Lương Điền Thiên Khoảnh

Chương 23: A phúc




A Phúc không biết Lưu chưởng quỹ đang đi hướng về hắn ngày càng gần .Nhìn Giang Lăng bộ dáng không phục , hắn thở hổn hển , la càng lớn : " Tiểu tử , đừng có tưởng chưởng quỹ cho ngươi làm ở đây là có thể . Ta nói cho ngươi , nếu A Phúc ca ta mà nhìn ngươi không vừa mắt , ngươi ở trong này là không được , sáng mai mi phải cút đi !"

Giang Lăng đem cổ co rúm lại , mở to đôi mắt trong suốt vô hại , đáng thương mà sợ hãi nói : " A a ......A Phúc ca , nói như vậy , chưởng quầy xem ta thuận mắt còn không được , phải cho ngươi xem thuận mắt mới được sao ? Ngươi so chưởng quầy còn muốn lợi hại hơn ? "

" Hắc hắc , ngươi minh bạch là tốt rồi ! " Gặp Giang Lăng trẻ nhỏ dễ dạy , A Phúc cười híp mắt , đi đến vỗ vỗ bả vai gầy yếu của Giang Lăng : " Ngươi nếu hôm nay không muốn bị đánh , cũng dễ dàng thôi , hàng tháng thời điểm lĩnh tiền công , xuất ra mười đồng đưa cho A Phúc ca giúp ngươi bảo quản ." Nói xong sắc mặt biến đổi mạnh , cắn răng trừng mắt nói : " Bằng không , ngươi chờ bị đánh đi , rồi lại bị đuổi đi thôi ."

" Vậy.... ... có phải trước kia tiểu nhị đều phải giao ra số tiền này ? " Giang Lăng sợ sệt lùi một bước , nhìn A Phúc nơm nớp lo sợ hỏi .

" Đó là đương nhiên ." A Phúc ngẩng đầu hừ một tiếng , tới gần một bước , vươn nắm tay thật lớn quơ quơ trước mặt Giang Lăng " Thấy không ? Không giao chỉ có thể ăn đấm "

" Ngươi , ngươi không sợ ta nói cho chưởng quầy biết ? " Giang Lăng lại lui về sau hai bước , mắt to chớp chớp hai cái .

" Ta nhìn ngươi không ăn mấy đấm là không biết lợi hại ! " A Phúc cắn răng nói xong , cấp tốc phóng lại , tay trái muốn túm lấy áo Giang Lăng , tay phải vung quyền chuẩn bị đánh . Cũng không nghĩ đến Giang Lăng tựa như là bị trượt chân , té ngã xuống , hoàn toàn tránh được hai tay của A Phúc , miệng lại hô to : " A , đau chết mất , đau chết mất ."

" Dừng tay ! " Phía sau lưng A Phúc một tiếng gầm vang lên . A Phúc xoay người vừa thấy , nhất thời sợ đến hồn vía bay mất -- Lưu chưởng quỹ thế nhưng đứng ở sau lưng hắn . Trọng yếu nhất là , không biết đã đứng được bao lâu .

Lưu chưởng quỹ bình thường phải giờ Tỵ hai khắc mới đến trong tiệm , nhưng mà mấy hôm nay trong tiệm sinh ý không tốt , ở nhà không yên , cho nên hôm nay liền tới sớm một chút .Cũng không nghĩ xa xa nhìn thấy A Phúc và tên tiểu nhị mới dây dưa không rõ , đi đến gần bên thì nghe được A Phúc nói năng hùng hồn , nhất thời tức giận nói không ra lời .

Lúc này thấy A Phúc còn muốn động thủ đánh người , chạy nhanh quát bảo ngưng lại .

Thở hổn hển hai hơi , Lưu chưởng quỹ lay động ngón tay chỉ về a Phúc , cười lạnh một tiếng : " Lớn gan A Phúc , ngươi được a ! So với ta càng lợi hại a ! Tửu lâu này muốn dùng ai , ta nói không tính , ngươi nói mới tính , tửu lâu này ngươi mới là lão đại , rất giỏi a !

Khó trách , mấy cái tiểu nhị đến đây làm không được bao lâu thì người ta lại muốn đi , nguyên lai là ngươi ở đây chỉ tay tác quái . Trong tiệm có người như vậy , khó trách sinh ý của ta càng ngày càng kém ."

Nhớ đến sinh ý quạnh quẽ , Lưu chưởng quỹ rốt cục cũng có chỗ đem hỏa vượng trong lòng phát ra . " Ngươi .... ngươi cút cho ta , tháng này tiền công , một đồng tiền cũng đừng mong nghĩ lấy , lập tức cút ngay cho ta ."

A Phúc nghe xong lời này , ngây người ngẩn ngơ , đang muốn mở miệng cầu xin tha thứ , trong phòng liền chạy ra một người ,hơn năm mươi tuổi , gương mặt tròn tròn , mặt mày cùng A Phúc có năm sáu phần giống nhau .

Hắn vừa ra khỏi cửa liền "phách " một bạt tai đánh vào mặt A Phúc , đem A Phúc đánh cho sững sờ , che một bên mặt nói : " Thúc thúc .....ngài ....ngài đánh ta ...."

Nam tử kia cũng không để ý đến hắn , xoay người lại đối với Lưu chưởng quỹ cúi đầu khom lưng : " Chưởng quầy , chưởng quầy , xin ngài bớt giận .Đều là ta không tốt , quản lí đứa nhỏ này sơ sài , cứ thế làm cho hắn phạm sai lầm như vậy .

Chưởng quầy ngươi xem như vầy có được không ? Ta bắt hắn đem tiền trước kia thu được đều lấy ra hết , tháng này tiền công cũng không được nhận , xem như trừng phạt . Chỉ cầu chưởng quỹ xem mặt mũi của ta , không cần đem hắn đuổi đi ra .

Hiện tại trong tiệm cũng đang thiếu người , A Phúc lại quen tay quen chân , bình thường rửa rau , cắt thái , rửa chén làm được cũng không sai , khiến cho hắn hảo hảo làm việc để chuộc tội , người thấy có được không ? "

Lưu chưởng quỹ lúc này mới đem hơi thở điều hòa lại , hắn mặt trầm xuống , nhìn chằm chằm A Phúc một hồi lâu , nhìn đến khi trong lòng A Phúc sợ hãi , thần sắc kích động cúi đầu , lúc này mới quay sang nam tử kia , giọng điệu hòa dịu nói : " Lão Trương , ta mở tửu lâu này ngươi liền đi theo ta , có thể nói ở tửu lâu này ngươi là người làm lâu năm nhất . Ngươi cũng biết lão Lưu ta một nhà già trẻ đều dựa vào tửu lâu này kiếm cơm ăn .

Hiện thời ở đối diện mới mở ra hai tửu lâu lớn , đồ ăn mới , hương vị lại ngon , sinh ý của chúng ta ngày càng giảm . Người khác mở tửu lâu , người khác đồ ăn ngon , ta không có biện pháp , ta cũng không làm chủ được , ta chỉ có thể giương mắt nhìn "

Nói tới đây , Lưu chưởng quỹ kích động đứng lên , dùng ngón tay chỉ vào ngực bản thân , cao giọng nói : " Nhưng cái tửu lâu này , nó là của ta , là của ta ! Dùng người nào , làm chuyện gì là lão Lưu ta định đoạt ! " Hắn lay động ngón tay chỉ vào A Phúc nói : " Vậy mà ngươi xem xem , tiểu tử này nói nhà tửu lâu này là do hắn định đoạt ! Nói lời nói của lão Lưu ta không hữu dụng bằng lời của hắn !

Ngươi nói một chút , nếu đổi là ngươi làm chưởng quầy , ở nhà mình , trên đất của mình , xem ngươi làm sao dễ dàng tha thứ cho một tên tiểu nhị nho nhỏ đi đến trên đầu ngươi mà thải phân , ở trên đầu ngươi mà tác quai tác quái ? Ta như thế này không phải là mướn tiểu nhị a , mà là ta thỉnh tổ tông về ."

" Chưởng quầy ...." Lão Trương nghe xong lời này rất là xấu hổ , miệng nhu nhu không nói ra lời .

Lưu chưởng quỹ bình ổn lại cảm xúc , nhìn nhìn lão Trương , rốt cục thở dài một hơi , phất phất tay , vẻ mặt mỏi mệt : " Ai ... quên đi . Lão Trương ngươi thế này cũng đã theo ta nhiều năm , ngươi đã vì cái này cái nọ mà cầu tình , mặt mũi này , ta không thể không cấp. Nhưng mà ta nói trước : sau này như thế nào còn phải nhìn biểu hiện của hắn. Nếu hắn ở trong tiệm vẫn khi dễ người nhỏ yếu , tác quai tác quái , ngươi cũng đừng trách ta không nói tình cảm ." "Sẽ không , tuyệt đối sẽ không , sau này ta sẽ quản giáo hắn thật tốt . Nếu hắn lại như vậy , không cần chưởng quầy nói , ta lập tức khiến hắn phải rời đi. " Lão Trương liên thanh đáp , nói xong vỗ vào đầu A Phúc : " Còn không mau quỳ xuống nhận sai ? "

A Phúc cũng là người cơ trí , hắn biết việc này một khi đã truyền ra ngoài , hắn đừng có mong mà ở trấn này kiếm được việc làm . Cho nên lão Trương vừa nói , hắn liền không chút do dự quỳ xuống : " Thực xin lỗi , chưởng quầy , ta sai lầm rồi . Ta không dám có lần sau nữa ."

" Hừ ! " Lưu chưởng quỹ tựa hồ khí giận còn chưa tiêu , trong lỗ mũi hừ một tiếng , nhấc chân tiến vào trong tửu lâu .

" Đứng lên đi ." Lão Trương chỉ tiếc rèn sắt không thành thép , trừng mắt liếc nhìn A Phúc một cái : " Sau này lại làm chuyện không có tiền đồ này , không cần chưởng quầy nói , chính ngươi chủ động cút cho ta ."

" Sẽ không hồ đồ , sẽ không hồ đồ ." A Phúc cũng biết là thúc thúc giả vờ giả vịt làm cho Lưu chưởng quỹ xem , liên tục cao giọng bảo đảm , phủi tay từ trên đất đứng lên .

" Chạy nhanh đi vào làm việc ! " Lão Trương nhẹ nhàng đạp a Phúc một cước , quay đầu nhìn Giang Lăng một cách sâu sắc , liếc mắt một cái , xoay người vào cửa .

" Giang Đào kia , vào đi ." Lưu chưởng quỹ ở bên trong kêu lên .

Giang Lăng biết ở cổ đại là không dễ dàng đem tên cho nói người khác biết , cho nên ngày đó ký tên lên hiệp ước , đã ký lên tên Giang Đào . Lúc này thấy kêu tên , lên tiếng bước vào .

" Trước đem mấy cái bàn ghế lau chùi sạch sẽ , quét dọn một lượt tửu lâu . Sau đó đem tên mấy món ăn học thuộc lòng . Ngươi biết chữ , vừa vặn khỏi mắc công ta . " Lưu chưởng quỹ tuy rằng sáng sớm bị A Phúc chọc giận , trong lòng khó chịu , nhưng đối với người đọc sách vẫn kính trọng , đối với Giang Lăng coi như ngôn ngữ hòa nhã , xuất ra một quyển sách nhỏ đưa cho Giang Lăng.

" Dạ " Giang Lăng tiếp nhận quyển sách , nhét vào trong lòng . Quay đầu đánh giá một lượt bố cục của tửu lâu , phát hiện tửu lâu này diện tích tuy rằng không lớn , chỉ có thể để được sáu cái bàn , nhưng xem ra , trên lầu còn có một tầng . Tại trấn nhỏ này dân cư không nhiều lắm , có một tửu lâu như thế này cũng là không sai .Bất quá Thanh Sơn trấn này là đường giao thông chủ yếu để vào thành , làm sinh ý cho khách vãng lai . Nếu không phải đối diện khai trương hai cái tửu lâu , như vậy sinh ý của Lưu chưởng quầy cũng không quá kém .

Giang Lăng biết phòng bếp là địa bàn của hai người lão Trương thúc , cũng không đi đến đó để tìm rủi ro.

Từ phía sau góc ngồi của Lưu chưởng quỹ , kiếm ra một cái khăn lau , liền bắt đầu làm việc .

Đem bàn ghế ở tầng trệt lau qua một lần , Giang Lăng liền đến trên lầu . Nàng đang muốn chà lau một cái bàn gần cửa sổ . Chợt nghe âm thanh chửi bậy của nữ nhân từ ngoài truyền vào .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.