Ma Giáo Chi Chủ

Chương 10




Lục Quân Hi nhìn chấm xanh đại biểu cho Lục Quân Hi đã thành công tới lục địa, liền không hề lo lắng.

Con thuyền Ba Tư này vẫn còn đi trên biển, chung quy bọn họ là nhân sĩ ngoại quốc nhập cư trái phép, cho dù tại triều Nguyên địa vị người dị tộc tương đối cao, đoàn sứ giả Ba Tư cũng sẽ không to gan lớn mật lắc lư mà đi, đi đường vòng thực bình thường.

So Trương Vô Kỵ nhóm người kia chậm gần hai ngày mới đến bờ, Lục Quân Hi lại tiến vào trạng thái ẩn thân của ám trầm tỏ khắp, sau đó sử dụng tiểu khinh công từ trên thuyền nhảy xuống dưới, nhanh chóng rời đi.

Đi đến một rừng cây nhỏ không người, giải trừ hiệu quả kỹ năng ám trầm tỏ khắp, Lục Quân Hi rất thuần thục đổi khuôn mặt thành bạch phát thanh niên, khôi phục hình thể nam tử trưởng thành. Hắn lại đem thiểm điện ra ngoài, cho ăn chút mã thảo, cưỡi lên đi về phương hướng núi Nga Mi.

Trương Vô Kỵ nói Diệt Tuyệt sư thái trọng thương, hiện tại cũng không biết chết hay chưa, hắn đáp ứng với Chu Chỉ Nhược, muốn bồi nàng cùng đi lên Nga Mi. Trương Vô Kỵ vừa đi, Triệu Mẫn và Ân Ly cũng cùng đi, Tạ Tốn hai mắt mù, đương nhiên không thể đi một mình, cho nên cũng cùng đi.

Lần này rời bến vốn là vì đón Tạ Tốn về Trung Nguyên dưỡng tuổi thọ, xung quanh phái Nga Mi cũng có một ám đà của Minh Giáo, Trương Vô Kỵ liền nghĩ đưa nghĩa phụ hắn đến chỗ đó giao cho đệ tử Minh Giáo chiếu cố, sau đó hắn cùng Chu Chỉ Nhược lên Nga Mi sau, lúc quay về sẽ cùng quay về Đỉnh Quang Minh cùng với Tạ Tốn.

Làm một tọa kỵ cấp mười hai, sau khi ăn uống no đủ tốc độ của thiểm điện cực kì mau, tuy rằng nó tương đối kiêng ăn. Lục Quân Hi nhìn mã thảo còn thừa trong túi trò chơi, yên lặng nghĩ, không biết thiểm điện có thể ăn cỏ của thế giới này được hay không? Hoặc là hắn nên noi theo Hán Vũ Đế, trực tiếp cho thiểm điện ăn ngô, không biết ăn có đau bụng hay không? Có thể tính là ăn uống đầy đủ hay không?

Lục Quân Hi rối rắm một lát liền thôi, nếu hệ thống trò chơi Kiếm Tam đã biến dị, tương ứng như vậy, tọa kỵ cần cỏ khô cũng là thế giới này có, tuyệt đối không khiến tọa kỵ đói chết, tuy rằng tọa kỵ trong trò chơi không có chết đói như vừa nói, cùng lắm là đói thì tốc độ giảm xuống rất nhiều.

Thời điểm hắn lại cưỡi ngựa đi đường, rốt cuộc hưởng thụ một phen đãi ngộ của nhân vật chính, dây vào chuyện phiền toái.

Huyện lệnh Lý Thư Nguyên huyện Hoài Trần đi trước đều là phản hồi trên đường gặp đánh cờ hiệu "Tru sát chó săn triều Nguyên", giết người Hán quan viên giang hồ nhân sĩ, đám người này trên đường hành hung coi trọng tọa kỵ thiểm điện của Lục Quân Hi, nhất định muốn đánh cướp, không ngờ đến đá trúng cây thiết bản.

Lục Quân Hi đối với gia hỏa bởi vì chủ quan nghĩ là điều đương nhiên mà quyết định sinh tử của hắn thực không có hảo cảm, nhất là giết đồng bào của mình, có bản lĩnh ngươi đi giết ngoại tộc đi! Lúc đầu còn tính toán nếu có thể không động thủ liền không động thủ, miễn cho ngộ thương người tốt, kết quả đám giang hồ nhân sĩ này đem chủ ý đánh lên người thiểm điện của hắn, xem thủ pháp bọn hắn hình như rất thuần thục.

Những người này cũng không phải cao thủ gì, Lục Quân Hi thậm chí không sử dụng kỹ năng của Minh Giáo, vỏn vẹn dùng chiêu thức giang hồ như tiểu khinh công cùng đao pháp đại mạc để thu phục, không có xuất hiện hiệu ứng ánh sáng.

"Tại hạ huyện lệnh Lý Thư Nguyên của huyện Hoài Trần, đa tạ ân cứu mạng của đại hiệp!"

Nói chuyện là một nam nhân trên dưới ba mươi tuổi, mặc quan phục màu đỏ tươi, mặt đầy dáng vẻ thư sinh.

Lục Quân Hi mặt không chút thay đổi nói: "Thuận tay mà thôi."

Lý Thư Nguyên ngược lại rất nhiệt tình, một chút cũng không để ý tới mặt than của Lục Quân Hi, mời hắn vào trong phủ làm khách.

Lục Quân Hi nhìn sắc trời, thái dương đã ngã về hướng tây.

Cảm giác mệt mỏi của thân thể bán số liệu hóa cực thấp, vài ngày không nghỉ ngơi cũng sẽ không sinh ra ảnh hưởng. Thế nhưng Lục Quân Hi trước kia là một người bình thường, không cảm giác đói, không ăn cơm không có gì, không được ngủ mà nói vẫn sẽ có cảm giác tinh thần không phấn chấn.

Vì thế hắn thống khoái tiếp nhận lời mời của Lý Thư Nguyên, đi nhà hắn nghỉ ngơi một đêm.

Lục Quân Hi lại liếc mắt xem xét nhìn về hướng bị hắn đánh cho tàn phế, kiếp phỉ giang hồ bị đánh  choáng, hỏi Lý Thư Nguyên: "Những người này ngươi xử lý như thế nào?"

Lý Thư Nguyên có chút kinh dị nhìn hắn, giống như hắn nói như vậy khiến người ngoài ý muốn: "Nếu đại hiệp không chê, tại hạ liền đưa bọn họ vào trong lao."

"........." Cho nên nói các ngươi đã quen việc giang hồ không động vào sao?!

Kỳ thực.... Hắn cũng có chút theo thói quen. Lục Quân Hi yên lặng nhìn trời, tại tình huống có điều kiện, hắn càng theo thói quen dựa vào quy tắc hiện đại mà làm.

"Tây Môn Lục, tên của ta." Lục Quân Hi nói "Không cần gọi đại hiệp."

Lý Thư Nguyên nguyên quán Hà Bắc, lão gia phụ cận Bảo Định, từ khi triều Nguyên khôi phục chế độ khoa cử tới nay, ông cố Lý gia liền đầu nhập sĩ đồ. Mặc dù nhiều người không hiểu, thậm chí là mắng bọn hắn ném triều đình về phía ngoại tộc, Lý gia lại kiên trì đi con đường nhấp nhô đầy chông gai này, bọn họ làm hết khả năng trong phạm vi cai quản để dân chúng người Hán sống tốt một chút.

Lục Quân Hi bội phục người này, bọn họ so với đám người chỉ biết kêu khẩu hiệu, mềm nắn rắn buông thì tốt hơn rất nhiều.

Lý Thư Nguyên đến từ thư hương thế gia, điểm này Lục Quân Hi nhìn ra được, chẳng qua.... Lý viên? Lục Quân Hi nhìn bài tử trên cửa lớn, hình như có chút quen thuộc.....

Không chờ hắn mở miệng ra hỏi, Lý Thư Nguyên liền mang hắn đi vào: "Tầm Hoan, tới gặp Tây Môn thúc thúc."

Tầm Hoan? Lý Tầm Hoan? Chẳng lẽ là Lục Như công tử Lý Tầm Hoan sau này? Nghe được cái tên có chút quen thuộc này, Lục Quân Hi bất động thanh sắc nhìn theo tay của Lý Thư Nguyên.

Chỉ thấy một tiểu hài tử tầm mười một tuổi chạy ra đón Lý Thư Nguyên, ngọt nhu nhu hô một tiếng: "Tầm Hoan kiến quá Tây Môn thúc thúc."

Lục Quân Hi hiếm thấy lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, nâng tay xoa đầu Lý Tầm Hoan phiên bản nhi đồng: "Tầm Hoan."

Nơi này quả thật là "Lý viên", lại không phải "Sơn Tây Lý viên" trong phim truyền hình. Khó trách tên này có chút quen thuộc, hóa ra thật là Lý gia "Một môn thất Tiến Sĩ, phụ tử tam Thám Hoa".

Vô luận là phiên bản tiểu thuyết hay truyền hình, về tình tiết cố sự của Tiểu Lý Phi Đao cơ bản là hắn đều quên, chỉ nhớ rõ Lý Tầm Hoan là một người tốt, thậm chí có thể nói đạt tới cảnh giới thánh phụ. Vì thành toàn cho đại ca kết nghĩa, không chỉ đem lưỡng tình tương duyệt biểu muội tống qua, còn bởi vì cảm thấy thẹn với biểu muội đem toàn bộ tổ trạch đưa cho nàng làm đồ cưới.

Lục Quân Hi lại liếc Lý Thư Nguyên một chút, niên kỉ không đến ba mươi tuổi, lại như thế nào sống không nhiều hơn mười năm? Hiện tại chính trị cuối triều Nguyên rất nhanh thiên hạ sẽ đại loạn, Lý Thư Nguyên chết trong loạn binh tựa hồ cũng thực bình thường.

Nội dung nguyên tác hắn không nhớ nổi, chỉ nhìn một cách đơn thuần Lý gia trong thế giới này thực hiện..... Quả thật là cử chỉ Đại Nghĩa, không vì tên của bản thân. Như vậy dưới loại hoàn cảnh này, Lý Tầm Hoan sẽ trưởng thành thành bộ dáng gì? Triều Nguyên sắp trở thành quá khứ, đến thời điểm Lý Tầm Hoan tham gia khoa cử, liền là sơ kì triều Minh, trăm phế đãi hưng.

 Cáo biệt phụ tử Lý gia, Lục Quân Hi rời Lý viên, lại đổi về phiên bản dị đồng, lại biến về bộ dáng tiểu hài tử, sau đó đi đến địa điểm của Trương Vô Kỵ trước.

Bởi vì hắn tham dự, Trần Hữu Lượng cùng những người khác không có tới đảo Linh Xà, Tạ Tốn mang theo Đồ Long Đao trở về Trung Nguyên cũng bị che giấu một thời gian, thẳng đến Lục Quân Hi từ Lý viên đi ra, "Đại hội đồ sư" trong nguyên tác còn chưa có manh mối.

Đoàn người Trương Vô Kỵ còn chưa lên tới Nga Mi, lấy tốc độ của Thiểm Điện, chậm nhất là hai ngay liền có thể đuổi theo, bởi vậy Lục Quân Hi cũng không sốt ruột.

Tại Lý viên đã thí nghiệm qua, Thiểm Điện có thể ăn được cỏ khô thượng đẳng trong thế giới này, hơi thiếu một chút nó căn bản nghe liền không nghe. Tuy rằng hơi mắc, cũng không phải nuôi không nổi, vàng trong túi trò chơi của hắn lúc ở trong trò chơi không tính nhiều, thế nhưng để mua đồ trong thế giới này lại rất nhiều.

Lục Quân Hi không vội vã đuổi theo Trương Vô Kỵ, thẳng đến thời điểm bọn họ đến Nga Mi, hắn mới cưỡi Thiểm Điện vọt qua.

Đối với việc nhìn thấy Lục Quân Hi ở nơi này, Trương Vô Kỵ tỏ vẻ kinh hỉ thật lớn. Hắn đánh giá Lục Quân Hi từ trên xuống dưới một lần, xác định không bị thương, mới nói: "Quân Hi đệ đệ, may mắn ngươi không có việc gì! ta thế mà đem ngươi quên ở trên đảo Linh Xà....."

Lục Quân Hi có chút áy náy, thế nhưng hắn cùng mẹ con Tiểu Chiêu lên kế hoạch không thể tiết lộ ra ngoài, chỉ an ủi nói: "Không phải do ngươi sai, là ta tự mình chạy loạn."

Trương Vô Kỵ lại nói: "Là ta mang ngươi lên, nếu lúc ấy...."

"Ngươi đã làm rất tốt, Trương đại ca." Lục Quân Hi tỏ vẻ, Vô Kỵ ca ca cái gì cũng nói ra được, lui lại nói tiếp "Tiểu Chiêu tỷ tỷ đem ta đuổi về Trung Nguyên, trả cho ta cái này."

"Thánh Hỏa Lệnh?!" Trương Vô Kỵ cả kinh "Thì ra là Tiểu Chiêu đưa cho ngươi..... Dương giáo chủ có di mệnh, ai tìm được Thánh Hỏa Lệnh, liền là giáo chủ đời kế tiếp. Quân Hi đệ đệ, ngươi nguyện ý làm giáo chủ Minh Giáo không?"

Lục Quân Hi thực trịnh trọng nhìn hắn: "Ta có chút chuyện muốn nói cho ngươi."

Vài ngày sau, mọi người rốt cuộc tiến vào địa giới phái Nga Mi.

Lục Quân Hi cùng Tạ Tốn tại ám đà Minh Giáo chờ đợi, Trương Vô Kỵ cùng Chu Chỉ Nhược lên Nga Mi, Triệu Mẫn cùng Ân Ly nhất định phải cùng đi.

Sau khi dàn xếp tốt cho bọn họ, Trương Vô Kỵ lại dẫn đến một người.

Người nọ tướng mạo cực kì xấu xí, cằm nhô về phía trước, tương tự giống như cái xẻng, trên mặt lồi lõm nhiều vết sẹo và mụn, hai mắt hãm sâu, sáng ngời hữu thần.

Trương Vô Kỵ giới thiệu: "Vị này là Chu Nguyên Chương Chu đại ca, trước kia xuất gia tại Hoàng Giáo Tự, hiện tại là tinh anh Minh Giáo ta."

Chu Nguyên Chương?! Lục Quân Hi ánh mắt rét lạnh.

Vị Minh Thái Tổ này cũng không phải người tốt gì, Lịch sử thật tạm thời không nói, chỉ trong [ Ỷ Thiên Đồ Long kí ], hắn liền ép Trương Vô Kỵ, giết chết Dương Tiêu, sau đó chính mình lên làm giáo chủ Minh Giáo, cuối cùng đánh hạ giang sơn, thành lập Minh triều, thủ đoạn của Chu Nguyên Chương không thể khinh thường.

Lục Quân Hi thực bình tĩnh hô một tiếng: "Chu đại ca."

Trương Vô Kỵ mang ba thiếu nữ mỹ lệ lên núi Nga Mi, Tạ Tốn ôm Đồ Long Đao vẫn ở trong phòng không hề bước ra, Lục Quân Hi cùng Chu Nguyên Chương trong hậu viện của ám đà mắt to trừng mắt nhỏ.

"Giáo chủ nói, là ngươi tìm về Thánh Hỏa Lệnh?"

Nhìn thấy ánh mắt Chu Nguyên Chương nhìn mình hình như không tốt, Lục Quân Hi thuận  tay đem Chân Chanh Chi Tâm trong kho hàng ra.

[ Giang hồ khoái mã phi báo! Hiệp sĩ Lục Quân Hi tại ám đà Minh Giáo dưới núi Nga Mi đối với hiệp sĩ Chu Nguyên Chương sử dụng Chân Chanh Chi Tâm trong truyền thuyết....]

Lục Quân Hi thực bình tĩnh, dù sao cũng chỉ có mình hắn thấy được lời bình.

Chuyện xoát độ hảo cảm này, thậm chí không nhanh hơn đốt pháo hoa. Kịch tình [ Ỷ Thiên Đồ Long kí ] tiến triển rất nhanh, nếu không áp dụng thủ đoạn đặc thù, phỏng chừng đợi đến lúc Dương Tiêu bị Chu Nguyên Chương độc chết, hắn đều xoát không ra bao nhiêu độ hảo cảm. Trương Vô Kỵ là người tốt, tâm địa lại rất mềm, rất dễ dàng tin tưởng người khác, Dương Tiêu quá mức bảo thủ, trên thực tế cũng không chơi lại Chu Nguyên Chương. Cho nên hắn âm thầm nghĩ tới sinh hoạt của bản thân dưới sự bảo vệ của Trương Vô Kỵ mới là phương án tốt nhất.

May mắn nhiệm vụ Vạn An Tự lần trước có thưởng cho quyền sử dụng kho hàng, hắn vốn tính sử dụng yên hoa* để thổ lộ với muội tử. Chân chanh chi tâm tốt hơn một chút, chỉ là một vòng yên hoa hợp lại thành hình trái tim mà thôi, đặt ở nơi này cùng lắm là người khác nghĩ là tiểu hài tử thích chơi đùa. Nếu đổi thành thề non hẹn biển.... bên trong một vòng nến hình trái tim, bên ngoài một vòng hoa tươi lại làm hình trái tim, trước không nói đến cái bố trí này, nói riêng việc hoa tươi là từ đâu ra? Về phần một vòng đèn Khổng Minh cùng tử giai lão.... Trong kho hàng trò chơi của hắn không có thứ này.

*Yên hoa: pháo hoa ấy

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là chỉ có chân chanh chi tâm xoát độ hảo cảm nhanh nhất.

Lục Quân Hi hơi hạ mi mắt xuống: "Chỉ là muốn đi cùng ngươi mà thôi."

Chu Nguyên Chương nguyên bản đối với điều này đột nhiên xuất hiện, hiện tại là hài tử thân cận bên người Trương Vô Kỵ thực đề phòng. Hắn không phải là bảo mẫu, Trương Vô Kỵ nhân từ nương tay, tự nhiên minh bạch trong chốn giang hồ không có tiểu hài tử, nhất là lúc bắt đầu loạn thế. Lục Quân Hi trên người lộ ra quỷ dị, lúc này lại cầm Thánh Hỏa Lệnh, càng cần đối xử cẩn thận.

Khi Lục Quân Hi nói xong câu đó, Chu Nguyên Chương đề phòng đối với hắn biến mất. Tuy rằng đột nhiên biến mất, nhưng sẽ không khiến đương sự cảm giác được, giống như thực tự nhiên đem đối phương xem như bằng hữu thậm chí huynh đệ.

Chu Nguyên Chương nhìn Lục Quân Hi không đến mười tuổi, đột nhiên nói: "Con ta cùng tuổi với ngươi."

Lục Quân Hi nhìn Chu Nguyên Chương biểu tình không hề thay đổi, có chút khó hiểu. Đột nhiên hiệu quả của  pháo hoa chân chanh chi tâm, người bình tĩnh như thế nào thì lần đầu tiên nhìn thấy phải có chút phản ứng đi? Chẳng lẽ Chu Nguyên Chương không thấy đc?

[ Hiệu quả đặc thù của yên hoa đội hữu có thể thấy được. ]

Nhấn mở xem đặc thù của yên hoa trong mục lục, bên trong chỉ có ba loại chân chanh chi tâm, thề non hẹn biển cùng với tử giai lão.

Lục Quân Hi: "......."

Cho nên nói vừa rồi hắn tự ngẫm một hồi, cuối cùng mới lựa chọn chân chanh chi tâm chính là tốn công vô ích, tùy tiện sử dụng người nào cũng sẽ không phát hiện?

Bất quá Lục Quân Hi rất nhanh liền không rối rắm. Sử dụng chân chanh chi tâm xoát độ hảo cảm của Chu Nguyên Chương là vì hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, có hiệu quả tốt. Cho nên thề non hẹn biển có giá trị 52013 vàng 14 bạc vẫn là không cần lãng phí, trở lại hiện đại phóng cho muội tử xem càng có tác dụng. (Gia Gia: Nếu cưng có thể...)

Xoát độ hảo cảm của Chu Nguyên Chương đến giai đoạn đầu sẽ không bị đối địch, sau này kịp bứt ra sớm, không thì độ hảo cảm nhiều sẽ bị con lừa này giết chết.

Lục Quân Hi không phải không nghĩ đến dứt khoát đổi người khác làm Hoàng đế, thế nhưng thích hợp làm Hoàng đế trong loạn thế quá ít, nhất là thế giới võ hiệp. Hắn nhận thức đối với Hoàng đế Minh triều cũng không tệ, tỷ như thuyết minh thành tổ Chu Lệ.

Nghĩ tới Chu Lệ, trong Lục Quân Hi lại toát ra một ý niệm điên cuồng.

========================

Chương này sẽ không edit lời tác giả vì tui không hiểu bả nói gì hết. ( ̄_ ̄)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.