Nương Nương Khang

Chương 5




Editor by Rena & Beta by June

Thanh niên tóc đỏ vẩy vẩy tay: “Tắm nhiều lần như thế cũng không biết có sạch không.”

“Được rồi Đại Lệ, giả bộ sạch sẽ cái gì.”

“Haha! Tốt hơn là tắm thêm lần nữa. Tao sợ cái mùi hôi của tên kia truyền sang mình lắm.” Lý Văn Tốn ở bên cạnh đỡ mắt kính trên sống mũi mở miệng nói.

“Có ý gì? Ẻo lả cũng lây à?”

Hắn có chút thần bí cười cười: “Bọn mày không biết à? Giống như tên ẻo lá đó vậy, nghe nói đều là…” Hắn cố ý kéo dài thanh âm, cười đểu nhìn mấy người.

Thiệu Quần cau mày không nhịn được hớp một ngụm coca thật lớn: “Nghe nói đều là cái gì, đừng có ra vẻ thần bí.”

“Nghe nói đều là đồng tính luyến ái.”

“Đồng tính luyến ái?” Ba người hai miệng đồng thanh nói.

Lý Văn Tốn nháy nháy mắt mắng: ” Con mẹ nó nhỏ giọng một chút. Không sợ người khác biết à?”

Thời điểm những năm 90, đồng tính luyến ái vẫn còn là một từ đơn tương đối xa lạ đối với đám học sinh trung học cơ sở. Bọn họ cũng không phải là chưa từng nghe nói qua, chẳng qua là cách bọn họ quả thực quá xa xôi. Ở trong suy nghĩ của bọn họ, đồng tính luyến ái đại biểu cho yêu ma quỷ quái, cùng người khắp thiên hạ đối nghịch.

Mấy người lập tức tới tinh thần: “Mày nghe ai nói? Làm sao mày biết?”

“Anh cả tao nói với tao là anh ấy mở hộp đêm luôn có một ít người giống như cái tên ẻo lả đó. Một nam nhân lại suốt ngày mặc đồ bó sát người, bó sát khố, còn trang điểm, thanh âm cũng ỏn ẻn, nghe nói bọn họ đặc biệt bán cái mông cho đàn ông.”

Mấy đứa trẻ đồng loạt hít một hơi tựa như vừa mới phát hiện ra lò tội ác vậy. Vừa kích thích vừa khẩn trương.

“Tên kia… cái người vừa nãy ấy, liệu có phải là…?”

“Tám phần là như vậy. Mày có thấy đứa con trai nào lại yếu ớt như vậy chưa? Hơn nữa ngươi đừng thấy hắn bẩn bẩn hôi hôi, thật ra nếu nhìn kỹ khuôn mặt kia, mi thanh mục tú, giọng nói cũng nhỏ nhẹ như vậy, người vừa mảnh khảnh vừa gầy, đám người kia cũng là vậy đó.” Đứa con nít thần thần bí bí đắc ý, một bộ dạng “các ngươi đều không biết”.

Mấy người đều lộ ra thái độ ghê tởm, bọn họ ai cũng là người chính trực, đều cảm thấy những người kia thật đáng ghét, thật biến thái.

Thiệu Quần giống như là nhớ tới cái gì, vỗ đùi: “A, tao nhớ ra rồi! Vừa nãy nó mới thấy tao, mặt liền đỏ bừng.”

Mấy người cười lên: “Xong rồi xong rồi, thằng đó nhất định là vừa ý mày. Khẳng định là vừa ý mày!”

“Phi, thật ghê tởm.” Thiệu Quần nhớ tới gương mặt đỏ tới mức có thể nhỏ ra máu của Lý Trình Tú, còn có ánh mắt sáng trong khi nhìn hắn, liên tưởng tới chuyện bọn họ đang nói, bản năng liền cảm thấy không được tự nhiên. Hơn nữa trong lòng lập tức dâng lên một cỗ tức giận vì bị mạo phạm.

“Ôi chao lớn lên đẹp trai thật là tốt nha. Chẳng những nữ thích, ngay cả nam cũng… Thiệu Quần…ha ha ha ha ha ha ha!”

Tiếng chế nhạo của đám người chung quanh giống như tưới dầu vào lửa, khiến cho Thiệu Quần cảm thấy tương đối mất mặt, tựa như chính mình cũng dính vào cái loại vi khuẩn gọi là “Đồng tính luyến ái”. Mà đầu sỏ khiến cho hắn có loại cảm giác này chính là cái tên ẻo lả kia.

Thiệu công tử từ nhỏ tính khí đã nóng nảy, chần chừ một chút rồi lập tức đứng lên: “Con mẹ nó lão tử sẽ đánh vỡ răng hắn.”

“Từ từ!” Mấy người liền vội vàng kéo hắn lại, cứng rắn đem hắn ngồi xuống cái ghế.

“Chúng ta chỉ là nói một chút, lại không chắc chắn, mày có chứng cớ à?”

Thiệu Quần trừng hai mắt: “Nhìn người không vừa mắt, chứng cớ cái rắm ấy.”

Đại Lệ chớp mắt một cái: “Mày trước chớ vội, mày đánh hắn một trận cũng có làm được gì đâu. Nghe này tao chỉ mày một cách, bảo đảm mày một ngón tay cũng không cần động, tên ẻo lả đó liền quỳ xuống cho mày, như thế mới đã ghiền nha.”

Mấy người liên tục phụ họa.

“Vậy mày nói làm sao bây giờ, dù sao tao bây giờ cũng rất tức giận. Hắn lại là người khiến tao khó chịu.”

“Tao vừa nghĩ ra một trò chơi rất hay, vừa vặn chúng ta gần đây đang chán, cái này tuyệt đối là rất vui.”

“Trò hay gì cơ?”

Đại Lệ cố làm ra vẻ thần bí liếm môi một cái.

Lý Trình Tú thật không biết tại sao mình lại trêu chọc tới mấy tên tiểu lưu manh này.

Mấy ngày sau hắn vừa học xong liền theo lẽ thường là người đầu tiên lao ra phòng học, lập tức đi bắt xe buýt.

Vừa ra khỏi cửa liền bị nhóm người này ngăn chặn.

Thiệu Quần hai tay ôm ngực đứng ở phía trước: ” Con mẹ nó, anh so với sao sáng còn khó tìm hơn. Tới mấy chuyến lần nào cũng chạy mất tăm. Anh chạy đi đầu thai hay sao mà suốt ngày đi gấp như vậy làm gì?”

Lý Trình Tú không rõ chuyện gì đang xảy ra cho nên cậu ôm bọc sách che ở trước ngực, có chút hoảng sợ nhìn bọn họ.

Lớp học mà cậu học là lớp học trọng điểm, tất cả đều là những học sinh hàng đầu. Những người này rất ít tiếp xúc với nhóm của Thiệu Quần. Hôm nay nhìn thấy mấy tiểu thiếu gia ngang ngược lưu manh nổi danh trường học bao vây Lý Trình Tú ở cửa lớp học, ai cũng ôm tâm tư xem náo nhiệt, chen chúc tới bên cạnh cửa sổ mà nhìn ra ngoài.

Thiệu Quần nhìn một cái đám quần chúng vẻ mặt gian xảo chỉ trực thò đầu ra vây xem, cao giọng mắng một câu: “Con mẹ nó, nhìn cái rắm ý mà nhìn. Rút đầu của bọn mày lại hết đi cho tao!”

Thiệu công tử vừa cất giọng xong một đám người trong nháy mắt liền trở lại trong phòng học, còn thuận tay đem cửa cửa sổ cũng đóng lại luôn.

Lý Trình Tú một người cô đơn đứng ở ngoài cửa, đầy mắt lo âu nhìn bọn họ.

Thiệu công tử chỉ hắn một cái: “Anh cùng tôi đi.”

Lý Trình Tú run rẩy mở miệng: “Cái… cái gì cơ?”

Thiệu công tử cười một tiếng: “Mang anh đi chơi.”

Kẻ ngu mới tin, Lý Trình Tú sợ hãi lui về sau một bước: “Tôi… tôi có chuyện.”

Thiệu công tử lập tức mất hứng, chỉ vào lỗ mũi cậu mắng: “Con mẹ nó, không cho gia mặt mũi phải không, tôi nói phải dẫn anh đi chơi thì chính là phải dẫn anh đi chơi. Rốt cuộc thì anh có đi hay không hả?”

Lý Trình Tú sợ tới mức nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, ngón tay lau lau lỗ mũi.

Hắn nghỉ một ngày thì sẽ mất mười lăm đồng tiền, dù thế nào cũng không muốn cùng Thiệu Quần đi. Hơn nữa ai biết những tiểu lưu manh này muốn chơi cái gì, trong lòng hắn sợ hãi khẽ lắc đầu một cái, sau đó lấy ánh mắt liếc trộm phản ứng của Thiệu Quần.

Thiệu công tử cả giận, mùa hè cố ý chạy trong giờ học từ tầng một leo đến tầng năm để chặn người này. Kết quả cái con quỷ nhỏ này lại còn ở đây làm khổ hắn mất bao nhiêu thì giờ, hắn thật muốn tát cho tên này một phát như hồi trước.

Thiệu công tử hung hăng dùng ngón tay đâm mạnh vào vai cậu đe dọa: “Tôi hỏi lại lần cuối. Đi hay không?”

Lý Trình Tú không dám lắc đầu cũng không muốn gật đầu, vành mắt ướt đẫm, cậu bất lực nhìn ra xung quanh.

Ngoại trừ bạn bè của Thiệu Quần hầu như không có ai ở hành lang dài. Những người trong các lớp khác hoặc là đã đi hết hoặc là không dám ra ngoài. Ngay cả khi có người họ cũng sẽ không sẵn lòng giúp đỡ cậu. Lần đầu tiên cậu cảm thấy sợ hãi và bất lực như vậy.

“Đi… đi chỗ nào.”

“Chỗ vui vẻ.” Thiệu Quần kéo một cái hắn cánh tay: “Đi.”

Thiệu Quần nặng nhọc kéo hắn ra sân trường. Một đường Lý Trình Tú nhìn ánh mắt quái dị cùng cười trộm của các bạn học vô tình đi qua nhìn bọn họ, nước mắt liền gấp gáp ở trong hốc mắt lởn vởn, cậu nhỏ giọng cầu khẩn: “Đi nơi nào thế, tôi còn có việc, tôi không muốn đi, tôi, anh định làm gì thế.”

Thiệu Quần không nhịn được nói: “Sao anh nhiều lời thế? Đã nói là mang anh đi chơi rồi.”

Lý Trình Tú khóc lóc nói: “Tôi không muốn đi chơi.”

Thiệu Quần hất cánh tay cậu một cái, chỉ vào Lý Trình Tú hô lên: “Anh con mẹ nó phiền thế, suốt ngày khóc với chả lóc! Anh khóc nữa thử xem! Có tin tôi đánh chết anh không?”

Đại Lệ vội vàng đi lên đỡ cánh tay hắn giảng hòa: “Này này Thiệu Quần, chớ dọa người ta. Chúng ta vốn là muốn chơi thân với người ta mà. Đừng khiến người ta sợ, sợ rồi sẽ không chơi được đâu” Đại Lệ hướng về phía Thiệu Quần một nháy nháy mắt một trận, cố ý nhấn mạnh ý chơi chữ.

Chém đấy 😃 Thứ lỗi cho sự ngu dốt của editor 😅😅😅

Thiệu Quần ngoác miệng mắng: “Cho anh mặt mũi anh còn không biết xấu hổ, mang anh chơi là để mắt tới anh. Anh lại khóc sướt mướt như bọn này có ác tâm vậy. Để tôi nói cho anh biết, anh trời sinh chính là một đứa con gái.” Mắng xong còn phẫn hận kéo cánh tay Lý Trình Tú qua, liều mạng ma sát trên y phục.

Lý Trình Tú vừa sợ vừa tức, nước mắt rào rào đi xuống. Càng không muốn khóc ngược lại khóc càng hăng.

Thiệu Quần nhìn cậu một khóc liền cảm thấy phiền não. Hắn vốn là tính khí tương đối nóng tính, phiền nhất chính là loại nam không ra nam, nữ không ra nữ. Lúc này thật muốn đi lên tát Lý Trình Tú một phát.

Lý Văn Tốn ở bên cạnh nhìn nhìn liền thở dài, đẩy một cái ánh mắt với Thiệu Quần, sau đó đối với Lý Trình Tú nói: “Này bạn học, chúng tôi thật sự có lòng tốt muốn mang anh đi chơi. Anh sợ cái gì vậy? Chúng tôi có thể đưa anh đi ăn nha.”

Lý Trình Tú do dự nhìn hắn, vẫn không tin: “Tại sao phải mang tôi đi chơi.”

Lý Văn Tốn ho khan hai tiếng nói: “Ngày đó ở tầng thượng ấy, chúng tôi cảm thấy chúng tôi nói chuyện thật quá đáng. Muốn nói lời xin lỗi với anh, tôi cảm thấy chúng ta có thể trở thành bạn.”

“Bạn?” Cậu căn bản vốn không tin có người nguyện ý cùng cậu làm bạn. Cậu không phải chưa từng mơ đến việc có bạn. Chẳng qua là từ khi ba cậu chạy trốn, mẹ cậu biến thành bộ dạng như vậy liền không người nào nguyện ý nói chuyện với cậu nhiều thêm một câu. Cậu không nghĩ ra lý do gì khiến những thiếu gia mắt cao hơn đầu này muốn cùng cậu làm bạn. Hơn nữa bọn họ ở trường học luôn rất bá đạo vô lý, coi như là đánh người cũng không cảm thấy áy náy, làm sao lại còn biết nói lời xin lỗi với cậu.

“Đúng, đúng, chúng tôi cảm thấy anh không tệ, mọi người đều là bạn mà.”

Lý Trình Tú nghi hoặc nhìn cậu ta, luôn cảm thấy bọn họ có âm mưu gì đó.

Lý Văn Tốn tiếp xúc với ánh mắt của cậu, đảo tròng mắt một vòng liền nói: “Thật ra thì là như vầy, tôi nghe giáo viên nói ngày đó anh lại thi toàn trường được hạng nhất. Là thật phải không?”

Lý Trình Tú thẳng sống lưng, gật đầu một cái: “Ừ.”

“Anh cũng biết chúng ta trước mùng hai phải chia lớp. Ba tôi nói nếu tôi không vào được ban trọng điểm, ông ấy liền đánh chết tôi. Tôi sợ nhất là khiến ông ấy mất mặt, cho nên chúng ta thương lượng một chút, muốn nhờ anh giúp chúng tôi học thêm.”

“Học thêm?”

“Học thêm?” Thiệu Quần cũng kinh ngạc nhưng sau khi Lý Văn Tốn quay đầu cho hắn nháy mắt, hắn cũng lập tức gật đầu nói: “Đúng, học thêm.”

Lý Trình Tú nhìn bốn thiếu niên trước mặt cậu một chút. Thiệu Quần vẫn là cái bộ dạng vênh váo hống hách. Cái người gọi là Đại Lệ cũng là người có mái tóc đỏ đang cười đùa hí hửng, người tiếp theo cũng là một tên tiểu lưu manh. Nói chuyện với người này nhìn qua cũng không tệ lắm, trông khá lịch sự. Phía sau bọn họ là một thiếu niên mặt lạnh đơn độc đứng đó, một câu nói cũng chưa nói. Nhìn có vẻ rất thật.

Nhưng bất kể là thật hay giả, cậu cũng không muốn cùng bọn họ có chút quan hệ gì. Cậu luôn cảm thấy đây khẳng định không phải là chuyện tốt gì. Vì vậy cậu lắc đầu một cái: “Tôi không có thời gian.”

Thiệu Quần hung ác trợn mắt nhìn cậu một cái, vừa định phát tác thì Lý Văn Tốn vội vẫy tay tỏ ý hắn im miệng đi: “Anh tại sao lại không có thời gian? Tôi nghe nói anh sau khi tan trường đều là người đầu tiên chạy ra phòng học. Như vậy đi, anh có thể đi về chậm một chút, mỗi ngày cho chúng tôi hơn một giờ… Một hoặc hai giờ học gì đó, có cái gì đâu mà. Nội dung thi ngày mùng một đối với anh mà nói khẳng định là rất đơn giản.”

“Tôi… tôi phải đi làm công.”

“Đi làm? Làm cái gì công? A đúng rồi, anh cả người đều là mùi khói dầu.Anh làm ở quán ăn à?” Đại Lệ đến gần hắn cau mũi một cái, xấu xa cười một tiếng.

Lý Trình Tú không dám nhìn hắn, gật đầu một cái.

Lý Văn Tốn hỏi: “Anh mỗi ngày chạy gấp như vậy hóa ra là do phải đi làm à? Anh một tháng kiếm được bao nhiêu tiền?”

Lý Trình Tú không muốn nói, liền tránh nặng tìm nhẹ nói: “Dựa theo ngày làm.”

“Vậy anh một ngày kiếm được bao nhiêu?”

Lý Trình Tú mím môi một cái: “…Mười lăm, nếu một ngày không đi…”

“Mười lăm?” Mấy người há to miệng.

Đối với những thiếu gia trẻ tuổi – những người có thể giẫm lên đôi giày thể thao phiên bản giới hạn hơn 2000 vạn, trên tay đeo chiếc đồng hồ giá hàng chục ngàn để đi đánh nhau, họ thật sự không biết mười lăm đồng có thể làm được gì. Họ cũng không biết một người làm việc quần quật suốt một ngày chỉ kiếm được mười lăm đồng tiền thì có thể sống được như thế nào?

Mười lăm đồng tiền có lẽ là thân thích phương xa chiếu cố nên được cái giá này. Nếu không trẻ vị thành niên nhỏ tuổi như cậu lại làm thuê, cho mười đồng tiền đã là không tệ rồi.

Cậu chính là đang dựa vào công việc đó mới có thể kiếm được mười lăm đồng, cộng với việc ăn thức ăn thừa của quán mới đủ tiền nuôi cậu cùng mẹ cậu. Cậu vì tiết kiệm tiền không dám thường xuyên tắm giặt quần áo, không dám mua bất kỳ vật gì không cần thiết. Thậm chí rõ ràng là người đã cao một thước bảy, lúc ngồi xe buýt vẫn mặt dày nhét vào năm mao tiền vào hộp. Mỗi lần thấy tài xế kia hơi có vẻ khinh bỉ nhìn mình, cậu đều cảm thấy trên mặt mình nóng lên.

Cậu cũng muốn mình được ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, cũng muốn giúp bản thân có chút thể diện nhưng không có tiền thì có thể làm sao chứ? Cũng không thể không ăn không uống mà sống. Như vậy sẽ chết đói. Trước mặt đồ ăn, tôn nghiêm, mặt mũi đều là nói chuyện vớ vẩn.

So sánh với những người bạn học của cậu, càng gần ngày thi họ thường khẩn trương đến mất ngủ. Cậu thì ngược lại, đều cảm thấy hưng phấn khó nhịn. Chỉ cần thi đậu tỉnh trọng điểm, huyện còn nguyện ý bỏ tiền nuôi cậu. Hơn nữa mỗi một tháng trừ việc ăn ở, số tiền trợ cấp cho cậu cũng đủ sống. Cậu chỉ cần nghĩ đến những thứ này liền cao hứng muốn nhảy cỡn lên.

Đến lúc đó cậu liền có thể tắm rửa sạch sẽ, còn có thể kết bạn. Thậm chí nếu cậu cố gắng đi làm thêm mấy năm nữa, chờ sau khi cậu thi vào trường đại học tốt nhất, tìm được công việc tốt nhất, cậu liền có thể sống tử tế hơn, sống giống như người khác vậy. Cuộc sống tràn đầy hy vọng.

Nhưng bây giờ cậu vẫn còn cần mười lăm đồng mỗi ngày này. Cậu sợ là hôm nay đám người này sẽ khiến cậu mất một buổi. Dù sao thì cậu cũng không thể không đi kiếm mười lăm đồng tiền này.

Thiệu Quần lộ ra một nụ cười cổ quái, tựa hồ muốn giễu cợt lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “xuy” một tiếng rồi nói: “Một ngày trông anh học xong liền chạy mất tăm như sắp mất mạng đến nơi, hóa ra là vì… Được rồi, giống như A Văn nói, anh giúp chúng tôi đi học bù đi. Anh đi rửa bát không phải một ngày được mười lăm đồng sao? Chúng tôi một ngày cho anh một trăm rưỡi, bù lại thì anh ở lại dạy chúng tôi, thế nào?”

Lý Trình Tú nghe xong liền ngu người, ngơ ngác nhìn bọn họ. Một trăm rưỡi? Cậu không nghe lầm chứ.

Lý Văn Tốn cười gật đầu một cái: “Anh xem rồi tính toán chút. Anh cho chúng tôi chút đề, chỉ mất mười ngày của anh thôi, thế nào, chuyện tốt như vậy còn do dự gì nữa.”

Lý Trình Tú sắc mặt hơi ửng đỏ đứng lên, cậu đã thật sự động lòng.

Một trăm rưỡi, mỗi ngày cậu ở trong phòng bếp bẩn thỉu đến mức thở cũng không thông lại còn luôn tỏa nhiệt oi bức làm việc không ngừng nghỉ trong bốn giờ. Phải làm liên tục trong mười ngày mới có thể kiếm trước một trăm rưỡi, nếu như giống như bọn họ nói, chỉ cần cho mấy người này một chút đề là có thể kiếm được từng đó tiền.

Lý Văn Tốn nhìn thấy biểu tình dao động trên mặt cậu, quay đầu lại hướng Đại Lệ cùng Thiệu Quần đắc ý cười một tiếng. Hai người cũng giơ ngón tay cái lên, dùng miệng thầm nói một câu: “Mày được.”

“Vậy cứ quyết định như vậy đi. Anh hôm nay không cần đi làm.” Lý Văn Tốn móc ví ra, từ bên trong rút ra ba tờ một trăm: “Vậy mua trước hai tiết học, thầy tiểu Lý.”

Lý Trình Tú hoảng hốt nhìn ba tờ tiền trước mắt, do dự không dám thu.

“Cầm đi.” Lý Văn Tốn đem tiền nhét vào trong tay cậu: “Cầm, chuyện tốt như vậy còn do dự cái gì nữa.”

Lý Trình Tú vốn còn chút băn khoăn, luôn cảm thấy loại chuyện tốt như này không nên rơi vào trên đầu cậu. Nhưng sau khi nắm tiền trong tay lòng thầm muốn đẩy trở lại, tay lại không nghe lời, làm sao cũng không đẩy ra được.

Ba trăm đồng tiền, trong tay cậu đang cầm ba trăm đồng tiền.

Tiền làm sao có thể tới dễ dàng như vậy, trong lòng cậu rất bất an nhưng kháng cự không lại loại cám dỗ này.

Cậu chần chờ nhìn mấy người này một lát, lại nhìn một chút tiền trong tay. Rốt cuộc cắn răng, lôi cặp sách từ trên lưng lấy xuống, thận trọng đưa tiền vào trong cặp

Mấy người nhìn cái dáng vẻ cẩn thận dè đặt kia, lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.

Thiệu Quần châm chọc cười một tiếng, hất cằm lên: “Được rồi, lúc này có thể cùng chúng tôi đi chơi chứ?”

Lý Trình Tú nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng lên: “Đi chỗ nào?”

Thiệu Quần trợn mắt nhìn hắn một cái: “Mang anh đi thay quần áo khác! Anh như vậy còn muốn dạy bọn này. Bộ anh muốn chúng tôi phải mang mặt nạ chống độc đi nghe giảng à?”Editor: Rena

Beta: Rena

Bản dịch này là sản phẩm của nhóm “Em là cục đường moe”.



Thanh niên tóc đỏ vẫy vẫy tay, “Tắm nhiều lần như thế cũng không biết có sạch không.”

“Được rồi, Đại Lệ, giả bộ sạch sẽ cái gì.”

“Haha, tốt hơn là tắm thêm lần nữa, tao sợ cái mùi hôi của tên kia truyền sang mình lắm. Lý Văn Tốn ở bên cạnh đỡ mắt kính trên sống mũi mở miệng nói.

“Có ý gì, ẻo lả cũng lây à?”

Hắn có chút thần bí cười cười “Bọn mày không biết à, giống như tên ẻo lá đó vậy, nghe nói đều là…” Hắn cố ý kéo dài thanh âm, cười đểu nhìn mấy người.

Thiệu Quần cau mày không nhịn được hớp một ngụm coca thật lớn, “Nghe nói đều là cái gì, đừng có ra vẻ thần bí.”

“Nghe nói đều là đồng tính luyến ái.”

“Đồng tính luyến ái?” Ba người hai miệng đồng thanh nói.

Lý Văn Tốn nháy nháy mắt mắng, ” Con mẹ nó, nhỏ giọng một chút, không sợ người khác biết à.”

Thời điểm những năm 90, đồng tính luyến ái vẫn còn là một từ đơn tương đối xa lạ đối với đám học sinh trung học cơ sở mà nói, bọn họ cũng không phải là chưa từng nghe nói qua, chẳng qua là cách bọn họ quả thực quá xa xôi. Ở trong suy nghĩ của bọn họ, đồng tính luyến ái đại biểu cho yêu ma quỷ quái, cùng người khắp thiên hạ đối nghịch.

Mấy người lập tức tới tinh thần, “Mày nghe ai nói, làm sao mày biết?”

“Anh cả tao nói với tao là anh ấy mở hộp đêm luôn có một ít người giống như cái tên ẻo lả đó, một nam nhân, lại suốt ngày mặc đồ bó sát người, bó sát khố, còn trang điểm, thanh âm cũng ỏn ẻn, nghe nói bọn họ đặc biệt bán cái mông cho đàn ông.”

Mấy đứa trẻ đồng loạt hít một hơi, tựa như vừa mới phát hiện ra lò tội ác vậy, vừa kích thích vừa khẩn trương.

” Tên kia, cái người vừa nãy ấy, liệu có phải là,..???”

“Tám phần là như vậy, ngươi thấy nam nhân ai lại yếu ớt như vậy, hơn nữa ngươi đừng trông hắn bẩn bẩn hôi hôi, thật ra nếu nhìn kỹ khuôn mặt kia, mi thanh mục tú, giọng nói cũng nhỏ nhẹ như vậy, người vừa mảnh khảnh vừa gầy, đám người kia cũng là vậy đó.” Đứa con nít thần thần bí bí đắc ý, một bộ dạng “các ngươi đều không biết”.

Mấy người đều lộ ra thái độ ghê tởm, bọn họ ai cũng là người chính trực, đều cảm thấy những người kia thật đáng ghét, thật biến thái.

Thiệu Quần giống như là nhớ tới cái gì, vỗ đùi, “A, tao nhớ ra rồi! Vừa nãy hắn mới thấy ta, mặt liền đỏ bừng.”

Mấy người cười lên, “Xong rồi xong rồi, tên đó nhất định là vừa ý ngươi, khẳng định là vừa ý ngươi!!”

“Phi, thật ghê tởm.” Thiệu Quần nhớ tới gương mặt đỏ tới mức có thể nhỏ ra máu của Lý Trình Tú, còn có ánh mắt sáng trong khi nhìn hắn, liên tưởng tới chuyện bọn họ đang nói, bản năng liền cảm thấy không được tự nhiên, hơn nữa trong lòng lập tức dâng lên một cỗ tức giận vì bị mạo phạm.

” Ôi chao, lớn lên đẹp trai thật là tốt nha, chẳng những nữ thích, ngay cả nam cũng... Thiệu Quần, ha ha ha ha ha ha ha.”

Tiếng chế nhạo của đám người chung quanh giống như tưới dầu vào lửa, khiến cho Thiệu Quần cảm thấy tương đối mất mặt, tựa như chính mình cũng dính vào cái loại vi khuẩn gọi là “Đồng tính luyến ái “, mà đầu sỏ khiến cho hắn có loại cảm giác này, chính là cái tên ẻo lả kia.

Thiệu công tử từ nhỏ tính khí đã nóng nảy, chần chừ một chút rồi lập tức đứng lên, ” Con mẹ nó, lão tử sẽ đánh vỡ răng hắn.”

“Từ từ!” Mấy người liền vội vàng kéo hắn lại, cứng rắn đem hắn ngồi xuống cái ghế.

“Chúng ta chỉ là nói một chút, lại không chắc chắn, ngươi có chứng cớ à?”

Thiệu Quần trừng hai mắt, “Nhìn người không vừa mắt, chứng cớ cái rắm ấy.”

Đại Lệ chớp mắt một cái, “Mày trước chớ vội, mày đánh hắn một trận, có làm được gì đâu. Nghe này, tao chỉ mày một cách, bảo đảm mày một ngón tay cũng không cần động, tên ẻo lả đó liền quỳ xuống cho mày, như thế mới đã ghiền nha.”

Mấy người liên tục phụ họa.

“Vậy mày nói làm sao bây giờ, dù sao tao bây giờ cũng rất tức giận, hắn lại là người khiến tao khó chịu.”

“Tao vừa nghĩ ra một trò chơi rất hay, vừa vặn chúng ta gần đây đang chán, cái này tuyệt đối là rất vui.”

“Trò hay gì cơ?”

Đại Lệ cố làm ra vẻ thần bí liếm môi một cái.

Lý Trình Tú thật không biết tại sao mình lại trêu chọc tới mấy tên tiểu lưu manh này.

Mấy ngày sau hắn vừa học xong liền theo lẽ thường là người đầu tiên lao ra phòng học, phải đi bắt xe buýt.

Vừa ra khỏi cửa liền bị nhóm người này ngăn chận.

Thiệu Quần hai tay ôm ngực, đứng ở phía trước, ” Con mẹ nó, anh so với sao sáng còn khó tìm hơn tìm, tới mấy chuyến, lần nào cũng chạy mất tăm, anh chạy đi đầu thai hay sao mà suốt ngày đi gấp như vậy làm gì.”

Lý Trình Tú không rõ chuyện gì đang xảy ra, cho nên cậu ôm bọc sách che ở trước ngực, có chút hoảng sợ nhìn bọn họ.

  Lớp học mà cậu học là lớp học trọng điểm, tất cả đều là những học sinh hàng đầu, những người này rất ít tiếp xúc với nhóm của Thiệu Quần, hôm nay nhìn thấy mấy tiểu thiếu gia ngang ngược lưu manh nổi danh trường học bao vây Lý Trình Tú ở cửa lớp học, ai cũng ôm tâm tư xem náo nhiệt, chen chúc tới bên cạnh cửa sổ mà nhìn ra ngoài.

Thiệu Quần nhìn một cái đám quần chúng vẻ mặt gian xảo chỉ trực thò đầu ra vây xem, cao giọng mắng một câu, ” Con mẹ nó, nhìn cái rắm ý mà nhìn, rút đầu của bọn mày lại hết đi cho tao!”

Thiệu công tử vừa cất giọng xong, một đám người trong nháy mắt liền trở lại trong phòng học, còn thuận tay đem cửa cửa sổ cũng đóng lại luôn.

Lý Trình Tú một người cô đơn đứng ở ngoài cửa, đầy mắt lo âu nhìn bọn họ.

Thiệu công tử chỉ hắn một cái, “Anh, cùng tôi đi.”

Lý Trình Tú run rẩy mở miệng, “Cái.. cái gì cơ?”

Thiệu công tử cười một tiếng, “Mang anh đi chơi.”

Kẻ ngu mới tin, Lý Trình Tú sợ hãi lui về sau một bước, “Tôi, tôi có chuyện.”

Thiệu công tử lập tức mất hứng, chỉ vào lỗ mũi cậu, mắng, ” Con mẹ nó, không cho gia mặt mũi phải không, tôi nói phải dẫn anh đi chơi thì chính là phải dẫn anh đi chơi, rốt cuộc thì anh có đi hay không hả?”

Lý Trình Tú sợ tới mức nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, ngón tay lau lau lỗ mũi.

Hắn nghỉ một ngày thì sẽ mất mười lăm đồng tiền, dù thế nào cũng không muốn cùng Thiệu Quần đi. Hơn nữa ai biết những tiểu lưu manh này muốn chơi cái gì, trong lòng hắn sợ hãi, khẽ lắc đầu một cái, sau đó lấy ánh mắt liếc trộm phản ứng của Thiệu Quần.

Thiệu công tử cả giận, mùa hè cố ý chạy trong giờ học từ tầng một leo đến tầng năm để chặn người này, kết quả cái con quỷ nhỏ này lại còn ở đây làm khổ hắn, mất bao nhiêu thì giờ, hắn thật muốn tát cho tên này một phát như hồi trước.

Thiệu công tử hung hăng dùng ngón tay đâm mạnh vào vai cậu, đe dọa, “Tôi hỏi lại lần cuối, đi hay không?”

Lý Trình Tú không dám lắc đầu, cũng không muốn gật đầu, vành mắt ướt đẫm, cậu bất lực nhìn ra xung quanh.

Ngoại trừ bạn bè của Thiệu Quần, hầu như không có ai ở hành lang dài. Những người trong các lớp khác hoặc là đã đi hết hoặc là không dám ra ngoài. Ngay cả khi có người, họ cũng sẽ không sẵn lòng giúp đỡ cậu. Lần đầu tiên cậu cảm thấy sợ hãi và bất lực như vậy..

“Đi, đi chỗ nào.”

“Chỗ vui vẻ.” Thiệu Quần kéo một cái hắn cánh tay, “Đi.”

Thiệu Quần nặng nhọc kéo hắn ra sân trường. Một đường Lý Trình Tú nhìn ánh mắt quái dị cùng cười trộm của các bạn học vô tình đi qua nhìn bọn họ, nước mắt liền gấp gáp ở trong hốc mắt lởn vởn, cậu nhỏ giọng cầu khẩn, “Đi nơi nào thế, tôi còn có việc, tôi không muốn đi, tôi, anh định làm gì thế.”

Thiệu Quần không nhịn được nói, “Sao anh nhiều lời thế, đã nói là mang anh đi chơi rồi.”

Lý Trình Tú khóc lóc nói, “Tôi không muốn đi chơi.”

Thiệu Quần hất cánh tay cậu một cái, chỉ vào Lý Trình Tú, hô lên, “Anh con mẹ nó phiền thế, suốt ngày khóc với chả lóc! Anh khóc nữa thử xem, có tin tôi đánh chết anh không?”

Đại Lệ vội vàng đi lên đỡ cánh tay hắn giảng hòa, “Này này, Thiệu Quần, chớ dọa người ta, chúng ta vốn là muốn chơi thân với người ta mà, đừng khiến người ta sợ, sợ rồi sẽ không chơi được đâu” Đại Lệ hướng về phía Thiệu Quần một nháy nháy mắt một trận, cố ý nhấn mạnh ý chơi chữ.

Thiệu Quần ngoác miệng mắng, “Cho anh mặt mũi anh còn không biết xấu hổ, mang anh chơi là để mắt tới anh. Anh lại khóc sướt mướt như bọn này có ác tâm vậy, để tôi nói cho anh biết, anh trời sanh chính là một đứa con gái.” Mắng xong còn phẫn hận kéo cánh tay Lý Trình Tú qua, liều mạng ma sát trên y phục.

Lý Trình Tú vừa sợ vừa tức, nước mắt rào rào đi xuống, càng không muốn khóc ngược lại khóc càng hăng.

Thiệu Quần nhìn cậu một khóc liền cảm thấy phiền não, hắn vốn là tính khí tương đối nóng tính, phiền nhất chính là loại nam không ra nam, nữ không ra nữ, lúc này thật muốn đi lên tát Lý Trình Tú phát.

Lý Văn Tốn ở bên cạnh nhìn nhìn, liền thở dài, đẩy một cái ánh mắt với Thiệu Quần, sau đó đối với Lý Trình Tú nói, “Này, bạn học, chúng tôi thật sự có lòng tốt muốn mang anh đi chơi, anh sợ cái gì vậy? Chúng tôi có thể đưa anh đi ăn nha.”

Lý Trình Tú do dự nhìn hắn, vẫn không tin, “Tại sao phải mang tôi đi chơi.”

Lý Văn Tốn ho khan hai tiếng, nói, “Ngày đó ở tầng thượng ý, chúng tôi cảm thấy chúng tôi nói chuyện thật quá đáng, muốn nói lời xin lỗi với anh, tôi cảm thấy chúng ta có thể trở thành bạn.”

“Bạn?” Cậu căn bản vốn không tin có người nguyện ý cùng cậu làm bạn. Cậu không phải chưa từng mơ đến việc có bạn, chẳng qua là từ khi ba cậu chạy trốn, mẹ cậu biến thành bộ dạng như vậy liền không người nào nguyện ý nói chuyện với cậu nhiều thêm một câu, cậu không nghĩ ra lý do gì khiến những thiếu gia mắt cao hơn đầu này muốn cùng cậu làm bạn. Hơn nữa bọn họ ở trường học luôn rất bá đạo vô lý, coi như là đánh người cũng không cảm thấy áy náy, làm sao lại còn biết nói lời xin lỗi với cậu.

“Đúng, đúng, chúng tôi cảm thấy anh không tệ, mọi người đều là bạn mà.”

Lý Trình Tú nghi hoặc nhìn hấn ta, luôn cảm thấy bọn họ có âm mưu gì đó.

Lý Văn Tốn tiếp xúc với ánh mắt của cậu, đảo tròng mắt một vòng, liền nói, “Thật ra thì, là như vầy, tôi nghe giáo viên nói ngày đó anh lại thi toàn trường được hạng nhất, là thật phải không?”

Lý Trình Tú thẳng sống lưng, gật đầu một cái, “Ừ.”

“Anh cũng biết chúng ta trước mùng hai liền muốn chia lớp, ba tôi nói, nếu tôi không vào được ban trọng điểm, ông ấy liền đánh chết tôi, tôi sợ nhất là khiến ông ấy mất mặt, cho nên chúng ta thương lượng một chút, muốn nhờ ah giúp chúng tôi học thêm.”

“Học thêm?”

“Học thêm?” Thiệu Quần cũng kinh ngạc, nhưng sau khi Lý Văn Tốn quay đầu cho hắn nháy mắt, hắn cũng lập tức gật đầu nói, ” Đúng, học thêm.”

Lý Trình Tú nhìn bốn thiếu niên trước mặt cậu một chút, Thiệu Quần vẫn là cái bộ dạng vênh váo hống hách, cái người gọi là Đại Lệ cũng là người có mái tóc đỏ đang cười đùa hí hửng, người tiếp theo cũng là một tên tiểu lưu manh, nói chuyện với người này nhìn qua cũng không tệ lắm, trông khá lịch sự, phía sau bọn họ là một thiếu niên mặt lạnh đơn độc đứng đó, một câu nói cũng chưa nói. Nhìn có vẻ rất thật.

Nhưng bất kể là thật hay giả, cậu cũng không muốn cùng bọn họ có chút quan hệ gì, cậu luôn cảm thấy đây khẳng định không phải là chuyện tốt gì.

Vì vậy cậu lắc đầu một cái, “Tôi không có thời gian.”

Thiệu Quần hung ác trợn mắt nhìn cậu một cái, vừa định phát tác, Lý Văn Tốn vội vẫy tay tỏ ý hắn im miệng đi, “Anh tại sao lại không có thời gian, tôi nghe nói anh sau khi tan trường đều là người đầu tiên chạy ra phòng học, như vậy anh có thể đi về chậm một chút, mỗi ngày cho chúng tôi hơn một giờ… Một hoặc hai giờ học gì đó, có cái gì đâu mà, nội dung thi ngày mùng một đối với anh mà nói khẳng định là rất đơn giản.”

“Tôi, tôi phải đi làm công.”

“Đi làm? Làm cái gì công? A, đúng rồi, anh cả người đều là mùi khói dầu, cậu làm ở quán ăn à?” Đại Lệ đến gần hắn, cau mũi một cái, xấu xa cười một tiếng.

Lý Trình Tú không dám nhìn hắn, gật đầu một cái.

Lý Văn Tốn hỏi, “Anh mỗi ngày chạy gấp như vậy hóa ra là do phải đi làm à? Anh một tháng kiếm được bao nhiêu tiền?”

Lý Trình Tú không muốn nói, liền tránh nặng tìm nhẹ nói, “Dựa theo ngày làm. “

“Vậy anh một ngày kiếm được bao nhiêu?”

Lý Trình Tú mím môi một cái, “… Mười lăm, nếu một ngày không đi…”

“Mười lăm?” Mấy người há to miệng.

Đối với những thiếu gia trẻ tuổi, những người có thể giẫm lên đôi giày thể thao phiên bản giới hạn hơn 2000 vạn, trên tay đeo chiếc đồng hồ giá hàng chục ngàn để đi đánh nhau, họ thật sự không biết mười lăm đồng có thể kiếm được gì. Họ cũng không biết một người làm việc quần quật suốt một ngày chỉ kiếm được mười lăm đồng tiền thì có thể sống được như thế nào?

Mười lăm đồng tiền có lẽ là thân thích phương xa chiếu cố nên được cái giá này, nếu không trẻ vị thành niên nhỏ tuổi như cậu lại làm thuê, cho mười đồng tiền đã là không tệ rồi.

Cậu chính là đang dựa vào công việc đó mới có thể kiếm được mười lăm đồng, cộng với việc ăn thức ăn thừa của quán, mới đủ tiền nuôi cậu cùng mẹ cậu. Cậu vì tiết kiệm tiền, không dám thường xuyên tắm giặt quần áo, không dám mua bất kỳ vật gì không cần thiết, thậm chí rõ ràng là người đã được một thước bảy, thời điểm ngồi xe buýt vẫn mặt dày nhét vào năm mao tiền vào hộp, mỗi lần thấy tài xế kia hơi có vẻ khinh bỉ nhìn mình, cậu đều cảm thấy trên mặt mình nóng lên.

Cậu cũng muốn mình được ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, cũng muốn giúp bản thân có chút thể diện, nhưng không có tiền thì có thể làm sao chứ? Cũng không thể không ăn không uống mà sống, như vậy sẽ chết đói, trước mặt đồ ăn, tôn nghiêm, mặt mũi, đều là nói chuyện vớ vẩn.

So sánh với những người bạn học của cậu, họ thường khẩn trương đến mất ngủ, tới càng gần ngày thi, cậu đều cảm thấy hưng phấn khó nhịn. Chỉ cần thi đậu tỉnh trọng điểm, trong huyện còn nguyện ý bỏ tiền nuôi cậu, hơn nữa mỗi một tháng trừ việc ăn ở, số tiền trợ cấp cho cậu cũng đủ sống, cậu chỉ cần nghĩ đến những thứ này liền cao hứng muốn nhảy cỡn lên.

Đến lúc đó cậu liền có thể tắm rửa sạch sẽ, còn có thể kết bạn, thậm chí nếu cậu cố gắng nấu thêm mấy năm nữa, chờ sau khi cậu thi vào trường đại học tốt nhất, tìm được công việc tốt nhất, cậu liền có thể sống tử tế hơn, sống giống như người khác vậy, cuộc sống tràn đầy hy vọng.

Nhưng bây giờ, cậu vẫn còn cần mười lăm đồng mỗi ngày này, cậu sợ là hôm nay đám người này sẽ khiến cậu mất một buổi, dù sao thì cậu cũng không thể không đi kiếm mười lăm đồng tiền này.

Thiệu Quần lộ ra một nụ cười cổ quái, tựa hồ muốn giễu cợt lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, “xuy” một tiếng, rồi nói, “Một ngày trông anh học xong liền chạy mất tăm như sắp mất mạng đến nơi, hóa ra là vì.. Được rồi, giống như A Văn nói, anh giúp chúng tôi đi học bù đi, anh đi rửa bát không phải một ngày được mười lăm đồng sao, chúng ta một ngày cho anh một trăm rưỡi, bù lại thì anh ở lại dạy chúng tôi, thế nào?”

Lý Trình Tú nghe xong liền ngu người, ngơ ngác nhìn bọn họ.

Một trăm rưỡi? Cậu không nghe lầm chứ.

Lý Văn Tốn cười gật đầu một cái, “Anh xem, tính toán chút, anh cho chúng tôi chút đề, chỉ mất mười ngày của anh thôi, thế nào, chuyện tốt như vậy còn do dự gì nữa.”

Lý Trình Tú sắc mặt hơi ửng đỏ đứng lên, cậu đã thật sự động lòng.

Một trăm rưỡi, mỗi ngày cậu ở trong phòng bếp bẩn thỉu đến mức thở cũng không thông lại còn luôn tỏa nhiệt oi bức làm việc không ngừng nghỉ trong bốn giờ, phải làm liên tục trong mười ngày mới có thể kiếm trước một trăm rưỡi, nếu như giống như bọn họ nói, chỉ cần cho mấy người này một chút đề, là có thể kiếm được từng đó tiền.

Lý Văn Tốn nhìn thấy biểu tình dao động trên mặt cậu, quay đầu lại hướng Đại Lệ cùng Thiệu Quần đắc ý cười một tiếng, hai người cũng giơ ngón tay cái lên, dùng miệng thầm nói một câu “Mày được”.

“Vậy cứ quyết định như vậy đi, anh hôm nay không cần đi làm” Lý Văn Tốn móc ví ra, từ bên trong rút ra ba tờ một trăm, “Vậy, mua trước hai tiết học, thầy tiểu Lý.”

Lý Trình Tú hoảng hốt nhìn ba tờ tiền trước mắt, do dự không dám thu.

“Cầm đi.” Lý Văn Tốn đem tiền nhét vào trong tay cậu, “Cầm, chuyện tốt như vậy còn do dự cái gì nữa.”

Lý Trình Tú vốn còn chút băn khoăn, luôn cảm thấy loại chuyện tốt như này không nên rơi vào trên đầu cậu, nhưng sau khi nắm tiền trong tay, lòng thầm muốn đẩy trở lại, tay lại không nghe lời, làm sao cũng không đẩy ra được.

Ba trăm đồng tiền, trong tay cậu đang cầm ba trăm đồng tiền.

Tiền làm sao có thể tới dễ dàng như vậy, trong lòng cậu rất bất an, nhưng kháng cự không lại loại cám dỗ này.

Cậu chần chờ nhìn mấy người này một lát, lại nhìn một chút tiền trong tay, rốt cuộc cắn răng, lôi cặp sách từ trên lưng lấy xuống, thận trọng đưa tiền vào trong cặp

Mấy người nhìn cái dáng vẻ cẩn thận dè đặt kia, lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.

Thiệu Quần châm chọc cười một tiếng, hất cằm lên”Được rồi, lúc này có thể cùng chúng tôi đi chơi chứ?”

Lý Trình Tú nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng lên”Đi chỗ nào?”

Thiệu Quần trợn mắt nhìn hắn một cái, “Mang anh đi thay quần áo khác! Anh như vậy còn muốn dạy bọn này, bộ anh muốn chúng tôi phải mang mặt nạ chống độc đi nghe giảng à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.