Mặt Nạ Ác Ma

Chương 27




Kỷ Ngữ Đồng nằm gọn ở trong lòng Giang Hạ, mới vừa khôi phục một chút khí lực, liền giống như bị rút hơi đi, thân thể mềm nhũn rũ xuống, Giang Hạ liền tranh thủ ôm lấy cô, một lần liền một lần tái diễn an ủi lấy cô: "Đừng sợ, đừng sợ, có chị ở đây, không có người nào có thể thương tổn chị, tin tưởng chị!"

Tối nay, vô luận như thế nào cũng không thể khiến cô ở lại căn phòng này thêm chút nào nữa, Giang Hạ nhìn một đống hỗn độn trong gian phòng, bỗng nhiên một tay ôm ngang hông cô đứng lên: "Chị dẫn em đi phòng của chị."

Giang Hạ ôm cô, chỉ cảm thấy thân thể cô như không xương, Kỷ Ngữ Đồng giống như con vật nhỏ bị tổn thương, không có chút sức nào phản kháng, cô một cái tay thật chặc bắt được cổ áo của nàng, chẳng qua là khóc gọi: "Thả... Thả ta xuống, để cho ta đi... Ta không muốn ở chỗ này, van cầu ngươi. . ."


Giang Hạ nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô nước mắt chảy dài, nghe cô kinh hoàng không ngừng cầu khẩn, lục phủ ngũ tạng giống như bị một con dao vô hình đâm xuyên vào, nàng mấp máy môi, sải bước hướng cuối hành lang đi tới, sau đó có chút phí sức mở ra cửa gian phòng của mình.

Nàng từng li từng tí đem cô thả lên trên mặt giường lớn trong phòng, vừa nhẹ giọng dụ dỗ cô: "Nghe lời, em không có chỗ khác có thể đi, hơn nữa, đã trễ thế này, đi ra ngoài rất nguy hiểm. Không phải sợ, chị ở bên cạnh em, sẽ không có người có thể thương tổn em, chị nói rồi, chị sẽ bảo vệ em..."

Kỷ Ngữ Đồng tựa vào đầu giường, bỗng nhiên lắc đầu nghẹn ngào nói: "Chị... Chị sẽ không, chị ghét em, chị từ nhỏ đã ghét em, là chán ghét em! Ô...."

"Không! Chị không ghét em, không ghét em!" Giang Hạ cuống quít lắc đầu phủ nhận, nàng nâng lên mặt của cô, ôn nhu nói: "Chị biết em hiện tại rất sợ, chị sẽ phụng bồi em, nhìn chị, nhìn đôi mắt của chị! Chị sẽ không lừa gạt em!"


Kỷ Ngữ Đồng bắt buộc đưa lên con mắt đầy nước mắt cùng nàng nhìn nhau, chỉ thấy ánh mắt kia phong duệ sáng ngời, đã sớm không còn vẻ lãnh khốc thường ngày nữa, thoạt nhìn hẳn là vô cùng chân thành. Người này, cái người từ nhỏ cô đã biết, vẫn hay khi dễ cô, trong ánh mắt của nàng, trên người của nàng, có loại cảm giác làm người ta yên tâm cùng tín nhiệm, trong trong nháy mắt, nội tâm của cô đối với nàng lựa chọn tín nhiệm.

Giang Hạ thấy tay cô ngăn chặn ở trước ngực, gắt gao nắm chặt quần, vừa nhẹ giọng nói: "Đi tắm, có được hay không?"

Kỷ Ngữ Đồng nghẹn ngào gật đầu: "Nga."

Gian phòng của Giang Hạ vô cùng rộng rãi thông thoáng, mang theo một mình cực lớn phòng tắm, hơn nữa hợp với phòng giữ quần áo cùng một thư phòng.

Nàng thấy Kỷ Ngữ Đồng vẫn là thần hồn chưa định, thoạt nhìn tựa như một đứa con nít mặt đẫm lệ, cho nên lần nữa đem cô ôm ngang hông, đi vào phòng tắm rộng rãi, đem cô đặt ở bên cạnh bồn tắm, sau đó rút tay về. Đợi nước trong bồn đầy lên, nàng quay đầu nhìn Kỷ Ngữ Đồng một chút, chỉ vào chiếc khay thủy tinh bên cạnh nói: "Khăn tắm ở chỗ này, là khăn sạch. Một mình em tắm, chị đi ra ngoài lấy y phục cho em, được không?"


Kỷ Ngữ Đồng không nói lời nào, nhưng là trong ánh mắt rõ ràng toát ra một chút sợ hãi, Giang Hạ tựa hồ biết cô đang suy nghĩ gì, nhìn cô ôn nhu nói: "Không người nào dám vào phòng chị, cũng không còn ai nữa dám đối với em như vậy! Chị đi ra ngoài lấy áo ngủ cho em, lập tức sẽ trở lại, chị liền ở bên ngoài."

Kỷ Ngữ Đồng có chút kỳ quái, thái độ của nàng đối với cô tại sao trở nên khác biệt trời vực, chẳng lẽ... Chẳng lẽ cũng bởi vì nhìn thấy cha của nàng hành vi man rợ, bỗng nhiên đối với cô nổi thiện tâm? Nhưng là giờ này khắc này, cô không còn suy nghĩ nhiều, hết thảy chuyện mới vừa rồi phát sinh, làm cho cô cảm thấy ở chỗ nào cũng tràn đầy nguy hiểm, nghĩ tới hai ánh mắt tràn đầy dục vọng của Chu Văn Hàn, cùng việc ở trên người cô tùy ý vuốt ve toàn thân, cô liền có một loại ác tâm dục vọng muốn nôn mửa, cô không thể thoát ly khỏi ý nghĩ trong đầu, mặc dù bị kích động, bị làm cho sợ đến cả người run lẩy bẩy, mặc dù cô không biết muốn đi đâu, hay là điên cuồng thoát đi, nơi này đối với cô mà nói, hiện tại cùng địa ngục không có gì khác biệt.
Nhưng kỳ quái chính là, cái ánh mắt Giang ác ma nhìn cô,  là thứ duy nhất để cho cô cảm thấy có cảm giác an toàn ở nơi này, nàng dùng ánh mắt kiên định cùng lời nói ôn nhu, làm tâm tình của cô từ từ ổn định lại, rưng rưng gật đầu nói: "Ừm."

Giang Hạ hơi chút yên tâm, xoay người đi ra ngoài, đi vài bước, vừa không yên lòng quay đầu lại nhìn một chút, lúc này mới đem cửa đóng lại.

Vừa đi ra khỏi cửa, nàng khuôn mặt ôn nhu thần sắc lập tức biến mất không thấy gì nữa, ánh mắt trở nên rét lạnh, nàng mấp máy môi, sải bước hướng gian phòng Kỷ Ngữ Đồng đi tới.

Đứng trong phòng, nhìn cái giường loạn không chịu nổi, Giang Hạ đầy ngập lửa giận không chỗ phát tiết, bỗng nhiên hướng về phía giường kia chính là đá một cước. Nàng ở trong phòng nôn nóng đi qua đi lại vài bước, không ngừng lấy tay xoa xoa mặt của mình, chỉ cảm thấy tâm tình không cách nào bình tĩnh, khuya hôm nay nhìn thấy hết thảy, quả thực làm cho nàng khiếp sợ.
Nàng sớm biết Chu Văn Hàn không phải là loại người tốt gì, nàng cũng đã sớm hận có thể không có người cha này, nhưng là nàng trăm ngàn lần không nghĩ tới, hắn ban đầu đem Kỷ Ngữ Đồng mang về nhà nuôi, nguyên lai đã sớm tồn tại loại ý nghĩ này, hắn thế nhưng có thể cầm thú như vậy! Giang Hạ thật cảm thấy không thể tiếp nhận, nàng tình nguyện hết thảy, là mình đang nằm mơ!

Một lát sau, nghĩ lại Ngữ Đồng đang ở trong phòng của chính mình, Giang Hạ cố gắng khiến cho mình tỉnh táo lại, mở ra tủ treo quần áo, lấy ra một bộ quần áo, một bộ đồ ngủ, vừa muốn đóng tủ lại, nhưng là chân bỗng nhiên đụng phải thứ gì đó trên mặt đất, Giang Hạ ngồi chồm hổm xuống, đem khung ảnh cầm ở trong tay, nàng lập tức nhận ra tấm hình lúc trước bày ở trên bàn sách của Chu Văn Hàn, bên trong là nữ nhân an nhiên mỉm cười, chính là mẫu thân của Kỷ Ngữ Đồng.
Giang Hạ cầm lấy cái khung ảnh kia, ngốc trong chốc lát, đem hình lấy ra, sau đó chán ghét đem khung ảnh ném xuống đất.

Kỷ Ngữ Đồng ở trong bồn tắm của Giang Hạ thả lỏng một chút, thần kinh căng thẳng dần dần buông lỏng, nhưng là nghĩ đến Chu Văn Hàn, nghĩ đến cuộc sống sau này, sợ hãi cùng mê mang, cũng là tăng chứ không giảm.

Cô cắn môi, bỗng nhiên ngồi dậy dùng sức chà xát rửa mặt mình, cổ của mình, phàm là hết thảy là địa phương bị Chu Văn Hàn chạm qua đều bị nàng chà xát đến đỏ bừng.

Hắn không phải là bạn tốt của ba mẹ sao? Tại sao hắn có thể như vậy? Cô vẫn cảm kích, coi hắn là nguời thân, tại sao hắn lại xấu xa như vậy? Kỷ Ngữ Đồng nước mắt lần nữa rơi xuống, vô thanh vô tức rơi trong nước. Thế giới của cô, vốn còn đáng quý một mảnh thuần trắng, phát sinh hết thảy tối nay, cho cô lớn lao kích động cùng đả kích.
Kỷ Ngữ Đồng càng nghĩ càng cảm giác mình vận mệnh đen đuổi, chính là cơ khổ hối tiếc, bi thương khó có thể dùng từ diễn tả, cửa phòng tắm bỗng nhiên bị nhẹ nhàng gõ mấy cái, thanh âm Giang Hạ nhẹ nhàng truyền vào trong lổ tai: "Chị thay em cầm quần áo ngủ đến, chị có thể vào không?"

"Ừ, chị vào đi." Kỷ Ngữ Đồng cuống quít nằm xuống, đem nước mắt trên mặt mình xóa đi, nhẹ giọng đáp ứng.

Giang Hạ mở cửa chậm rãi đi tới, nàng hồ nghi nhìn Kỷ Ngữ Đồng, đem áo ngủ đặt ở trên khay đồ, đôi môi giật giật, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng là cuối cùng không có mở miệng, lại đi ra ngoài.

Giang Hạ đoán chừng Kỷ Ngữ Đồng ở trong phòng tắm còn có đoạn thời gian ngây ngốc, liền cầm lấy đồ ngủ của mình, đi ra phòng tắm khác vội vàng tắm rửa.
Thời điểm nàng trở lại gian phòng, Kỷ Ngữ Đồng quả nhiên còn chưa có đi ra, Giang Hạ ở trên giường nằm trong chốc lát, trong lòng nàng đang suy nghĩ, nếu như mấy phút nữa Kỷ Ngữ Đồng còn không có đi ra, nàng sẽ đi gõ cửa, cửa phòng tắm bỗng nhiên mở ra.

Kỷ Ngữ Đồng mặc áo ngủ màu trắng rộng thùng thình, như một đóa phù du mới nở, tiếu sái đứng ở nơi đó, cô một đầu tóc dài đen nhánh tơ lụa, vẫn còn vì toàn bộ sỉ nhục, ở dưới ánh đèn lóe lên xinh đẹp sáng bóng .

Giang Hạ nhìn cô, ánh mắt mỉm cười si ngốc, liền ngồi dậy, chỉ chỉ giường: "Tới đây, tối nay ngủ nơi này."

Lời của nàng ngắn gọn có hiệu lực, tựa hồ có loại cảm giác không thể kháng cự. Kỷ Ngữ Đồng yên lặng đi tới, vén chăn lên, ngồi ở trên giường.

Giang Hạ nghiêng đi thân mình, nhìn chăm chú vào cô: "Chúng ta nói chuyện một chút, được chứ?"
"Nói chuyện gì?" Kỷ Ngữ Đồng khóe miệng lộ ra một tia cười khổ sở, nước mắt lại sắp tràn mi ra.

"Em bây giờ không phải là còn nghĩ lúc này rời đi sao?"

Kỷ Ngữ Đồng buông xuống tròng mắt, không lên tiếng, Giang Hạ thanh âm trở nên nghiêm túc nói: "Chị khuyên em bỏ ý niệm này đi. Thứ nhất, em không có chỗ để đi. Thứ hai, em không có tiền. Thứ ba, cô bé xinh đẹp như em như vậy, đi nơi nào cũng có thể gặp phải nguy hiểm đáng. Còn có, em không nên nghĩ tới em còn có cái gì họ hàng xa, cũng không thể trông cậy vào bạn tốt là Dương Noãn Tô có thể giúp em, ngươi tìm bất cứ người nào, cũng có thể hại chết bọn họ. Ở Thúy Thành, kim tiền cùng quyền lợi, biểu đạt hết thảy, em hiểu ý của chị không? Hắn nếu như... Nếu như muốn làm cái gì, vô luận em trốn tới chỗ nào, cũng là không có khả năng, hơn nữa, em căn bản trốn không thoát!"
"Cho dù trốn không thoát đi nữa, em.... Em có cận kề cái chết cũng sẽ không cùng hắn, cùng hắn..." Kỷ Ngữ Đồng chợt ngẩng đầu, khuôn mặt mỹ lệ tràn đầy nước mắt, muốn nói nhưng nghẹn ngào nói không được.

"Chị nói chị có thể giúp em." Giang Hạ nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Chị biết, chị trước kia đối với em không tốt, có lẽ em không tin tưởng chị lắm, nhưng chị là chân thành, chân thành muốn giúp em. Chị không phải là người có lương tâm gì, chị vốn là người không có gì gọi là lương tâm, em cũng biết, chị hận hắn, cho nên chị sẽ không để cho hắn được như ý! Em không cần chết, cũng không cần làm gì khác, em chỉ cần tín nhiệm chị là tốt rồi."

Kỷ Ngữ Đồng kinh ngạc nhìn nàng: "Chị thật có thể giúp em sao? Hắn... Hắn là ba của chị, chị có thể bảo vệ em trước hắn sao?"
"Ba? Hắn không phải ba chị, hắn là điểm nhơ trong đời chị! Em thấy qua chị sợ hắn không?" Giang Hạ từ trong lỗ mũi cười lạnh một tiếng, sau đó nghiêm mặt nói: "Chỉ cần em nghe chị, chị sẽ có thể giúp em. Nghe, em phải giống như thường ngày tiếp tục đi học, tiếp tục cuộc sống, em mỗi ngày cùng ở chung một chỗ với chị, ngồi xe của chị đi trường học, buổi tối khi trở về, ở phòng của chị, em sẽ rất an toàn."

Kỷ Ngữ Đồng lắc đầu khóc ròng nói: "Không, em không muốn ở nhà của hắn, không muốn xài học phí của hắn, phàm là hết thảy của hắn, em đều cảm thấy hèn hạ, em không muốn không muốn...."

"Bé con ngu ngốc." Giang Hạ cười nhẹ một tiếng, lại không nhịn được tiến lên phía trước, đưa tay vuốt ve mái tóc dài của cô: "Hắn có tiền sao? Để chị nói cho em biết, năm đó hắn gia cảnh rất bình thường, hắn có thể được như ngày hôm nay, toàn bộ là bằng cái khuôn mặt kia, do hắn cao siêu ngụy trang, hắn hôm nay có được hết thảy cũng là của ông ngoại chị. Em không nên có áp lực tâm lý, mẹ chị trước khi qua đời, đem tất cả bất động sản để lại cho chị, này là phòng của chị, em là ở nhà của chị, hiểu chưa? Về phần tất cả đồ dùng của em, sau này chị cũng sẽ cấp cho, em có thấy không chị ở chỗ của hắn lấy tiền? Đó là tiền chị nên cầm, trên thực tế, chị so sánh với em tưởng tượng có tiền nhiều hơn."
Nói tới đây, nàng tựa hồ có chút mệt mỏi, tựa vào đầu giường, thở dài: "Tốt lắm, nhớ lấy lời của chị, không nên lưu lại ý niệm ngu ngốc trong đầu. Tối nay, tới đây thôi, ngủ đi."

"Chị... Chị tối nay cũng ngủ nơi này sao?" Kỷ Ngữ Đồng chần chờ hỏi.

"Làm sao vậy? Em sợ chị sao?" Giang Hạ nhìn cô, trong mắt mang theo một tia hài hước: "Chị thích con gái, em có sợ hay không chị đối với em làm cái gì?"

Kỷ Ngữ Đồng chần chờ nhìn nàng một hồi lâu, lắc đầu thấp giọng bĩu môi nói: "Em không sợ chị."

Giang Hạ ha ha cười một tiếng, nhảy xuống giường, nói: "Trong thư phòng có giường gỗ, chị ngủ ở đó, ngủ ngon."

"Không, chị đừng đi." Kỷ Ngữ Đồng nhìn một chút ngoài cửa, tay không tự chủ nắm chặc chăn, thanh âm có chút phát run: "Em sợ...."

Giang Hạ xoay người lại, đón nhận ánh mắt có chút lo âu sợ hãi của cô, nghĩ muốn giải thích là thư phòng của mình, tay hướng bên trái chỉ chỉ, nhưng không nói gì, than nhẹ một tiếng, lần nữa nằm lại trên giường.
Giường của Giang Hạ mềm mại mà thư thích, Kỷ Ngữ Đồng nằm ngang, chỉ cảm gối đầu tản ra một mùi thơm nhàn nhạt nhẹ nhàng khoan khoái, có chút an tâm nhắm hai mắt lại. Giang Hạ nhìn cô một cái, chân mày bỗng nhiên nhăn lại, kề sát lại Kỷ Ngữ Đồng, vẹt ra sợi tóc đen nhánh của cô nhìn kỹ lại, chỉ thấy cái cổ một mảnh tuyết trắng cùng trên da thịt mềm mại, nhiều đốm hoặc một đoàn dài ấn ký màu hồng.

Kỷ Ngữ Đồng cảm giác được động tác của nàng, có chút sợ hãi mở mắt, một gương mặt tức giận liền đập vào mi mắt. Lúc Giang Hạ giận, vốn có một loại cảm giác lạnh lẽo làm cho người ta không rét mà run, cô theo bản năng lui về sau, không nghĩ tới Giang Hạ đưa tay tới, nhẹ nhàng vuốt ve cần cổ cùng da thịt của cô, trên mặt nàng tức giận dần dần tiêu tán, được một loại thần sắc ôn nhu kỳ lạ thay thế, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, chị sẽ không đối với em làm cái gì."
"Em không sợ chị." Kỷ Ngữ Đồng khẽ lắc đầu, lông mi thật dài rung động, phía trên nhanh chóng dính đầy nước mắt trong suốt: "Em... Em vừa nhắm mắt lại, đã nhìn thấy mặt của hắn, em ngủ không được."

Giang Hạ trong lòng nhiệt huyết tăng vọt, đem cô kéo qua, chỉ cảm thấy thân thể cô còn đang khẽ rung động, trong lòng cực kỳ thương tiếc, ôn nhu an ủi: "Đừng sợ, chị nói rồi chị sẽ bảo vệ em a, chị coi chừng dùm em, đừng sợ, đi ngủ sớm một chút, được không nào?"

Trên người của nàng, cũng có một mùi thơm ngát nhàn nhạt, Kỷ Ngữ Đồng nằm ở trong vòng tay của nàng, chẳng những không có cảm thấy khẩn trương, ngược lại giống như đến chỗ an toàn nhất, thân thể dần dần thanh tĩnh lại, tay cô, thậm chí nắm chặc y phục của Giang Hạ.

Giang Hạ nhìn cổ cô có dấu vết chói mắt kia, không nhịn được lần nữa nhẹ nhàng vuốt ve, trong miệng vẫn giống như dỗ tiểu hài tử, an ủi cô, làm cho cô không còn sợ.
Thanh âm của nàng ôn nhu trầm thấp, tựa hồ đem theo một lực thôi miên, chẳng được bao lâu, cánh tay Kỷ Ngữ Đồng nắm chặt y phục của nàng dần dần buông lỏng, phát ra tiếng hít thở đều đều có nhịp điệu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.