Lương Điền Thiên Khoảnh

Chương 13: Náo đến tận cửa




Lại xem , ngài nói hai nhà đổi phòng vì sao người trong thôn phải ký tên ? Nguyên lai là ở đại Đường có một cái quy củ , muốn bán nhà thì phải trưng cầu thân nhân và ý kiến láng giềng . Nếu bọn họ cho phép thì mỗi người sẽ ký tên đồng ý .

Ngươi muốn bán , nhưng nếu có một người không đồng ý , chỉ cần nêu ra được lý do không đồng ý , thí dụ như ngài bán là sản nghiệp tổ tiên , thuộc loại phá sản , như vậy là làm cho người thân mất mặt , vậy là không thể bán.

Ngài không phục , tự ý muốn bán . Tốt thôi ! Liền sẽ có một vị mỗ nào đó ăn nhầm thuốc vác đơn đi kiện ngài lên nha môn , đương nhiên chờ ngài sẽ là đòn roi đi.

Lí Thanh Hà ban đầu nghĩ là đem nhà âm thầm bán đi cho người trong thôn , cũng là không muốn cho Trương Lưu Phương biết . Cũng muốn tránh cho Giang Văn Tự vì có ý tốt giúp nhà nàng mà gặp phiền toái .

Mà lúc này đổi phòng sẽ không tồn tại những vấn đề rắc rối . Phòng ở của Giang gia cùng Vương gia vẫn giữ nguyên quyền sở hữu tài sản của bản thân . Năm mươi năm sau , Giang gia sẽ dùng bốn trăm năm mươi đồng đổi lại nhà với Vương gia . Cái này gọi là " Điển phòng " . Mà " Điển phòng " thì không cần làm qua thủ tục thay đổi hộ . Chỉ cần láng giềng ký tên , đóng dấu lên thông cáo mà thôi .

Dạo qua một vòng , mọi người lại trở về nhà Ngô đại gia . Hiệp ước giống nhau được chia làm ba phần , hai nhà mỗi nhà một phần , còn một phần lưu lại cho Ngô đại gia làm hồ sơ.

Lấy đến hiệp ước , Vương đại bá trước mặt Ngô đại gia , đem bốn trăm năm mươi đồng đưa đến trong tay Giang Đào . Hắn nghĩ nam nhân cho dù là tuổi nhiều hay tuổi ít vẫn là đương gia chủ nhà .

Ngô đại gia là một lão nhân hơn sáu mươi tuổi , dáng người thấp bé , lại rất khôn khéo . Hắn nhìn Giang Đào hỏi : " Giang công tử , gia đình ngươi không có ruộng đất , về sau tính làm nghề nghiệp gì ? "

Giang Đào tuổi còn nhỏ , bị hắn hỏi cũng không biết trả lời làm sao , quay đầu lại nhìn Giang Lăng .

Giang Lăng vội cười nói : " Mẫu thân ta tay nghề thêu thùa vô cùng tốt , hơn nữa còn có ta hoàn toàn có thể nuôi sống người một nhà . Tiểu Đào từ nhỏ thông minh , những tiên sinh dạy học đều cực lực khen , nói sau này hắn sẽ thành công lớn . Cho nên ta và mẫu thân tính toán cho hắn tiếp tục đọc sách , lấy sự thông minh của hắn , chỉ cần qua vài năm là thi đậu được chút công danh ."

" Quyết định này tốt ! Quyết định này tốt ! " Ngô đại gia liên tục gật đầu , nhìn Giang Đào hiền lành cười nói :"Chúng ta thôn này , lúc đầu chỉ có mấy hộ người họ Trương . Khác dòng họ đều là do chiến loạn đến nơi đây .

Hiện tại các ngươi có thể đến thôn chúng ta ở lại , chính là cùng đại gia ta hữu duyên , không cần quá mức xa lạ . Giang công tử ngươi tuổi còn nhỏ , mẫu thân và tỷ tỷ đều là nữ nhân . Về sau ngươi có chuyện gì , cứ việc cùng Ngô đại gia nói , đại gia có thể giúp , tự nhiên sẽ tận tâm ."

Giang Đào lúc này không cần Giang Lăng thay hắn trả lời , đứng dậy đối với Ngô đại gia làm cái vái lạy : " Đa tạ Ngô đại gia " .

Giang Lăng đứng lên , đi đến bên cạnh Giang Đào , đối với Ngô đại gia vén áo thi lễ : " Đệ đệ ta tuổi còn nhỏ , về sau trong nhà có chuyện gì , không thiếu làm phiền Ngô đại gia và Vương đại bá chiếu ứng . Đợi ngày đệ đệ ta khảo được công danh , tất sẽ không quên đại gia ,đại bá đối với nhà ta ân tình " .

" Được .Hảo ,hảo ! " Ngô đại gia mỉm cười vuốt cằm , nhìn về phía Giang Lăng , ánh mắt muốn bao nhiêu hòa ái thì có bấy nhiêu hòa ái , trong lòng tán thưởng : thật đúng là tiểu thư con nhà giàu xuất ra , mọi việc chỉ cần một điểm liền nhìn thấu , hoàn toàn không cần nhiều lời , người trong gia đình như vậy , nhất định phải chiếu ứng cho tốt .

Vương đại bá nghe xong lời này cũng cả kinh . Hắn lúc đầu chỉ suy nghĩ Giang gia trừ bỏ đổi phòng cũng không còn con đường nào khác . Cho nên một lòng đánh bàn tính đè nặng ép giá , nhằm chiếm một chút tiện nghi .

Mà đối với Giang gia tiểu tử , sau này có tiền đồ hay không hắn không có nghĩ đến . Hắn cảm thấy mình xử lý như vậy có chút ảo não , giương mắt nhìn sang Ngô đại gia , đối với Ngô đại gia cực kỳ bội phục --- quả thật không hổ là lí chính , có thể nhìn xa như vậy , hắn bất quá chỉ là giúp Giang gia ký cái tên , nói thêm mấy câu mà nhận được nhân tình lớn như trời .

Còn Vương gia của mình vì Giang gia trả nợ , chuyện lớn như vậy chỉ vì năm mươi đồng tiền chênh lệch giá áp chế , thành ra lại rơi xuống phía sau .

Bất quá , có tiện nghi thì phải chiếm . Nhưng hiệp ước đã cầm trong tay , bây giờ lại hướng bên trên đưa thêm năm mươi đồng thì không đẹp . Cùng lắm là kêu lão bà qua nhà chiếu ứng gia đình họ nhiều chút là được .

Vương đại bá hạ quyết tâm , bèn không rối rắm việc này nữa . Cùng Giang gia tỷ đệ cáo từ Ngô đại gia rồi cùng nhau đi về nhà . Cẩn thận chăm chước , đối với Giang Đào nói vài câu tốt đẹp . Giang Đào là đứa nhỏ đơn thuần , nào đâu biết lòng người cong cong quẹo quẹo , một lát sau liền cảm thấy Vương đại bá là một người thật thật là tốt .

Giang Lăng cùng Vương đại nương im lặng đi theo bọn họ . Nghe Vương đại bá tận lực giao hảo , Giang Lăng tuy rằng thấy hắn thái độ có chút không đúng , nhưng không có một tia buồn lòng . Ai không vì mình mà tính toán ? mua này ép nọ chính là đạo lý bình thường . Vương gia ra giá này cũng không tính là quá mức .Khó có được ở lúc khẩn yếu đã kéo Giang gia một phen . Nàng Giang Lăng thừa nhận ân tình của Vương gia .

Bốn người đi một lát , còn chưa đến đầu thôn , gặp Vương nhị tẩu đã đón đầu , ôm đứa nhỏ vội vã đi đến . Vừa thấy bọn họ một hàng , Vương nhị tẩu mừng rỡ , đối với Giang Lăng nói : " Giang cô nương , các ngươi chạy nhanh trở về đi . Người thẩm thẩm kia đã tìm tới cửa , còn dắt theo vài người , chửi bậy muốn các ngươi trả nợ đấy ! "

" Cái gì ? " Giang Lăng cả kinh , đang nhấc chân muốn chạy , bỗng nhiên nhớ đến tiền còn chưa gom đủ . Chạy nhanh giữ lại bước chân Giang Đào : " Tiểu Đào , ngươi đợi chút ! "

" Còn chờ cái gì ? Chạy nhanh đi , nếu bọn họ đem nương đánh là nguy rồi !" Giang Đào vẻ mặt sốt ruột , đẩy tay Giang Lăng ra .Hắn không rõ tỷ tỷ giờ phút này còn lằn nhằn cái gì .

Giang Lăng lại nắm chặt vạt áo hắn không tha , quay đầu lại nói với Vương đại bá : " Đại bá , cầu ngài cho nhà ta mượn năm mươi đồng , mười ngày ta cam đoan trả lại ."

Vương đại bá đang suy nghĩ như thế nào giao hảo cùng Giang gia , vừa nghe lời này trong lòng nhất thời mừng rỡ . Năm mươi đồng tiền là số lượng nhỏ , lại nói tiền này để ở nhà mười ngày cũng không nhiều ra thêm mấy đồng . Nếu cho Giang gia mượn thì coi như cấp cho họ phần nhân tình rất lớn .

Nghĩ lại thật sự làm khó hắn : bởi vì lúc trước đã nói nhà hắn thật sự không kiếm ra tiền , mới ép giá bốn trăm năm mươi đồng . Bây giờ tự nhiên đem tiền lấy ra , sau này Giang gia phản ứng lại cáu giận , như vậy càng không tốt . Nhưng nếu hắn không cho mượn , Giang gia chuyển sang đến hỏi Ngô đại gia , Ngô đại gia nhất định là sẽ cho mượn số tiền này , Vương gia phải chăng lại mất đi cơ hội .

" Còn thất thần làm chi ? Chạy nhanh về lấy tiền ." Vương đại nương xem Vương đại bá sững sờ , đã làm vợ chồng với nhau vài chục năm , làm sao mà không biết hắn đang nghĩ gì . Nàng thúc giục đẩy lão nhân một phen .

" Ừ ừ ừ , ta đi tìm con trai thứ hai thử xem , có lẽ trên tay hắn còn tiền ." Vương đại bá bị đẩy , cái khó ló cái khôn , tìm được cái cớ , chân cẳng lưu loát hướng thẳng về nhà mà chạy.

" Tiểu Đào , ngươi cùng đại bá về nhà lấy tiền . Ta đi bảo hộ nương ."

Giang Lăng gặp Vương gia cho mượn tiền , thở phào nhẹ nhõm một hơi . Vốn nàng tưởng rằng trong vòng hai ngày sẽ kiếm thêm được năm mươi đồng , nhưng không ngờ Trương Lưu Phương đến nhanh như vậy .

" Giang cô nương , ta cùng ngươi đi . Nhị tẩu ngươi đã đi báo với Ngô đại gia Giang gia bị người ta khi dễ rồi ." Vương đại nương gặp chuyện cũng quyết đoán mau lẹ , lưu loát phân công nhiệm vụ cho nàng dâu . Cùng Giang Lăng tiến đến nhà nàng .

Nhớ thương an nguy của Lí Thanh Hà , Giang Lăng cũng không nghe được Vương đại nương nói cái gì , phân phó xong Giang Đào nàng liền phi nước đại về nhà .

Mới vừa đi về đến bên hông cửa nhà , chợt nghe trong viện truyền đến âm thanh chửi bậy : " Lí thị , ngươi không phải cảm thấy bản thân mình giỏi nhất sao ? Ngươi không phải là khinh thường lão nương sao ? Lúc này ngươi dựa vào cái gì ? Tướng công ma quỷ của ngươi mười bốn năm trước đã bị lão gia tử đuổi ra khỏi nhà , đã sớm không còn là người của Giang gia .

Lão thái thái đã sớm không nhận ngươi là nàng dâu của Giang gia , chê ngươi làm mất mặt đấy . Bất quá dựa vào vài phần tư sắc quyến rũ nam nhân , dâm phụ , còn chưa có thành thân liền sinh ra đứa nhỏ . Còn cả ngày làm cái mặt phu nhân thanh cao , cho ai xem nha ? "

Giang Lăng ba bước hợp lại thành hai bước , bay nhanh vào sân , lại phát hiện Lí Thanh Hà gắt gao đóng chặt cửa .Trương Lưu Phương đem theo hai nàng dâu cùng hai gia đinh cường tráng , đứng ở ngoài sân chửi đổng vào phòng Lí Thanh Hà .

Nhìn đến Lí Thanh Hà cơ thể chưa bị gì , Giang Lăng yên lòng , dừng chân lại dựa vào cửa nhà , Trương Lưu Phương vẫn chưa phát hiện ra nàng . Giang Lăng tếu tếu mở miệng : " Vị lão bà bà này , ngươi là ai a ? Đến nhà của ta hồ ngôn loạn ngữ , chắc không phải là bị điên đi ? Người nhà của ngươi thế nào không dẫn ngươi đi tìm đại phu ? Điên rồi còn ở nơi này chạy loạn , nhưng đừng có cắn người , làm cho người ta tưởng là chó dại cắn thì không tốt ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.