Mau Cởi Quần Tôi Giúp Cậu Thoa Thuốc

Chương 1




   An Triệt Nguyên nằm ở trong chăn, gắng sức mà co người lại, dược xuyên* trong tay đều bị cậu bóp nát, điện thoại di động để ở trên gối, nhìn vào thời gian, bạn cùng phòng lập tức sẽ tan học, trước lúc này cậu phải đem thuốc bôi hảo

   Hai ngày nay, cái loại cảnh tượng quỷ dị này của mình đã bị phát hiện ba lần.

  Cậu đầu đầy mồ hôi mà ở trong chăn gấp rút vội vàng, nếu không phải là hôm nay đèn nhà tắm bị hỏng, hẳn cậu đã vào trong đó rồi, chỉ là cái cửa rất không có tác dụng, khóa không được, đóng lại cũng không xong.

  Mười phút sau, thời điểm cậu hoàn toàn cạn kiệt sức lực nằm trong ổ chăn, Khang Thần tan lớp trở về.

   Cậu nhìn người vừa về đóng cửa lại, đem sách hướng trên bàn để xuống, bên cởi áo khoác bên hai mắt kỳ quái nhìn cậu “Cậu đang làm gì vậy?”

  “Không có… không có… gì, tôi mới vừa ngủ dậy…” An Triệt Nguyên ấp úng nói.

   Khang Thần đem áo khoác ném lên giường trên một cái, hai tay chống bên hông cúi đầu nhìn cậu “… Ngủ kiểu gì mà mặt đầy mồ hôi thế kia? ”

  “… Là tôi mới vừa có một cơn ác mộng…” An Triệt Nguyên chột dạ lấp liếm, trên mặt còn có một mạt hồng khả nghi.

   Khang Thần tầm mắt theo gò má cậu rơi xuống phần eo, nơi đó có một khối rõ ràng nhô lên .

   Theo bản năng ngửi ngửi, trong phòng có một cỗ nhàn nhạt mùi không thể nói rõ, nhưng không phải là cái loại mùi mà anh nghĩ.

   Tà nhãn quan sát An Triệt Nguyên, người nọ cũng đang khẩn trương nhìn lại anh.

  “Buổi chiều cậu không đi học sao? ”

  “Ah… đúng vậy, tôi xin nghỉ, … không có điểm danh đi?” An Triệt Nguyên điều chỉnh lại vị trí phía dưới, tiếp tục nằm ở trên gối, bộ vị phía sau khó nói lên được làm cho cậu biểu tình rất phong phú.

  “Không có.” Khang Thần hôm nay tựa hồ không có việc gì, anh một tay giữ cái thang một tay để bên hông, một bộ chuẩn bị tư thế nói chuyện phiếm.

  “ Nga ……” An Triệt Nguyên cũng không tiện mở miệng đuổi anh, nếu là bình thường, vị sư huynh này lại có lúc rảnh rỗi như vậy, cậu nhất định là trong lòng tràn đầy vui vẻ, nhưng mà hiện giờ… vẫn là không muốn ở trước mặt anh mất mặt như thế.

  “Có phải là bị bệnh hay không?”

   Cứ nhìn như vậy một hồi, biểu tình kia một chút đều không giống như đang làm loại chuyện đó, Khang Thần khiêu khiêu mi, hỏi một câu.

  “A… không phải là, nga… không…” An Triệt Nguyên mâu thuẫn mà nắm lấy gối đầu “Chẳng qua là có một chút điểm không thoải mái, nghỉ ngơi một hồi là tốt rồi.”

  “Nhưng cậu đã ba ngày không đi học rồi đấy.”

  “A cái này, cúp học không phải là rất bình thường sao, a ha ha…”

   Cười thật khó nhìn, Khang Thần yên lặng kết luận.

   Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Khang Thần đi ra mở cửa, người ngoài cửa cầm trong tay một phần đồ ăn, không chút khách khí nào mà cười đi tới.

  “Triệt Nguyên, đã khá hơn chưa? Thế nào bây giờ còn chưa ăn cơm, tôi cứ nghĩ là buổi trưa cậu ăn rồi chứ” người nọ vừa nói vừa đi tới ngồi ở mép giường, “ Lúc cậu nhắn tin tôi vẫn còn đang học, điện thoại di động lại để yên lặng.”

  “Nga…” An Triệt Nguyên hữu khí vô lực khoát khoát tay “Tôi sớm đã không còn cảm giác đói rồi, lần sau sẽ không để cho cậu tên khốn này mang cơm nữa.”

  “Ế, bạn cùng phòng cậu không phải là ở đây sao, cậu thế nào không nhờ anh ta giúp cậu mang cơm?”

  “Ừ thì…”

   An Triệt Nguyên có chút không biết trả lời cái vấn đề này ra sao, cậu cùng Khang Thần bất đồng cấp học, chẳng qua là học kỳ này mang túc xá bị chia ra hợp lại tại một chỗ, mà cái túc xá này cư nhiên xếp rất lộn xộn, cậu là năm thứ hai đại học, Khang Thần lại là năm thứ ba, còn có hai vị sư huynh năm cuối nữa, chính là đã dọn ra ngoài ở rồi.

  Lại nói tiếp, hai người bọn họ tuy ở chung một phòng đã được hai tháng, nhưng vẫn chưa thể nói là thân thiết.

  “Khang Thần còn phải đi học mà, tôi cũng không biết thời khoá biểu của anh ấy, ai biết hôm nay trở về sớm như vậy.”

  “ Nga, vậy cậu cứ từ từ ăn nhá, tôi đi về trước đây.”

  “Được… cám ơn a.”

   Người sau khi đi, An Triệt Nguyên ôm hộp cơm tiếp tục nằm ở trong chăn, một chút đều không có ý nghĩ muốn rời giường.

  “Mới ba giờ rưỡi chiều, đây là cơm trưa của cậu?”

   An Triệt Nguyên ôm hộp cơm hướng trong chăn co lại một cái “Không, tôi tính để cho bữa tối.”

   Khang Thần “……”

   Buổi tối, thừa dịp khoảng trống thời gian Khang Thần đi ra ngoài ăn cơm tối, An Triệt Nguyên cầm lọ thuốc trong tay cùng đèn pin nhỏ đi vào phòng vệ sinh.

   Cởi xuống quần lót, một tay cầm thuốc một tay lần mò tìm vị trí.

   Cũng không biết cậu thế nào lại vụng về đến vậy, nhiều lần đều thoa không đúng chỗ, làm cho cái mông đều toàn là thuốc.

   An Triệt Nguyên buồn bực lấy tay xoa xoa cúc hoa, cái này bệnh trĩ chơi đùa cậu muốn chết, nếu không phải là lần này bị nặng đến nỗi thuốc tiêu viêm không có tác dụng gì hết, bằng không cậu mới sẽ không muốn dùng cái dược xuyên quái quỷ này.

   Miễn cưỡng thoa thuốc hảo, cậu sờ lần sờ mò một trận, đột nhiên nhớ tới một việc ——

   Chết tiệt, cậu quên mất không mang theo khăn giấy vào rồi.

  Với cái dạng hiện giờ, quần lót mặc vào khẳng định kiểu gì cũng dính bẩn, đồ ngủ cũng không ngoại lệ.

   Cậu ngồi xổm đã lâu chân cũng đã tê rần, đỡ vào vách tường đứng lên, từ từ ra khỏi phòng vệ sinh, đi ra ngoài lấy khăn giấy.

   Vì lý do an toàn, trước cậu đem đèn trong phòng tắt đi, tay cầm đèn pin đi tìm khăn giấy.

   Đang kẹp kẹp chân đi tới mép giường, trên người cậu chỉ có đúng một cái áo T-shirt màu trắng rộng thùng thình, ngoài ra cái gì cũng không mặc, suy nghĩ lấy khăn giấy xong liền chạy trở vào càng nhanh càng tốt, nhưng là ——

   Đèn sáng.

   Khang Thần xách theo một túi đồ không biết là cái gì đứng ở cửa, vẫn giữ nguyên tư thế một tay mở cửa một tay đang bật đèn.

   An Triệt Nguyên cũng bất động theo, vẫn duy trì dáng vẻ lén lút cùng nửa thân dưới trần như nhộng của mình, thật vô cùng đáng khinh mà.

   Giờ phút này cậu không biết là nên che mặt trước hay là che cái mông mình trước nữa, kết quả cậu cái gì cũng không làm.

____________________

Dược xuyên – 药栓: Thuốc đạn – Thuốc dạng rắn, hình viên đạn, dễ tan, thường đưa vào ‘cổng sau’

Bản QT để là ‘xuyên thuốc’, định để là ‘xuyên dược’ cho nó Tàu, nhưng viết đúng lại là ‘dược xuyên’, để ‘xuyên dược’ thấy giống như ‘xuân dược’ vậy =))))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.