Ngón Tay Quỷ

Chương 10: Tai nạn




Thôn Viễn Vọng , phải chăng là cơn ác mộng của tôi?

Màn đêm dần buông xuống , tôi ngồi trong phòng , lặng lẽ nhìncảnh đêm đang bao phủ bên ngoài cửa sổ , nhìn những sự vật đang trở nênmơ hồ , mờ mờ ảo ảo bên ngoài . Tôi không bật đèn , sắc đêm ngập ngụakhắp phòng , như thế cũng tốt , rất yên tĩnh , giống như đang ngồi ở một vùng đất rộng rãi mà khoáng đạt , không cần để tâm vào bất cứ chuyện gì , cũng chẳng buồn nghĩ ngợi .

Giữa đêm nay , tôi phải trở lại thôn Viễn Vọng .

Chỉ có như thế tôi mới hiểu rõ rốt cuộc là thứ gì đang quấynhiễu tôi , mới biết rõ rốt cuộc nên giải quyết chuyện này như thế nào . Chỉ là , chuyến đi lần này có chắc chắn là sẽ làm sáng tỏ mọi thứ haykhông?

Nếu không thử thì làm sao biết được . Tôi tự nói với mình . Sau đó , tôi đứng thẳng người dậy , mở cửa phòng .

Ánh đèn trong phòng Tiểu Vương vẫn chưa tắt , nghe thấy giọnghát vui vẻ của cậu ta vọng lại , Tiểu Vương , có thể hôm nay tôi sẽ gặpchuyện gì đó , cũng có thể là không , dù sao đầu tiên tôi cũng chúc phúc cho cậu với Tử Nguyệt .

Đến bên nhà để xe dắt xe máy ra , đúng giây phút chuẩn bị ngồilên xe , tôi chợt nghĩ: Lần đầu , khi đưa Trường Hà về nhà , tại sao lúc đó chúng tôi lại cuốc bộ , mà không lấy xe máy đi? Dưới ánh đèn của xemáy , bóng hình đó nhất định không thể lánh mình được . Úi xời , cònnhắc đến ngày đó làm gì nữa? Hôm ấy là bởi có chuyện vui , hôm ấy là bởi uống nhiều rượu , hôm ấy là do chúng tôi muốn đi tìm hiểu rốt cuộc làcó thứ gì đấy chứ .

Khi lên xe máy chuẩn bị đi , cánh cửa phòng Tiểu Vương lại bậtmở , cậu ta đứng trước cửa , ánh đèn chiếu lên cơ thể , trông mờ ảo , có chút không chân thực , cậu ấy hỏi: "Nam Bính , muộn thế này rồi anh còn đi đâu đấy?" .

Tôi đáp lại: "Dạo vòng quanh chút ấy mà" .

Tiểu Vương cười chế giễu , nói: "Lại có hẹn với cô em nào phải không?" .

Tôi cười mắng: "Trong đầu của tên tiêu tử này bây giờ chỉ có mấy cô em thôi!" . Trong suy nghĩ của tôi chợt nhảy ra tên một bộ phim Khửtà diệt ma , hay là , cuộc hẹn của tôi hôm nay , nói không chừng cũngchính là với cương thi , mới nghĩ thế thôi , đã thấy gió thổi quanhngười lành lạnh rồi .

Tiểu Vương còn đứng ở đó cười: "Nếu không phải có hẹn với cô emnào vậy anh định làm gì mà có vẻ thần bí thế?" , hàm răng cậu ấy trắngbóng , dưới ánh đèn , bóng hình cậu ta tỏa ra một thứ sắc thái kỳ lạ ,tôi nhìn cậu ta , cảm thấy nụ cười đó có chút khoe khoang . Có vẻ cậu ta đã lấy lại được sự tự tin đánh mất trước đó , cho nên mới cười sảngkhoái như thế . Thực ra tôi cũng ngưỡng mộ cậu ấy , nếu đổi lại là tôi , chắc cũng chẳng dám thể hiện tình cảm với Tử Nguyệt như thế . Trongchuyện tình cảm , tôi hay lo không có được , nhưng lúc được rồi lại lobị mất , chỉ sợ sẽ bị từ chối thẳng thừng nên chỉ dám dừng mà không dámliều tiếp . Tiểu Vương không giống vậy , cậu ta chi nói những suy nghĩtrong lòng , mà chẳng quan tâm đến Tử Nguyệt có đồng ý hay không , thoải mái hơn tôi rất nhiều .

Tôi cười đáp: "Được rồi , cậu đi ngủ đi , lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mây thứ lăng nhăng lung tung" .

Tiểu Vương cười ha ha rồi bước vào phòng , đóng cửa , sự hư vômờ ảo trước đó và cả bóng hình của cậu ta cùng được khóa lại sau cánhcửa .

Đèn pha phía trước xe máy được bật lên để soi đường , tôi hướngthẳng đến thôn Viễn Vọng , chẳng biết trong lòng đang có cảm giác nhưthế nào nữa , có một chút lo sợ , có một chút hoang mang , lại thêm chút tò mò và thư thái .

Tôi hy vọng mình sẽ nhìn thấy gì đây? Nếu đúng là có thể gặpđược thứ gì đó , tôi sẽ làm thế nào? Trong tiếng động cơ kêu "xình xịch" , chiếc xe máy đã dẫn đến gần vùng đất hoang lạnh đó , thời tiết hômhay không tốt lắm , ánh trăng đang lấp ló sau những đám mây lúc ẩn lúchiện .

Ban ngày thì đây là một mảnh đất hoang vu , không hoa màu ,không có bất kỳ thứ gì khác , chỉ có cỏ tranh . Ban đêm thì chỉ thấy một màu đen mờ ảo mơ hồ , hòa cùng với âm thanh "xào xạc" của làn gió layđộng đám cỏ tranh .

Nhưng , ngoài những thứ đó thì cũng chẳng có gì khác .

Lẽ nào tiếng xe máy lại quá ồn ào , lẽ nào chùm đèn trước xe lại quá sáng , cho nên nó không dám ra? Tôi bèn tắt đèn , dừng xe , đứng ởbên cạnh , đưa mắt nhìn kỹ khắp vùng này . Bóng đen lờ mờ phía xa kia là cái cây; một dải màu trắng hiển hiện đằng xa chạy dài tít tắp , đó làcon đường; như đang đong đưa , lắc lư theo làn gió , đó là cỏ tranh .Ngoài những thứ cơ hồ như quá quen thuộc , cũng chẳng có thứ gì cả .

Đột nhiên , âm thanh "xào xạc xào xạc" vang lên mãnh liệt ,giống như có thứ gì đó đang lặng lẽ đến gần , nhưng bởi trong đêm quátĩnh lặng , nên mọi âm thanh đều quá rõ ràng . Tim tôi như thắt lại , nó đến rồi sao? Có đúng là nó đến không?

Mắt chăm chú nhìn về phía đó , chỉ thấy cách chỗ tôi đang đứngkhông xa , trong sắc đêm mông lung hư ảo , đám cỏ tranh như tách ra làmđôi , tựa hồ mọc ra con đường dài rộng , thoắt mở ra thoắt khép lại , có một thứ đang chầm chậm tiến đến , là thứ gì mà đến nhanh như bay vậy?Cơ thể tôi bất giác động đậy , tôi bị thứ đó đọa cho sợ , vội quay người , hướng về phía bên phải mà bỏ chạy . Tôi lao đến xe máy , nhanh chóngbật đèn , tia luồng sáng đuổi theo , nhìn thấy một chiếc đuôi ngắn , cơthể nhỏ bé , đó là một con thỏ hoang màu xám tro .

Tôi thở phào nhẹ nhõm , ở nơi hoang vu thế này , mấy loài gàhoang thỏ hoang có xuất hiện cũng là chuyện bình thường , chỉ là nó xuất hiện quá đột ngột , khiến tôi cảm thấy kinh hãi , thực ra tôi đã chuẩnbị sẵn tâm lý , nên cũng không đến nổi bị dọa cho chết ngất .

Cảm giác lành lạnh ào đến , giữa đêm trung tuần tháng Bảy , trời đã chuyển sang rét , những cơn gió lạnh ùa vào người , từng làn gió như thấm sâu vào da thịt . Sau khi mây tan đi vầng trăng đã ló dạng , vẫnlà ánh trăng đẹp như thế .

Tôi đã dừng ở đây hơn một tiếng đồng hồ , nếu có thứ gì cũng nên đến rồi mới phải chứ , nếu chưa đến thì chắc chắn là trước nay vốnchẳng có gì , hay là vì tôi không hợp với thiên can địa chi gì gì đó?

Một trận gió lại lùa tới , trời càng lạnh hơn , do máu trongngười sôi lên sùng sục nên từ phòng đi ra cũng không mặc nhiều áo , bịgió thổi , thêm tâm lý đang bất an , bỗng cảm thấy sống lưng buốt giá .Thôi rồi , xem ra hôm nay chẳng có gì , về thôi .

Một tuần mới bắt đầu , khoản tiền mà cấp trên đồng ý hồ trợ tuần này sẽ về đến xã , những việc có liên quan đến thôn Thanh Tuyền cũng đã bắt đầu được khua chiêng gõ trống rùm beng lên , buổi họp sáng nay mọingười ai nấy đều thể hiện rất tốt , đặc biệt là Tiểu Vương . Mắt cậu tanhư tỏa sáng , đầu óc linh hoạt , tư duy sáng suốt , Trường Hà và LýLãng Minh lại vì một ý kiến bất đồng mà tranh luận đến mặt đỏ tía tai ,lửa bốc ngùn ngụt , nhưng dưới sự giải thích và dẫn dắt của tôi mọingười cũng thống nhất chọn được cách thực hiện có hiệu quả , tranh chấpcủa hai người lúc đó mới dừng lại , nhưng ánh mắt họ nhìn nhau lại đậmmùi gà chọi trên sàn đấu . Tôi khá hài lòng , nên có bầu không khí nhưthế này , bởi là trong bầu không khí đó mới có thể cảm nhận được tinhthần vì công việc của mọi người dạt dào nhiệt tình đến vậy . Mọi kếhoạch vạch ra nhanh chóng được thống nhất , cuộc họp giải tán , TiểuVương hăng hái nói: "Hôm nay thời tiết đẹp thế này , chúng ta cùng đếnkhảo sát hiện trường tại thôn Thanh Tuyền , xem xét tỉ mỉ một lần nữa ,như thế mới có thể yên tâm ngồi đợi tiền hỗ trợ của cấp trên rót xuốngđược , mọi người thấy thế nào?" .

Xem ra mấy lá bùa chú đó đúng là có tác dụng thật , chí ít thìbóng hình không đầu đó đã không còn ảnh hưởng đến suy nghĩ của cậu tanữa . Như thế cũng tốt , dù tôi biết đó cũng chỉ là một sự an ủi về tinh thần , theo tâm lý học giải thích thì đó là một thứ tự kỷ ám thị .Nhưng chỉ cần nó có tác dụng với Tiểu Vương là được . Chắc hẳn Tử Nguyệt cũng là một nguyên nhân khác khiến tâm trạng của Tiểu Vương trở nênhưng phấn như thé? Tại sao mỗi lần nghĩ đến Tử Nguyệt , tôi lại cảm thấy tâm trạng lo lắng , hơi thở không thể điều hòa được? Là tôi đố kỵ vớiTiểu Vương sao? Lắc lắc đầu , tâm trí tôi lại bắt đầu loạn rồi .

Tiểu Vương hỏi tôi: "Chủ tịch , ý anh thế nào?" .

Tôi cười nói: "Cũng được , thôn Thanh Tuyền không xa lắm , buổi chiều chúng ta đi nhé!" .

Mọi người không ai có ý kiến .

Thời tiết buổi chiều , mây lững lờ trôi , gió nhè nhẹ thổi ,tháng Bảy thu lạnh , bầu không khí bồng bềnh mùi hương ngọt ngào củacảnh vật .

Xã vốn có hai chiếc Santana , nhưng chúng tôi ai nấy đều có xemáy riêng , vốn định dùng chiếc Santana để đi , nhưng Tiểu Vương lớntiếng nói: "Thời tiết đẹp thế này , với lại đâu phải chúng ta chỉ xemcông việc ở đó có làm tốt hay không , ngồi trong xe Santana chẳng phảibí bách khó chịu sao? Tôi mặc kệ mọi người , tôi đi xe máy của mình" .

Tôi cười , tính Tiểu Vương vốn không thích bị gò bó , cho nênrất hiếm khi cậu ấy ngồi xe Santana , vả lại thời tiết như thế này , đixe máy thì đúng là quá hợp lý còn gì , huống hồ chúng tôi đi làm việctrực tiếp ở hiện trường , không còn nghi ngờ gì nữa đi xe máy tiện lợivà dễ dàng quan sát toàn cảnh hơn nhiều . Tôi nói: "Tôi cũng đi xe máy!" .

Vì thế , có tôi , Tiểu Vương và Lê Quốc Lập là đi xe máy , cònnhững người khác ngồi trên Santana . Ba người chúng tôi đi trước khiếnchiếc Santana đi phía sau cũng phải giảm tốc độ , Tiểu Vương cười vôcùng sáng khoái: "Hóa ra tôi vẫn còn biết tận hướng cuộc sống , các anhnhìn này , trời cao nắng nhạt , gió mát khí thoáng , mây bay hoa lượn ,dù trông gần hay ngắm xa đều là một dải mênh mông thanh tĩnh , cảnh đẹpmẽ hồn đến như thế!" .

"Tiểu Vương , cậu lại khoa trương rồi , làm gì có hoa ở đâu?" , Lê Quốc Lập cười nói .

"Hoa sen , sức tưởng tượng của cậu kém thế ."

"Hoa sen có thể bay lượn được sao?"

"Nói cậu không có khả năng tưởng tượng quả không oan uổng chútnào , hoa xuôi dòng nước theo gió trôi xa , chẳng phải giống như đangbay sao?" .

Lê Quốc Lập lắc đầu cười cười , không tranh cãi với Tiểu Vươngnữa . Tiểu Vương kéo mạnh tay ga , xé gió lao thằng về phía trước , tôigọi: "Tiểu Vương , cẩn thận đấy!" .

Tiểu Vương cười ha ha quay đầu lại: "Anh Nam Bính , con dườngnày có ít người qua lại , với lại , tôi cũng đã có thâm niên lái xe baonhiêu năm rồi , không có gì là không an toàn cá" .

Lê Quốc Lập cũng cười nói theo: "Tiểu Vương này đang tự cho bảnthân mình là thi nhân đây , "hứng thơ" bộc phát , bắt đầu ngông cuồngrồi , anh xem dáng vẻ cậu ta cứ như tâm tình thuận theo gió mà bay rồi" .

Tôi cũng cười , đang định nói gì đó , bỗng nhiên nỗi khiếp đảm , sợ hãi lo lắng không tên chẳng biết từ đâu ùa tới , khiến tôi chợt quên bóng đi những gì đang định nói . Kỳ lạ , ban ngày ban mặt , lại cóluống âm khí băng lạnh bủa vây xung quanh chứ? Tôi hỏi: "Quốc Lập , hômnay là ngày gì?" .

Lê Quốc Lập tỏ vẻ thờ ở không đếm xỉa nói: "Hôm nay là ngày Mười lăm tháng Bảy , theo truyền thuyết là ngày của Quỷ , ha ha , là ngày có âm khí nặng nề nhất trong năm đấy" .

Người nói chẳng để tâm , người nghe lại để bụng , trong lòng tôi như vừa bùng nổ cơn địa chấn , giấc mộng của ngày đó cứ thế trào rakhông gì ngăn cản nổi , hình bóng không đầu , cánh tay trắng bệch nhợtnhạt , hai con mắt lồi ra , thân hình nhuôm đầy máu . . . .

Trong khoảnh khắc tâm trí đang dao động , tôi sững sờ như nhậnra điều gì đó , vừa kinh hãi vừa lo sợ , hoảng loạn hết lớn: "Tiểu Vương , mau dừng xe , Tiểu Vương , dừng xe , dừng . . . xe . . . e . . . e . . ." .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.