Sau Lễ Đính Hôn Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 32




Edit+beta: LQNN203

Lâm Âm nhìn Tạ Trình: "Anh không thích cái thắt lưng này sao?"

Tạ Trình đem chiếc hộp trên bàn đặt ở bên cạnh, sợ Lâm Âm lấy mất: "Thích."

"Thích là được," Lâm Âm lấy ra hai cái hộp nữa từ trong túi hàng, "Nếu không thích, có thể xem anh thích cái nào trong hai cái này."

Tạ Trình cầm lấy hộp đóng gói mà Lâm Âm đưa cho, đặt chung với cái vừa rồi: "Tôi đều thích."

Một chiếc nghĩa là một đời một kiếp, ba chiếc nghĩa là ba đời ba kiếp.

Anh ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng sâu, ngoài mặt cô tỏ ra muốn cùng anh phân chia ranh giới rõ ràng, thực tế không hẳn là như vậy.

Chẳng lẽ, cô đính hôn với Cố Du Minh chỉ để khiến anh ghen tị, việc lãnh chứng với anh mới nằm trong kế hoạch của cô. Cái gọi là lý tưởng múa, giúp công ty anh cả vượt qua cửa ải khó khăn, đều là lấy cớ.


Mục đích cuối cùng của cô thực sự là để có được anh, cùng anh sinh ra dây dưa trong ba đời ba kiếp.

Lâm Âm bất lực nhìn Tạ Trình lấy đi chiếc thắt lưng mua cho anh cả và anh hai, đành phải nhắc nhở: "Hai chiếc thắt lưng kia không phải dành cho anh."

Tạ Trình: "..."

Lâm Âm lấy thắt lưng từ tay Tạ Trình cất đi, cầm thực đơn gọi món, vì cô mời anh ăn tối, theo phép lịch sự, cô gọi hai món anh thích trước.

Tạ Trình nhìn Lâm Âm gọi đồ ăn, không có nhiều cơ hội cùng anh ăn cơm, nhưng cô có thể nhớ rất rõ sở thích của anh.

Sau khi Lâm Âm gọi hai món mà Tạ Trình thích ăn, những món còn lại đều là món cô yêu thích.

Ăn được nửa buổi, Lâm Âm đi vào toilet.

Nhà hàng này không có nhà vệ sinh, được dùng chung với trung tâm mua sắm, Lâm Âm không ngờ lại gặp Dương Thấm Vũ ngay khi vừa bước ra khỏi nhà hàng.


Cô không muốn để ý đến cô ta, đi thẳng vào toilet, không ngờ lại bị Dương Thấm Vũ nhìn thấy.

Dương Thấm Vũ ngăn Lâm Âm: "Cô tại sao lại trốn tránh tôi?"

Lâm Âm cũng không khách khí: "Làm phiền cô."

Dương Thấm Vũ đi tới trước mặt Lâm Âm, tháo kính râm trên sống mũi xuống: "Nghe nói cô đoạt giải huy chương vàng đặc biệt của Hoa Quế Cup, chúc mừng."

Lâm Âm nhìn Dương Thấm Vũ: "Cô có thời gian để móc mỉa tôi, sao không đi chơi cùng Cố Du Minh đi?"

Dương Thấm Vũ mặc một chiếc váy ren, lộ ra bắp chân và mắt cá chân, cô ta vén làn váy lên: "Chiếc lắc chân kim cương này là do Cố Du Minh tặng cho tôi, anh ấy đã quên cô từ lâu rồi, cô còn nhắc đến tên anh ấy làm gì, có phải Tạ tổng chán ghét cô rồi không, cho nên cô muốn quay đầu ăn cỏ?"

Lâm Âm liếc nhìn xuống, thấy chiếc lắc chân kim cương này là do Cố Du Minh tặng cho cô trước đây, cô đã trả lại cho anh ta sau khi hủy hôn, không ngờ anh ta lại quay đầu tặng lại cho Dương Thấm Vũ, anh ta đúng thật là biết tận dụng.


Sau vài hiệp khiêu chiến với Dương Thấm Vũ, bản lĩnh trả miếng của Lâm Âm cũng tăng lên: "Chẳng qua chỉ là thứ mà người khác không cần, cô cũng dùng làm bảo vật?"

Sắc mặt Dương Thấm Vũ thay đổi: "Tôi cho rằng cô chính là đố kỵ, nói dối."

Lâm Âm: "Cô nghĩ như thế nào cũng được, tôi chỉ mong tương lai cô và Cố Du Minh có thể tránh xa tôi ra, càng xa càng tốt."

"Cô lại nói về Du Minh," Dương Thấm Vũ nhìn Lâm Âm, "Mẹ cô thích câu kết với đàn ông, cô cũng vậy, quả nhiên trò giỏi hơn thầy."

Lâm Âm nhíu mày: "Chuyện của mẹ tôi là cô tung ra?"

Dương Thấm Vũ: "Cái gì gọi là tôi tung ra, tôi chỉ vạch trần sự thật mà thôi. Dựa vào cái gì mà cô có thể vẻ vang lấy được giải thưởng, được ca tụng là nữ thần múa cổ điển, tôi chỉ có thể như con chuột chạy qua đường bị người ta đuổi theo mắng chửi."
"Bọn họ nói tôi là kẻ thứ ba, xen vào tình cảm của người khác, rõ ràng tôi là người đến trước. Tại sao tôi lại phải hứng chịu sự tức giận của bọn họ."

Lâm Âm cảm thấy mệt mỏi khi nghe những lời của Dương Thấm Vũ, Dương Thấm Vũ dường như đã rơi vào một dạng hoang tưởng nào đó, tin chắc rằng mình đã đúng.

Lâm Âm không thể nói chuyện với cô ta nữa, không còn gì để nói.

Lâm Âm nhìn Dương Thấm Vũ, gằn từng chữ một: "Cô muốn thế nào tôi cũng đấu theo cô, tùy cô, tôi cũng theo. Mẹ tôi là điểm mấu chốt của tôi, đừng trách tôi không khách sáo nếu cô động đến điểm mấu chốt của tôi."

Điều khiến Dương Thấm Vũ tức giận là cô ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để đào vết nhơ của Kiều Thiên Thiên, muốn dùng tay của Viên Tĩnh Di để kíƈɦ ŧɦíƈɦ Lâm Âm, khiến cô thua cuộc, không nghĩ tới Viên Tĩnh Di lại không dùng được, vẫn là Lâm Âm giành được giải huy chương vàng đặc biệt.
Không chỉ vậy, chuyện của Kiều Thiên Thiên sau khi bị bại lộ thế nhưng còn đảo ngược tình thế.

Lâm Âm dịu dàng cười: "Nói cho cùng thì tôi cũng nên nói lời cảm ơn với cô, nếu như không phải cô lôi chuyện này ra, hiểu lầm giữa mẹ tôi và anh em tôi sẽ không được giải quyết, hơn nữa tôi cũng không thể như bây giờ tự do tự tại múa."

Dương Thấm Vũ tự bê đá đập vào chân mình, tức giận đến mức nghiến răng gần như vỡ vụn.

Lâm Âm nói xong, xoay người chuẩn bị rời đi.

Dương Thấm Vũ đang chuẩn bị đuổi theo thì nhận được cuộc gọi từ người quản lý của mình, được thông báo rằng tất cả các đại ngôn của cô ta đã bị mất, các tài nguyên phim truyền hình và chương trình tạp kỹ của cô ta cũng đã bị thay thế.

Giọng điệu của người quản lý rất tệ: "Công ty muốn chấm dứt hợp đồng với cô, cô nên đến càng sớm càng tốt."
Dương Thấm Vũ không phục: "Tại sao?"

Giọng điệu của người quản lý đầy mỉa mai: "Tại sao? Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại kể từ khi cô trở về nước. Tôi vốn nghĩ cô có khả năng leo lên chức vụ cao là Cố tổng. Kết quả là cô không những không leo lên được Cố tổng, mà cô còn đắc tội với vị đại Phật Tạ tổng, bây giờ ông chủ cũng không thể bảo vệ một nghệ sĩ nhỏ như cô mà đắc tội với Tạ tổng được, mau đến công ty đi, nửa tiếng nữa phải đến."

Dương Thấm Vũ cất điện thoại, bước tới nắm lấy cánh tay Lâm Âm: "Là cô làm đúng không, chính cô đã nói với Tạ tổng."

Lâm Âm hoàn toàn không nghe thấy Dương Thấm Vũ gọi điện thoại, cô không biết cô ta phát điên cái gì: "Cô đang nói cái gì vậy?"

Dương Thấm Vũ giễu cợt: "Sao lại giả vờ ngây thơ vậy? Cả ngày bày ra vẻ mặt đáng thương cho ai xem."
Cánh tay Lâm Âm bị Dương Thấm Vũ nắm chặt có hơi đau, cô không thể bước đi.

Đúng lúc này, một giọng nam lạnh lùng vang lên từ cửa nhà hàng: "Cô chỉ có nửa giờ, có chắc muốn lãng phí ở đây không?"

Dương Thấm Vũ buông Lâm Âm ra, quay đầu nhìn Tạ Trình, không dám nói thêm một lời, cầm lấy túi xách của mình, vội vàng rời đi.

Lâm Âm từ toilet trở lại, ngồi ở trước mặt Tạ Trình, ngước mắt lên nhìn anh: "Cảm ơn anh."

Lại nói: "Vừa rồi anh không chỉ giúp tôi giải vây, mà còn về cả chuyện Dương Thấm Vũ nữa."

Anh cả bận giải quyết khủng hoảng kinh tế của công ty, anh hai tính tình bốc đồng, cô chưa bao giờ dám nói cho bọn họ biết chuyện Dương Thấm Vũ hết lần này đến lần khác nhảy ra.

Tạ Trình đưa món tráng miệng do người phục vụ bưng lên cho Lâm Âm: "Không có gì."

Lâm Âm mím môi, thấp giọng nói: "Có phải tôi vô dụng lắm không, hết lần này tới lần khác bị bắt nạt."
Cô ngước đôi mắt ngấn nước nhìn anh: "Lần nào anh cũng giúp tôi."

"Đừng nói về bản thân như thế," đôi mắt của người đàn ông thật dịu dàng và cương nghị, "Em là người đoạt giải huy chương vàng đặc biệt của Hoa Quế Cup và là vũ công số một trong nước. Làm sao em có thể vô dụng được, em chỉ cần múa thật tốt, không cần quan tâm đến những chuyện còn lại."

Lâm Âm: "Cảm ơn." Nếu trên đời này chỉ còn một người ủng hộ cô múa, đó chính là Tạ Trình.

"Em không cần lo lắng về những chuyện lộn xộn khác," Tạ Trình trầm giọng nói, "Dương Thấm Vũ đã tận trong giới giải trí, không có công ty nào dám ký hợp đồng với cô ta."

Nghe Tạ Trình nói, Lâm Âm biết anh là người lên tiếng, những công ty quản lý kia không dám đối địch với anh, nếu không sẽ chết thảm hại.

Cách đây rất lâu cô đã nghe anh cả của mình nói rằng Tạ Trình là một người đàn ông tuy trẻ tuổi, nhưng lòng dạ gian xảo, tàn nhẫn độc ác, tâm tư trả thù cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí anh cả cũng đã làm ăn thua lỗ trong tay anh.
Lâm Âm khẽ thở dài: "Dương Thấm Vũ sao cứ chăm chăm vào tôi, không phải cô ta thích Cố Du Minh sao, đi quấn lấy Cố Du Minh, đặt tâm tư lên Cố Du Minh là được rồi."

Tạ Trình: "Bởi vì cho dù cô ta có quấn lấy Cố Du Minh như thế nào, Cố Du Minh cũng không thích cô ta, Cố Du Minh thích em, nên cô ta mới ghen tị."

"Nhưng tôi không muốn được Cố Du Minh thích," Lâm Âm dùng thìa múc một miếng sữa đông đậu đỏ hai tầng lên ăn, "Cho dù cô ta ghen tị với việc tôi được Cố Du Minh thích, nhưng không phải thích một người là muốn cho đối phương vui sao, thành toàn cho đối phương sao, sao lại khiến mình trông như người mất trí."

"Như người mất trí." Tạ Trình thấp giọng lặp lại, nghĩ đến sau nhiều năm ở tiệc đính hôn của Lâm Âm, nhìn cô đính hôn rồi khiêu vũ với người đàn ông khác, lúc đó anh nghĩ mình điên rồi, anh ghen tị với người đàn ông đó, ghen tị đến mức muốn gϊếŧ anh ta.
Ở bữa tiệc tối của đài truyền hình, trong căn nhà ấm trồng hoa bách hợp, nghe Cố Du Minh nói lời muốn chiếm hữu cô, cả người anh tức giận, bị sự ghen tuông bao trùm, lúc đó anh thực sự muốn đánh chết anh ta.

Tạ Trình nhìn người phụ nữ trước mặt đang ngồi dưới ánh đèn vàng dịu của nhà hàng, làn da trắng như tuyết được mạ một lớp ánh sáng mơ hồ, đôi mắt hạnh như chứa nước xuân, giơ tay nhấc chân đều mang vẻ phong tình.

Thấy Tạ Trình nhìn mình chằm chằm, Lâm Âm nâng mắt nhìn anh, nhẹ nhàng cúi đầu: "Anh cũng chưa ăn được cái gì, ăn đi, nhìn tôi làm gì."

Như là ngại ngùng.

Sau khi ăn cơm xong, Tạ Trình đưa Lâm Âm về nhà: "Hôm nay em vẫn về chỗ của tôi chứ?"

Lâm Âm gật đầu: "Hành lý của tôi vẫn ở nhà anh."

Trên đường đi, Lâm Âm gọi điện cho Lâm Sâm: "Anh, hôm nay em vẫn ở chỗ của Ôn Thiến, tối mai em sẽ về nhà... Hôm nay không được, em chưa thu dọn đồ đạc của mình."
"Ừm, em biết rồi, không cần tài xế đến đón, bạn em sẽ đưa em về."

Về đến nhà, Lâm Âm thay giày trở về phòng nghỉ ngơi một lúc rồi thu dọn hành lý. Buổi tối mười giờ, cô có chút đói bụng, xuống nhà bếp tìm gì đó ăn, nhìn thấy Tạ Trình đang ngồi ở bàn ăn.

Đèn pha trong phòng khách đã được tắt đi, chỉ để lại một vài chiếc đèn pha nhỏ để chiếu sáng.

Ánh sáng trong phòng ăn được tự động điều chỉnh sang chế độ ban đêm, cả không gian tối om. Anh ngồi một mình giữa nguồn sáng mờ ảo, trên tay không có ly nước cũng không có ly rượu, không biết đang nghĩ gì.

Lâm Âm bước xuống lầu, rót hai ly nước, đưa cho Tạ Trình một ly, rồi tự mình mở một túi bánh sữa trứng, vừa ăn vừa nhìn Tạ Trình, đôi mắt ngập nước vừa to vừa sáng: "Có phải anh có tâm sự gì không?"
Tạ Trình tựa vào lưng ghế: "Em muốn cùng tôi nói chuyện tâm sự?"

Lâm Âm cắn một miếng bánh sữa trứng: "Nếu anh không muốn nói cũng không cần."

Tạ Trình nhìn Lâm Âm: "Em có tâm sự không?"

Lâm Âm suy nghĩ một chút: "Trước kia có, bởi vì chuyện múa, nhưng hiện tại đã ổn định rồi, không có nữa."

Cuối cùng, cô lại nói thêm một câu, trong giọng nói có rất nhiều không xác định: "Hẳn là... không có nữa."

Tạ Trình nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Âm, giọng điệu có chút ngưng trọng, đôi mắt đào hoa của anh nhìn sâu hơn bình thường: "Nửa đêm không ngủ, chủ động xuống lầu nói chuyện tâm sự với tôi, có thể hiểu rằng em thích tôi không?"

Lâm Âm đỏ mặt, thanh âm đột nhiên lớn hơn: "Không có!"

Cô mới không thích anh.

Cô nói nhỏ: "Anh nghĩ nhiều rồi."

Người đàn ông câu môi dưới: "Thật không?"
Lâm Âm ăn xong, xoay người đi lên lầu, cô không dám ở dưới lầu một mình với anh, nếu không anh có thể cho rằng cô đi tới đi lui là đang đợi anh mời cô về phòng mình.

Lâm Âm đi lên lầu, đứng bên lan can lầu hai nhìn xuống lầu, từ đây chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của anh cùng một cái bóng đen trên bàn ăn.

Trước đây cô chưa bao giờ thấy anh nghiêm túc như vậy, chỉ sau đó cô mới nhận ra cô biết rất ít về anh, thậm chí cô còn không biết có bao nhiêu người trong gia đình anh.

*****

Sáng sớm hôm sau, Lâm Âm đứng dậy đi xuống lầu, cô ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ phòng ăn, là mùi trứng chiên mà cô thích.

Tạ Trình từ trong phòng bếp đi ra, mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám, đeo tạp dề màu đen, trên tay cầm một chiếc đĩa sứ trắng đựng trứng chiên, anh nghe thấy tiếng cô đi xuống dưới, liền ngước mắt lên: "Đến ăn cơm đi."
Lâm Âm đi tới, thấy trên đĩa có bảy tám quả trứng chiên: "Sao lại chiên nhiều như vậy?"

Tạ Trình: "Tôi sợ em ăn không đủ no."

Ngoài trứng chiên, còn có khoai tây chiên, sữa đậu nành, bánh bao cua, sandwich cá hồi, một cốc sữa nóng và nước cam, đúng là số lượng dành cho hai người.

Lâm Âm ngồi xuống, nhìn Tạ Trình đổ nước tương tươi lên món trứng chiên, cô rất thèm ăn, nhưng muốn giữ dáng, không thể ăn quá nhiều.

Tạ Trình lại gắp một cái cho cô, Lâm Âm lắc đầu: "Nhiều quá."

Tạ Trình cắt một quả trứng chiên ở giữa, đặt một nửa trước mặt Lâm Âm, một nửa đặt trên đĩa của mình, ngước mắt lên nhìn Lâm Âm: "Được rồi, ăn đi."

Dù sao cũng chỉ là một nửa, Lâm Âm ăn xong cong khóe môi mãn nguyện, lại bị Tạ Trình bắt ăn vài cái bánh bao nhỏ, cầm ly sữa vừa uống vừa nhìn Tạ Trình ăn.
Trên môi có một chút vệt sữa trắng, bị anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi.

Sau khi anh lau xong cho cô, cô mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, cô không hề che giấu, cả người có vẻ hơi đờ đẫn.

Tạ Trình thấp giọng cười: "Tiểu ngốc."

Lâm Âm sờ lên môi, như vẫn còn nhiệt độ khi anh xoa đầu ngón tay lên, mát lạnh, tựa như một lớp kẹo bạc hà.

Cô bĩu môi: "Anh mới ngốc."

Cô uống cạn ly sữa trong tay, thấy ly của anh hơi lạnh: "Anh muốn uống sữa không?" Nếu anh uống, cô sẽ giúp anh hâm nóng, cô không thể há mồm ăn không, không làm bất kỳ việc gì cả.

Tạ Trình nhìn Lâm Âm, quét cô từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên ngực cô: "Uống."

Lâm Âm đi giúp Tạ Trình hâm nóng sữa, trong lòng hơi khó hiểu, anh muốn uống thì uống, tại sao anh lại nhìn chằm chằm vào ngực cô, chờ cô phản ứng lại, gương mặt lập tức ửng đỏ, đem ly sữa nóng đặt trước mặt anh, mắng: "Lưu manh!"
Tạ Trình cầm lấy sữa trên bàn uống một hơi cạn sạch, vẻ mặt vô tội: "Tôi nói uống sữa, em nghĩ đi đâu vậy?"

"Anh còn giả bộ," Lâm Âm lấy tay che ngực, mặt đỏ bừng, "Vậy vừa rồi sao anh lại nhìn ngực của tôi?"

Nhưng người đàn ông này cố tình không dứt, uống xong sữa còn liếm môi nuốt những vệt sữa còn sót lại, yết hầu gợi cảm của anh cuộn lên lăn xuống, nuốt xuống.

Lâm Âm xấu hổ sắp nổ tung, mặt đỏ như trái cà chua chín, lỗ tai có chút nóng lên, chửi ầm lên: "... zkhông biết xấu hổ!"

Tạ Trình đứng dậy dọn dẹp bàn ăn, ngẩng đầu nhìn cô: "Em mắng người rất dễ nghe."

Lâm Âm luôn cảm thấy người da mặt dày nhất trên đời chính là anh hai của cô, nhưng cô không ngờ Tạ Trình lại dày hơn, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao nhắc đến Tạ Trình là anh hai lại tức giận muốn gϊếŧ người, uổng công trước đây cô còn cảm thấy con người anh không tồi, bản chất là đại lưu manh.
Bốn giờ chiều, mặt trời treo nghiêng trên bầu trời, Tạ Trình tiễn Lâm Âm về nhà, xe chạy đến cửa nhà cô, anh dừng xe quay lại nhìn cô, như có điều muốn nói.

Lâm Âm vươn tay cởi dây an toàn, nhưng không có xuống xe ngay, chờ anh nói với cô.

Sau hơn mười giây im lặng, Tạ Trình nói: "Khi nào thì em chuyển về chỗ của tôi?"

Lâm Âm liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thấy Lâm Sâm bước ra khỏi cửa phòng khách qua khe cửa biệt thự: "Chuyện này anh phải hỏi anh cả và anh hai của tôi. Nếu họ không đồng ý tôi cũng không còn cách nào khác."

Vừa nói, Lâm Sâm đã đi ra khỏi cổng, Lâm Âm đẩy cửa xuống xe, Tạ Trình giúp cô xách hành lý ra khỏi cốp, rút cần gạt đưa cho cô.

Lâm Âm cảm thấy bàn tay của Tạ Trình đặt nhẹ trên tay cô một lúc, khi cô nhìn sang, anh lại buông ra, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lâm Sâm đi tới, giúp Lâm Âm xách va li, liếc mắt nhìn Tạ Trình: "Sao lại là cậu?"

Lâm Âm từ chối để anh cử tài xế đến đón cô bằng mọi cách có thể, nói rằng một người bạn sẽ đưa cô về nhà, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng người này sẽ là Tạ Trình mà anh ít muốn gặp nhất.

Tạ Trình đứng ở cửa xe, cùng Lâm Sâm đối diện: "Lâm Sâm, gả em gái anh cho em đi."

Lâm Sâm, người luôn luôn ổn trọng, không thể không thốt ra một câu khó nghe: "Cậu mẹ nó tưởng bở đi!"

Lâm Âm vươn tay ôm cánh tay Lâm Sâm, lo lắng nói với Tạ Trình: "Anh đừng đổ thêm dầu vào lửa, mau trở về đi."

Sau khi Tạ Trình lên xe Lâm Âm mới buông Lâm Sâm ra.

Lâm Sâm nhìn Lâm Âm: "Em và cậu ta rốt cuộc có chuyện gì?"

Lâm Âm nghiêng đầu nhìn cành tường vi nâu trên tường, nhỏ giọng nói: "Không có gì ạ." Cũng chỉ là trộm đi lãnh chứng mà thôi.
Lâm Sâm kéo vali của Lâm Âm, dẫn cô vào nhà, đồng thời nghiêm khắc cảnh cáo cô: "Sau này không được giao du với cậu ta."

Lâm Âm mếu máo: "Tại sao ạ, em cho rằng người ta khá tốt."

Lâm Sâm cau mày: "Em biết cậu ta bao nhiêu? Có biết cậu ta là người như thế nào không?"

Lâm Âm không nói, cô không thể phản bác lại lời của anh cả, càng ngày cô càng phát hiện mình biết quá ít về Tạ Trình.

Lâm Sâm: "Tên côn đồ tấn công em ở con hẻm gần Thành giải trí hơn nửa năm trước đã tỉnh lại, chờ sau khi tuyên án xong sẽ giao cho nhà tù."

Nhìn lại trải nghiệm đêm đó, Lâm Âm vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi, nếu không phải được người qua đường cứu giúp, cô không thể tưởng tượng được hậu quả.

Vào thời điểm đó, tên côn đồ bị đánh gãy ba cái xương sườn, gần như vẹo cổ, gãy xương chân trái, đầu đập vào tường hôn mê.
Lâm Âm nhìn Lâm Sâm hỏi: "Người đã cứu em thì sao, cảnh sát vẫn chưa tìm ra sao ạ?" Đáng tiếc lúc ấy cô bị tên côn đồ dùng quần áo che mặt nên không nhìn thấy vị cứu tinh trông như thế nào.

Trong phòng khách, Lâm Sâm lấy điện thoại di động ra, phát video giám sát hiện trường vụ án: "Nhìn kỹ bóng lưng của cậu ta, có phải rất quen không."

*****

Tác giả có điều muốn nói:

Cảm ơn tất cả!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.