “Giữa họ đã xảy ra xích mích.”

Khóe mắt Sở Hiểu Hải chảy ra hai giọt nước mắt, hắn như khóc lại không giống khóc, như cười lại chẳng phải cười mà nói: “Anh, em biết anh đang suy nghĩ cái gì. Thế này nhé, hai đứa mình bắt tay với nhau. Em sẽ hỗ trợ cho anh.”

Sở Diệm hỏi: “Làm cái gì?”

“Giết ba nuôi.” Sở Hiểu Hải  nói: “Nhưng có một điều kiện.”

“Em còn đòi điều kiện?”

“Em bảo giúp anh vô điều kiện liệu anh có tin em không?” Sở Hiểu Hải thở dài  bảo: “Hợp tác giữa hai đứa mình vẫn nên lấy lợi ích làm tiền đề thì hơn.”

Sở Diệm vuốt cằm, “Nói nghe xem.”

“Em giúp anh giải quyết ba nuôi, anh giao nhà họ Sở cho em.”

Sở Diệm nhìn đôi con ngươi ngập tràn dã tâm của hắn, mỉm cười bảo: “Em là do ba nuôi một tay nuôi lớn.”

Sở Hiểu Hải nói: “Vậy nên em mới được kế thừa lòng dạ hiểm độc của ông ấy.”

Sở Diệm nghiêng đầu bảo: “Ba nuôi, ba nghe thấy chưa?”

Mặt Sở Hiểu Hải cứng đờ, hắn cười khan, “Anh, anh đừng… đừng dọa em.”

Nơi khúc ngoặc chợt vang lên tiếng cười khẽ của Sở Thiên Âm, “Nghe hết rồi, nghe rõ lắm.”

Mặt Sở Hiểu Hải thoắt cái trắng bệch, hắn lắp bắp gọi: “Ba nuôi.”

Sở Thiên Âm nói: “Ừa, con đúng là đứa con trai ngoan của ba.”

Sở Hiểu Hải vốn còn định giãy dụa, giờ đây chút ý định giãy dụa cũng chẳng còn nữa, sắc mặt hắn xám như tro tàn, mắt nhìn chằm chằm vào những móng vuốt đặt trên cổ mình, cả con ngươi cũng không còn chuyển động cứ như đã trúng bùa định thân.

Sở Thiên Âm dịu dàng nói: “Con trai ngoan, ba không trách con đâu.”

Cảm giác được thân thể Sở Hiểu Hải đang cứng đờ bỗng nhiên run lên, Thanh Phong không khỏi hiếu kỳ nhìn hắn.

Sở Thiên Âm nói tiếp: “Con nói không sai, lòng dạ hiểm độc mới có thể làm con trai của Sở Thiên Âm này. Con xem mấy đứa cháu chắt bất tài của Trương Phóng và Tôn Văn Hùng đấy, chúng làm sao so được với hai anh em các con.”

Sở Hiểu Hải từ từ ngẩng đầu, bỗng hắn òa lên một tiếng, nước mắt nước mũi thi nhau chảy tèm lem, “Ba nuôi, con biết lỗi rồi, ba muốn giết thì cứ giết đi, đừng hù con nữa.”

Sở Thiên Âm phì cười, lạnh giọng nói: “Ba hù con hồi nào. Nếu con muốn giết ba thì người làm ba đây mừng còn không kịp nữa ấy chứ. Không hổ là con của ba, trò giỏi hơn thầy rồi.”

Sở Hiểu Hải biết thái độ này chứng tỏ Sở Thiên Âm đã hận hắn tận xương tủy, xin tha thế nào cũng chỉ vô dụng, vì vậy hắn bèn thôi không khóc nữa, quay sang nhìn Sở Diệm và gọi khẽ: “Anh!”

Sở Diệm đang nhóp nhép nhai kẹo su và xem kịch, nghe hắn gọi liền đáp: “Đừng để ý tới anh, hai người cứ tiếp tục cắn nhau đi, cắn càng dữ dội càng tốt.”

Sở Hiểu Hải: “…”

Sở Thiên Âm nói: “Đúng rồi, A Diệm này, làm sao con phát hiện ra ba vậy?” Sở Thiên Âm tự nhận bản lĩnh che giấu tung tích của mình trên đời khó ai bì kịp, bằng không sao ông ta có thể bám đuôi Trương Phóng và Tôn Văn Hùng lâu đến thế được? Có thể thấy khi bị Sở Diệm vạch mặt, trong lòng ông ta kinh hãi tới cỡ nào!

Thanh Phong nghĩ, việc này nó biết nè. Nó toan mở miệng nói về mùi trên người Sở Thiên Âm thì lại nghe Sở Diệm lên tiếng trước: “Gạt ba đấy.”

Sở Thiên Âm cười khẽ, “Không thích nói thì thôi.”

Sở Diệm hỏi: “Ba định cứ trốn mãi trong chỗ đó sao?”

Sở Thiên Âm đáp: “Đương nhiên là không, hết chuyện rồi ba sẽ đi.”

Mặt Sở Diệm chợt đanh lại, hắn nói: “Ba cảm thấy ba sẽ đi nổi sao?”

Sở Thiên Âm đáp: “A Diệm nè, đây cũng là nguyên nhân vì sao tư chất của con tuy tốt nhưng ba vẫn thích Hiểu Hải hơn. Nó lanh lợi hơn con, cũng không nói những câu thừa thãi. Ba có đi nổi hay không không cần con nói, cũng không do ba nói, đợi tí nữa thử một phen là biết.”

Sở Diệm siết chặt nắm tay.

Sở Thiên Âm nói: “Ba vốn định nói với hai đứa một bí mật liên quan tới lăng mộ, cơ mà có vẻ như con đã tìm được một tên bạn quái vật cái gì cũng biết, vậy chắc không cần tới ba nữa rồi.”

Nghe ông ta bảo thích mình hơn một chút, Sở Hiểu Hải bỗng thấy trong lòng bùng lên hy vọng, hắn gọi to: “Ba nuôi, ba cứu Hiểu Hải với!”

Sở Thiên Âm nói: “Nếu là bình thường có lẽ ba sẽ cho con một cơ hội, nhưng lần này đối thủ mạnh quá, dù có là ba cũng không chắc ăn một trăm phần trăm.”

Sở Hiểu Hải định nói tiếp thì bắt gặp Sở Diệm đang lẳng lặng trốn vào ngã rẽ, hắn bèn vội vã thốt lên: “Ba nuôi coi chừng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.