Ma Câm: Ma Khóc Dưới Hồ Tiên Đôn

Chương 3: Ác mộng ngàn năm




Sau khi mở tấm mặt nạ vàng của công chúa Khiết Đan, Trương Cự Oa sợkhiếp vía vì nhìn thấy khuôn mặt khô héo của nữ thần Saman, cậu ta bậtngửa ra phía sau sát tận chân tường, rồi chúng tôi không nhìn thấy cậuta đâu nữa, tới lúc tôi lấy đèn pin ra soi mới thấy nửa thân trên củacậu ta đã bị nuốt vào phía trong bức bích họa, hai chân vẫn đang giãygiụa ở phía ngoài, trông như người trong bức tranh sống dậy, túm lấy cậu ta và lôi tuột vào bên trong. Những biến cố xảy ra liên tục chỉ trongchớp mắt khiến tôi không kịp phân tích xem chuyện gì đang xảy ra, nỗi sợ hãi khó tả lan rộng xâm chiếm khắp cơ thể tôi.

Tôi cứng đờ người nhìn người trong bức họa đang cử động, ngôi mộ cổtriều đại Liêu này bị chôn vùi trong lòng đất hàng nghìn năm nay, khôngcó chút không khí nào lọt vào, trong này không có sự sống mới đúng chứ,trừ phi trong bức bích họa có yêu quái, làm sao có thể như thế được?

Tôi không kìm được nỗi sợ hãi, tay cầm đèn pin cũng run lên, trongánh sáng chập chờn, thì thấy cậu ta ngày càng bị lún sâu vào trong bứctranh, lúc này tôi và Sách Ni Nhi mới sực tỉnh, cứu người là trên hết,cũng chẳng có thời gian mà sợ, vứt luôn súng săn, đèn bão và túi da rắn, hai đứa chạy vội tới mỗi người cầm một chân của cậu Trương cố hết sứckéo ra ngoài.

Hai người nghiến răng nghiến lợi để kéo, cuối cùng cũng lôi đượcTrương Cự Oa ra, chỉ thấy mặt cậu ta máu me be bét, lớp da trên mặt đãbị lột hết, không còn nhận diện được, cũng không biết là còn sống hay đã chết, xem tình hình thì lành ít dữ nhiều. Lại nói, cả một con người tolớn như vậy bị nuốt vào trong bức tranh thì trên tường phải để lại lỗhổng mới phải, đằng này bức tường vẫn không có dấu vết gì, chỉ thấy cómột mảng tường dường như hơi nhô ra, tôi soi đèn pin lại gần, dưới ánhsáng lờ mờ chỉ thấy mặt một cung nữ hình như lồi ra khỏi bức tranh.

Tôi và Sách Ni Nhi thất kinh, chẳng lẽ người trong bức tranh chuẩn bị bước ra ngoài sao? Chúng tôi có to gan đến mức nào cũng không dám ở lại tiếp tục nghiên cứu bức tranh, vội lôi xềnh xệch cậu Trương đang dởsống dở chết ra ngoài, trong lúc vội vã quên mất trong hầm mộ còn có baxác ướp nữa, tôi vấp phải đám xác ướp này ngã ngửa ra phía sau, đầu vavào một vật gì đó rất cứng, trước mắt bỗng tối sầm lại.

Cú vấp khiến tôi ngã nhào lên chiếc giường đá đặt xác ướp công chúanước Liêu, đầu va vào chiếc gối đá hình thú, tôi ngã nhào xuống gần nhưnằm song song với thi thể cô gái Khiết Đan, tôi kêu thầm trong bụng,thật xúi quẩy, rồi vội vã ngồi dậy nhưng chân tay cứng đờ không thể cửđộng được, dường như tôi đang bị ác mộng bao vây, ý thức của tôi dần hòa nhập vào bức tranh phía sau thi thể này, quên mất mình đang trong hầmmộ cổ, tôi thấy mình tiến gần đến một chiếc quan tài, nhìn thấy nhữngbức tượng vàng đặt xung quanh, nhủ thầm trong bụng lần này thì phát tàirồi, vừa đưa tay ra định sờ vào thì chiếc dây xích buộc xung quanh quantài bỗng bị đứt, nắp quách bằng gỗ chò mở bung ra, để lộ một chiếc quantài bằng ngọc nằm bên trong, một người tóc tai rũ rượi đẩy nắp quan tàibước ra, trên mặt máu chảy thành ròng, tứ chi đơ cứng, toàn thân cũngđầy máu, phèo ruột tuột cả ra ngoài, nửa thân dưới vẫn nằm trong quantài, thoắt cái đã tiến tới trước mặt tôi, tôi khiếp đảm vô cùng, muốnkêu lên nhưng cổ họng cứng đơ không thể nào bật ra thành tiếng, muốnchạy trốn mà chân không thể cử động được, đành nhắm mắt chờ chết.

Bỗng nhiên, có người kéo tuột tôi từ trên chiếc giường đá xuống, tôimở bừng mắt, thở hồng hộc, toàn thân lạnh toát, mồ hôi nhễ nhại, nhìnlại hóa ra là Sách Ni Nhi lôi tôi xuống, bức tranh sau thi thể cô gáiKhiết Đan không có gì thay đổi, dường như cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảogiác do đầu tôi bị chấn thương, ý thức của tôi lúc đó đã bị cơn ác mộngbao trùm. Cô gái Khiết Đan khi còn sống đã mơ một giấc mơ mà đến tận khi chết vẫn không thể nào quên, nghìn năm sau, tôi cũng mơ một giấc mơ yhệt như vậy trong chính hầm mộ này. Mặc dù chỉ trong khoảnh khắc ngắnngủi nhưng nỗi sợ hãi thì không thể nảo tả xiết, đủ để tôi nhớ suốt đời. Tôi không hiểu vì sao mình lại mơ lại giấc mơ của cô gái Khiết Đan kia, lúc đó tôi không lý giải được chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghĩ là do hồnma cô gái Khiết Đan đang giở trò. Tôi thực sự không ngờ, sau này ác mộng nghìn năm của nữ thần Khiết Đan sẽ bám riết lấy tôi không tha.

2

Lúc được Sách Ni Nhi lôi xuống, thì tôi cũng bừng tỉnh cơn mê, khắpmình mẩy đau nhức, đầu bị va vào đá tương đối mạnh, giờ vẫn còn ong ong, dưới ánh đèn pin lúc tỏ lúc mờ, tôi thấy Trương Cự Oa đang nằm bất động dưới đất không biết sống chết ra sao, phía sau bức tranh chỗ mặt côcung nữ hơi nhô ra bên ngoài dường như là cả một lớp tường đang cử động.

Tôi vội nói với Sách Ni Nhi: "Anh không sao, mình mau đi thôi", vừadứt lời bỗng một lớp bụi trên trần hầm mộ rơi xuống, ngẩng đầu lên xem,chỉ thấy phía trên như có những con vật to bằng chiếc bao tải đang dichuyển, không rõ là con gì, nhưng những bức bích họa trong mộ cổ đềuđược vẽ trên lưng của những con vật này. Không hiểu nguyên do từ đâu,lúc này những con vật đó bỗng sống dậy trườn ra khỏi bức tranh, để lạitừng lỗ hổng. Ngôi mộ cổ này vốn vẫn nguyên vẹn từ xưa đến nay, trướckhi chúng tôi đào thông đường hầm thì nó chưa từng được mở ra, chẳng lẽtrong bức tranh nghìn tuổi kia có ma chắc?

Trong lúc tôi thất thần suy nghĩ, đã có một vật giống như một mảngtường rơi bịch xuống trước mặt tôi, thứ đỏ dẹt, mềm nhũn không xương,đầu to đuôi nhỏ, trông như chiếc đàn tỳ bà, trong tay tôi chỉ có chiếcđèn pin, tay không khó mà đối phó được với nó, tôi vơ vội chiếc cuốcchim của Trương Cự Oa bổ về phía con quái vật, nhưng cứ như là bổ vào bì tải vậy, trên lưng nó là vỏ tường, bỗng nhiên nó quay đầu lại cắn lấychiếc cuốc chim, tôi hoảng sợ, vội giằng chở lại.

Sách Ni Nhi giương súng lên nhằm vào cái bao tải rách kia bóp cò,tiếng súng săn vang lên trong hầm mộ nghe càng chói tai, con vật bậtngửa ra nền đất, tôi thấy tay mình nhẹ bẫng, giành lại được chiếc cuốcchim, một đầu cuốc dính đầy chất nhầy nhầy sặc mùi thịt phân hủy, nhữngchỗ dính thứ nước nhầy đó đã bị ăn mòn, cán cuốc không thể đóng chặt vào lưỡi cuốc được nữa, tôi thở hắt ra kinh hãi, con vật nấp mình trong bức tranh hàng nghìn năm kia không rõ đó là yêu quái gì mà có thể phun raloại nước có sức tàn phá như axít vậy.

Sách Ni Nhi hét lên: "Anh xem kìa... trông nó như là rắn tỳ bà ấy!"

Tôi nhớ lại Thổ địa gia đã từng nói tới chuyện này, tương truyền,trong những khu rừng nguyên sinh và thảo nguyên ở vùng đông bắc thườnghay có rắn tỳ bà, nói nó giống chiếc đàn tỳ bà không chính xác bằng nóinó giống như con nòng nọc khổng lồ, sau khi chết đi nó trở thành hóathạch, nghe nói loài này muôn đời chỉ dùng một thân xác, thế hệ sau nhập vào thi thể đã chết trước đó, chỉ cần gặp dương khí là hồi sinh, quátrình ra đời của nó cũng giống như loài bò sát ngủ đông, khi cảm nhậnđược hơi ấm của mùa xuân thì tỉnh dậy. Người Khiết Đan xưa đều coi nó là rắn thần, cũng vì loài này tuyệt chủng đã lâu nên không ai có thể giảithích nó có phải họ nhà rắn hay không, tên của nó chỉ còn được nhắc lạitrong những câu chuyện của những người thợ săn, cũng có người gọi loàivật này là "yển đình".

Khi nghe Sách Ni Nhi nói vậy, tôi cũng đoán con vật kỳ quái trongngôi mộ cổ Khiết Đan này có thể là rắn tỳ bà, không chừng người KhiếtĐan đã mang những xác chết của rắn tỳ bà đính vào tường rồi vẽ những bức tranh lên đó, dưới lòng đất lạnh thì sẽ không sao, nếu có người đàotrộm mộ, đốt đèn trong hầm mộ và hơi thở của con người sẽ khiến nhữngcon rắn tỳ bà này hồi sinh, lần lượt ăn thịt những kẻ dám xông vào quấyrối giấc ngủ nghìn thu của vị nữ thần Saman này. Nhị lão đạo dặn chúngtôi phải quay lại trước khi hương tàn, hiển nhiên là lão ta đã biếttrước trong hầm mộ có rắn thần, nhưng lại sợ chúng tôi không dám vàotrong nên cố tình giấu giếm không nói ra sự thật.

Những dấu tích để lại trên vách núi trong Lão Câu chắc cũng là donhững con rắn tỳ bà này gây nên, những câu chuyện về bức tranh ăn thịtngười hẳn cũng từ đây mà ra, tôi thầm rủa lão đạo trường đáng bị băm vằm thành trăm mảnh, nhưng trước mắt phải làm sao để nhanh chóng thoát rakhỏi chỗ này, bọn rắn tỳ bà trong bức tranh chui ra ngày càng nhiều, mồm chúng há ra rộng bằng miệng chiếc bao tải, đủ để nuốt chửng những vậtto hơn chúng gấp nhiều lần, khẩu súng săn cũ rích trong tay Sách Ni Nhivà nửa chiếc cuốc chim của tôi không thể nào đánh lại lũ kia được, cũngmay là bọn rắn mới bò trong bức tranh ra, di chuyển còn chưa linh hoạt,chúng tôi vẫn còn cơ hội để chạy thoát.

Trương Cự Oa trước đó bị nuốt vào trong bức tranh, được tôi và SáchNi Nhi lôi ra nhưng cũng đã bị bọn rắn tỳ bà cắn nát phần trên, be bétmáu nằm dưới đất, khi chúng tôi định tháo chạy thì nghe thấy cậu ta rên"ư" lên một tiếng, chứng tỏ vẫn chưa chết, tôi không nỡ để cậu ta lạitrong hầm mộ làm mồi cho bọn rắn, bèn cùng với Sách Ni Nhi mỗi người một tay lôi cậu ta ra cùng, chiếc túi đựng vàng bạc châu báu rơi trên đấtcũng chẳng còn tâm trí đâu mà nhặt.

Tôi đạp đổ đèn bão, dầu chảy loang lổ trên mặt đất, ngọn lửa bùngcháy, chúng tôi nhân cơ hội lôi Trương Cự Oa rồi chạy ra phía đường hầm, lũ rắn tỳ bà vẫn không ngừng chui ra từ trong bức bích họa. Ngôi mộ cổKhiết Đan nằm giữa thung lũng trong lòng núi, bên trên là đầm cỏ quanhnăm ngập nước, bên dưới là đồi đất, huyệt mộ được đào phía dưới đồi đất, xung quanh dựng cột để chống đỡ hầm mộ, bọn rắn tỳ bà chui ra từ trongtường mộ khiến bức tường lộ ra những lỗ hổng lớn nhỏ, nước từ bên ngoàitràn vào, ngôi mộ cổ lập tức chìm xuống đầm lầy.

Tôi và Sách Ni Nhi nhìn nhau, mặt biến sắc, không ngờ hôm nay bọn tôi lại bị chôn sống ở đây cùng với thi thể cô gái Khiết Đan này, chỉ sợmột nghìn năm sau cũng chẳng còn cơ hội được thấy lại ánh sáng mặt trời.

3

Nước không ngừng chảy vảo trong hầm mộ, toàn bộ ngôi mộ đang chìmdần, chúng tôi chạy thục mạng ra ngoài, chỉ cố lôi cho được Trương CựOa, còn mọi thứ khác đều vứt lại phía sau lưng.

Bên ngoài, Nhị lão đạo đợi lâu sốt ruột cũng mò vào đường hầm tìmchúng tôi, thấy chúng tôi lôi xềnh xệch Trương Cự Oa be bét máu chạy rathì hiểu ngay cơ sự, nhưng vì không thắng nổi lòng tham, lão nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay hạ quyết tâm, rồi đốt đuốc lên phăm phăm đivào phía trong ngôi mộ mà không rõ chuyện gì vừa xảy ra, lão cứ cho rằng thứ gì cũng sợ lửa, chỉ cần có lửa thì đuổi được hết lũ rắn rết bọ cạp, và kiểu gì cũng phải lấy cho được vài món bảo vật, chứ không cam tâm về tay không. Trong đầu chỉ nghĩ có vậy nên lão quên béng lời sư tổ củamình đã dặn, đi được một đoạn chợt thấy tình hình bất ổn, lão dừng lạido dự.

Tôi và Sách Ni Nhi lôi Trương Cự Oa tháo chạy ra ngoài, mệt thở không ra hơi, hồn xiêu phách lạc, không nói nên lời, cũng không kịp ngăn cảnNhị lão đạo, đúng lúc này phần ngoài của đường hầm bỗng sập xuống, bịtkín lối ra, Nhị lão đạo đang rướn cổ nhìn vào bên trong, khi phát hiệnra đường hầm bị sập thì đã quá muộn, tôi chỉ còn biết đứng nhìn lão bịnhấn chìm cùng ngôi mộ cổ, nói theo cách của dân đổ đấu thì "đã độn thổrồi".

Tôi và Sách Ni Nhi lôi được Trương Cự Oa ra ngoài, quay lại nhìn thấy Nhị lão đạo bị chôn sống trong đường hầm mà đau lòng, nhưng chỗ chúngtôi đứng, bùn cũng bắt đầu ngập tới đầu gối, đành phải mau chóng bò rangoài, bên tai nghe thấy tiếng gió thổi, đồng cỏ vàng đã hiện ra trướcmắt. Bên ngoài, trời cao mây trắng, cứ như những chuyện kinh hoàng trong hầm mộ chưa từng xảy ra, chỉ thấy mặt trên đám sình lầy sủi tăm khôngngớt, điều này chứng tỏ ngôi mộ cổ đang chìm xuống, một lúc sau thìkhông thấy gì nữa, chỉ còn dấu tích một phần con đường hầm bị sập, ngậpđầy bùn đất.

Trải qua việc này, tôi đã tin vào những gì lão Nghĩa mù nói, quậttáng lấy bảo vật thì không được nổi lòng tham, Nhị lão đạo có thể coi là người có am hiểu về thuật trộm mộ, nhưng chỉ vì một ý tà niệm mà hốihận không kịp, chúng tôi suýt nữa cũng mất mạng, Trương Cự Oa da mặt đãbị lột hết, mê man bất tỉnh, may mà Sách Ni Nhi kiếm được một ít cỏ balá, băng bó viết thương, vắt nước cho cậu ta uống, nên chưa đến nỗi bịchết. Tôi và Sách Ni Nhi xốc nách vác cậu ta quay trở ra. Mới đi đượcnửa đường bỗng tuyết rơi đầy trời, phút chốc mặt đầm đã trắng xóa, chúng tôi chẳng mang áo rét, chỉ còn cách cố gắng đi càng nhanh càng tốt,cuối cùng cũng thoát ra được vùng đồng cỏ ăn thịt người không nhả xươngnày trước khi thời tiết trở nên khắc nghiệt hơn. Chúng tôi đưa cậuTrương vào làng để dưỡng thương, số tiền Nhị lão đạo đưa cho chúng tôivà một ít vàng cạy được trên cửa mộ, tôi đều để lại cho cậu ta và muamột ít tiền giấy đốt cho Nhị lão đạo, cầu mong cho lão mau được siêuthoát.

Quay trở về lâm trường, Sách Ni Nhi không dám dấu ông nội, cô kể lạiđầu đuôi chuyến đi vào Lão Câu cho Thổ địa gia nghe, ông trợn mắt mắngcô cháu gái một trân tơi bời, vơ lấy cây gậy còn định đánh cô, tôi đànhphải nhận hết tội lỗi về mình, nhưng cũng sợ cái tính ngang tàng của Thổ địa gia, nhân tiện viện cớ về nhà một thời gian, chờ cơn lôi đình củaông qua rồi tính tiếp. Tôi lên tàu ở một ga nhỏ gần lâm trường, sau khicáo biệt Sách Ni Nhi, tôi về chỗ ngồi, trong lòng bỗng thấy như mất đimột thứ gì đó, cảm thấy hết sức chán nản, lật đi lật lại cuốn sách cũtrong tay để giết thời gian, đây là cuốn "Âm dương bảo kíp" mà sư tổ Nhị lão đạo truyền lại, bên trong không chỉ giới thiệu về sơn hình, thủythế, âm phần, dương trạch, còn có nhập địa tầm long, bói toán, giải mộng v.v... Nhị lão đạo bị chôn sống trong hầm mộ nhưng cuốn "Âm dương bảokíp" của lão thì vẫn ở bên ngoài, tôi nhìn thấy khi mở tay nải của lãođể tìm diêm, tôi định bụng cầm về cho lão Nghĩa mù. Trước đó chưa cóthời gian xem, giờ ngồi tàu mới có cơ hội đọc, tôi đọc phần phong thủyhình thế trước, thấy cũng không khác với những gì lão Nghĩa mù nói làmấy, chỉ thêm phần chú thích bằng hình ảnh, xem ra sẽ dễ hiểu hơn, lúcgiở tới phần giải mộng, bất chợt tôi nhớ đến bức bích họa trong mộ cổ.

Suốt thời gian ngồi tàu, tôi xem đi xem lại mấy lần bí kíp giải mộngcủa đạo giáo, nhưng cơn ác mộng của tôi lúc trong hầm mộ thì không thểgiải mã nổi. Lần này nghe lời Nhị lão đạo đi đào mộ cổ trong Lão Câuđúng là xui tận mạng, giờ nghĩ lại cũng phải trách mình lỗ mãng, nhưngdám làm thì dám chịu, chẳng có gì phải oán thán cả. Vốn nghĩ sự việc như vậy là đã xong, ai ngờ ác mộng ngàn năm mới chỉ bắt đầu, điều khôngtưởng tượng được vẫn chờ tôi phía trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.