Mất - Minh Dã

Chương 48




Beta: Bing.
Chương 48:
Vốn là trước khi phát sinh quan hệ Hứa Chiêu Đệ và Thi Vân Dạng cũng không xem như là thân mật, nhưng sau khi phát sinh quan hệ, vẫn có một ít biến hóa. Đối với chuyện Thi Vân Dạng thỉnh thoảng ôm Hứa Chiêu Đệ một cái, lúc trước vẫn còn kháng cự, chỉ bị buộc phải tiếp nhận, hôm nay, Thi Vân Dạng làm một ít cử chỉ thân mật, Hứa Chiêu Đệ tiếp nhận tự nhiên hơn, dù sao chuyện thân mật nhất cũng đã làm, nghĩ đến chuyện tối hôm qua, Hứa Chiêu Đệ vẫn còn có cảm giác choáng váng.
Cho nên giờ phút này, nàng ở phòng bếp chuẩn bị trứng gà, Thi Vân Dạng ôm lấy nàng từ phía sau, ban đầu có hơi cứng ngắc một cái, nhưng lại không có cự tuyệt Thi Vân Dạng ôm nàng từ phía sau, thậm chí ngửi thấy mùi nước hoa trên người Thi Vân Dạng, nàng có cảm giác nội tâm mình thực sự hoảng hốt. Tâm tình Thi Vân Dạng rất tốt, có thể nói là gió xuân đầy mặt, mặc dù Hứa Chiêu Đệ biểu hiện mạnh bạo một chút, nhưng thân thể cô cũng đạt đến cao triều mấy lần, cho nên tổng thể mà nói, coi như là hài lòng. Cho nên sáng nay tỉnh lại, Thi Vân Dạng nhìn thấy Hứa Chiêu Đệ, liền không nhịn được đưa tay ôm nàng, cô cùng Hứa Chiêu Đệ coi như là trải qua chuyện chăn gối của tình nhân rồi. Sau khi trải qua chuyện đó, tự nhiên sẽ càng thêm thân mật một ít.
"Bữa sáng ở bên ngoài." Hứa Chiêu Đệ nhắc nhở.
"Không vội, em ôm nữ nhân của em trước đã." Thi Vân Dạng tất nhiên thấy đồ ăn sáng để ở bên ngoài, cũng không vì hai người trải qua chuyện thân mật mà trở nên phong phú hơn, vẫn giống y như lúc trước.
"Ban ngày đừng như vậy..." Hứa Chiêu Đệ cảm giác môi Thi Vân Dạng cách cổ mình rất gần, thậm chí còn thổi khí lên cổ mình.
"Ở nhà thì sợ cái gì?" Thi Vân Dạng cũng chỉ cố ý đùa với Hứa Chiêu Đệ một chút, cũng không phải thực sự muốn làm cái gì đó với Hứa Chiêu Đệ, nàng đang mặc tạp đề khó coi như vậy, tay còn bận làm đồ ăn, hành tiêu tỏi ớt còn vương đầy mình, chỗ này cũng không có chút nào lãng mạn, một chút cũng không hợp để phát tình.
"Chị ơi..." Hôm nay Hứa Thừa Tông không có đi làm, từ trong phòng đi ra, thấy Thi Vân Dạng hết sức thân mật ôm chị mình, ra vẻ muốn hôn lên cổ chị ấy, Hứa Thừa Tông quên mất mục đích gọi chị hắn làm gì.
Thi Vân Dạng dáng dấp tốt như vậy, nếu nói Hứa Thừa Tông không có chút động tâm là gạt người, nhưng hắn cũng rõ ràng tầm mắt Thi Vân Dạng rất cao, hoàn toàn xem thường mình. Trước đây không lâu, Thi Vân Dạng mới cùng hắn thảo luận qua tiêu chuẩn nam nhân, phải cao 1m85 trở lên, đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ, còn phải có tiền, xa xỉ phẩm là tùy cô mua. Hứa Thừa Tông vừa nghe, âm thầm so lại điều kiện của mình, chỗ nào cũng cách tiêu chuẩn một khoảng quá xa, cộng thêm Thi Vân Dạng tùy hứng hung hăng cầm dao chém người, một chút ý tưởng nhen nhóm của Hứa Thừa Tông cũng bị bóp nát. Hôm nay lại thấy một màn này, hắn sợ ngây người, Phương tỷ, lại là cong, ngay cả chị của hắn cũng bị bẻ cong theo, đơn giản là con mẹ nó bề ngoài không thể đánh giá được.
Hứa Chiêu Đệ đẩy Thi Vân Dạng ra, giờ phút này nàng có cảm giác chật vật giống như bị bắt gian tại trận.
"Nhìn cái gì?" Thi Vân Dạng thấy Hứa Thừa Tông ra vẻ như vừa gặp quỷ, bất mãn hỏi, mình và chị của hắn cùng một chỗ rất kỳ quái sao?
"Hai người cùng một chỗ lúc nào a?" Hứa Thừa Tông hỏi, nội tâm của hắn đã bắt đầu tiêu hóa sự thật kinh người này, hắn nghĩ nếu Phương tỷ là anh rể của hắn, cũng rất tốt, chính là tiêu tiền có chút hoang phí, tính tình cũng không tốt, nhưng bù lại là người quá đẹp mắt, giống như tất cả khuyết điểm đều có thể tha thứ, chỉ là không biết chị mình có thể nuôi nổi hay không.
Nội tâm Hứa Chiêu Đệ vẫn còn có chút lung túng, không biết trả lời vấn đề này thế nào, thật ra chính xác mà nói, thì hôm qua mới tính là ở cùng, nhưng Hứa Chiêu Đệ vẫn cảm thấy có chút đột nhiên.
"Cùng cậu có quan hệ sao? Cậu có ý kiến gì?" Thi Vân Dạng không hổ là trấn được yêu ma, giọng nói bất thiện hỏi ngược lại.
"Không có ý kiến gì, rất tốt." Hứa Thừa Tông nào dám có ý kiến gì, Phương tỷ là nữ nhân hung hãn hắn biết mà. Bất quá, ngoài chuyện ngoài ý muốn, cũng không có chỗ nào không thể tiếp nhận. Hứa Thừa Tông vì không muốn quấy rầy chị hắn với "anh rể" ân ái mà vội vàng đem đồ ăn sáng Hứa Chiêu Đệ chuẩn bị cho Thi Vân Dạng đem vô phòng mình ăn, hắn cảm thấy chị hắn quả là thiên vị, thường ngày chỉ chuẩn bị cho mình bánh bao mua bên ngoài, cho Phương tỷ lại là cả một bữa sáng, thậm chí còn có bánh bao nhỏ tự làm.
"Chị làm cho em một tô mì thịt bò nha." Hứa Chiêu Đệ thấy bữa ăn sáng của Thi Vân Dạng bị em trai bưng đi rồi, liền tính làm cho Thi Vân Dạng một tô mì.
"Được a." Dù sao Hứa Chiêu Đệ cũng nấu ăn rất tốt, trên căn bản, đồ ăn Hứa Chiêu Đệ tự mình làm, cô đều rất thích ăn. Cô hài lòng ăn xong tô mì thịt bò Hứa Chiêu Đệ làm, nhàn rỗi nhàm chán, lại chạy đến gần phòng bếp.
"Chị vẫn định bán trứng gà vậy hoài sao?" Thi Vân Dạng hỏi, mặc dù cuộc sống bây giờ rất an bình, nhưng thời gian lâu dài, Thi Vân Dạng lại cảm thấy thiếu đi chút kích tình, cô có thể cảm giác được mình càng ngày càng không cam lòng với cuộc sống hiện tại, bất luận là tinh thần hay là vật chất, cô vẫn cảm thấy không đủ. Cô biết mình không thể để Hứa Chiêu Đệ nuôi cả đời, trên thực tế Hứa Chiêu Đệ có thể cung cấp vật chất cho cô cũng sẽ bần cùng mệt mỏi, nhưng là cô không muốn rời bỏ Hứa Chiêu Đệ, cho nên tốt nhất chính là mang nàng đi cùng.
"Uhm." Hứa Chiêu Đệ cảm thấy cuộc sống như thế cũng không có cái gì không tốt. Hứa Chiêu Đệ trả lời, Thi Vân Dạng cũng hiểu, nàng biết Hứa Chiêu Đệ là một người không ôm chí lớn, dục vọng rất thấp.
"Có nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi này không?" Thi Vân Dạng hỏi.
Hứa Chiêu Đệ ngẩng đầu nhìn Thi Vân Dạng, đối với tâm trí hướng ngoại của Thi Vân Dạng nàng cũng không ngoài ý muốn, nàng biết, nhà nàng miếu nhỏ, không thể giữ được vị đại phật này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.