Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)

Chương 30: Huyết tế nghìn rèn




Dịch giả: Tiểu Băng

Kỳ thật, không đợi hắn nói, Đường Vũ Lân đã xấn tới, chăm chú nhìn tác phẩm của mình.

So với lúc ban đầu, nó nhỏ hơn hẳn, màu bạc đậm đà, thâm trầm, nội liễm, có vẻ cổ xưa, mặt ngoài là từng tầng những đường hoa văn gợn sóng. Lạ ở chỗ, khi nhìn nó, Đường Vũ Lân lại có một cảm giác như huyết nhục tương liên.

Cái cảm giác này rất kỳ diệu, giống như khối Trầm Ngân này là một phần của cơ thể nó vậy.

Mang Thiên lên tiếng từ đằng sau, "Nói thật lòng, ta không ngờ ngươi Nghìn Rèn thành công ngay trong lần đầu tiên. Điều này có quan hệ rất lớn tới tố chất thân thể của ngươi, tới sức lực bản thân ngươi, nhưng quan trọng nhất, là ngộ tính khi rèn của ngươi. Ta không nhìn lầm người, về rèn, ngươi là thiên tài. Dù Võ Hồn của ngươi không thích hợp rèn, nhưng ngươi có ngộ tính thiên phú, và trời sinh Thần lực đã hoàn toàn bù đắp được điều đó."

Đường Tư Nhiên kinh ngạc nhìn Mang Thiên, hắn hiểu rất rõ người bạn này của mình, với tính cách của hắn, đưa ra nhiều lời khen như vậy không phải là chuyện dễ dàng.

"Mang huynh, ngươi đừng làm hư thằng nhỏ." Đường Tư Nhiên cười.

Mang Thiên nhìn hắn: "Ta đã rất kềm chế rồi." Đúng vậy, hắn còn chưa nói ra hết những lời khen đâu, ít nhất hắn vẫn còn chưa nói, Đường Vũ Lân đã lập nên kỷ lục trở thành Đoán Tạo Sư Nghìn Rèn trẻ tuổi nhất liên bang, nếu công bố tuổi và tác phẩm Trầm Ngân này của thằng bé ra ngoài, nhất định sẽ làm cho cả giới rèn phải xôn xao.

"Bây giờ đã hiểu thế nào là Nghìn Rèn chưa?" Mang Thiên hỏi Đường Vũ Lân. Cách hắn dạy học trò rất đặc biệt, thường không nói nhiều, chỉ đến khi học trò thao tác thực tế có cảm ngộ, hắn mới chỉ điểm vài câu.

Đường Vũ Lân gật đầu, "Hình như nó sinh ra sinh mệnh. Mỗi một lần rèn, ta đều nghe được âm thanh của nó."

Mang Thiên lại cười, hai hôm nay số lần nụ cười xuất hiện trên mặt hắn còn nhiều hơn cả năm trời cộng lại.

"Đúng vậy, ngươi nói rất đúng. Đó gọi là Nghìn Rèn thành tinh. Chiết xuất Trăm Rèn, nhiệm vụ chính là loại trừ tạp chất. Còn Nghìn Rèn, chính là mang lại sinh mạng cho kim loại, một tác phẩm nghìn rèn, chính là một sinh mạng do Đoán Tạo Sư chế tạo ra. Kim loại có được sinh mệnh, mới là thứ vật quý giá nhất, có thể thăng hoa ra đặc tính riêng của bản thân."

"Nghìn Rèn thành tinh?" Đường Vũ Lân lẩm bẩm bốn chữ này, đôi mắt sáng ngời.

Mang Thiên nói: "Đây là tác phẩm nghìn rèn đầu tiên của ngươi, trong giới rèn chúng ta có một truyền thống, khi Đoán Tạo Sư rèn ra tác phẩm Nghìn Rèn đầu tiên, thì đều phải tiến hành huyết tế cho nó, để nó vĩnh viễn trở thành nơi cất trữ cho mình."

"Huyết tế? Là cái gì?" Đường Vũ Lân tò mò.

Mang Thiên nói: "Nếu nói, Nghìn Rèn là mang tới sinh mệnh cho kim loại, thì huyết tế chính là khiến nó có được huyết mạch tương liên với ngươi, trở thành một phần của thân thể ngươi. Kim loại nghìn rèn đã qua huyết tế, nói về mặt nào đó, sẽ sinh ra trí tuệ tương thông với huyết mạch của ngươi, để thăng hoa ra đặc tính riêng mạnh hơn."

Bên cạnh, Đường Tư Nhiên nhịn không được chen vào: "Mang huynh, nếu mỗi tác phẩm Nghìn Rèn đều phải huyết tế, vậy Đoán Tạo Sư các người phải mất bao nhiêu là máu!"

Mang Thiên tức giận: "Không hiểu thì đừng có nói lung tung, huynh tưởng Nghìn Rèn nào cũng đáng để huyết tế à?"

"Đoán Tạo Sư phải huyết tế tác phẩm Nghìn Rèn đầu tiên của mình, đây là quy củ. Ngoài nó, chỉ những tác phẩm mình cực kỳ hài lòng, và là sản phẩm mình sử dụng, thì mới có thể làm huyết tế. Một khi huyết tế, thì khối kim loại đó chỉ có người huyết tế mới sử dụng được mà thôi, những người khác sẽ không được nó chấp nhận. Nếu cứ cưỡng ép rèn, kim loại sẽ vỡ. Nó giống như nghi thức nhận chủ vậy."

"Bởi vậy, thành phẩm Nghìn Rèn bình thường, đều không huyết tế. Trừ khi khách yêu cầu mình huyết tế, thì mới làm. Vũ Lân, ta phải nhắc nhở ngươi, nếu sau này khối kim loại ngươi tạo ra không phải chính ngươi đặc biệt cần, và rèn cực kỳ thành công, thì không nên làm huyết tế, sẽ làm bị thương Nguyên khí."

"Vâng, lão sư." Đường Vũ Lân gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi khối Trầm Ngân.

"Nó là của ngươi." Mang Thiên khẽ cười.

Đường Vũ Lân kinh ngạc quay người lại, "Nhưng mà, lão sư, ta không mua nổi."

Mang Thiên nói: "Đây là ngươi đáng được. Trầm Ngân có giá, nhưng Nghìn Rèn vô giá, hơn nữa, quy củ giới rèn, dù đó là tài liệu của ai đưa, thì tác phẩm Nghìn Rèn đầu tiên, đều thuộc về Đoán Tạo Sư tạo ra nó. Có thể tiến hành Nghìn Rèn, đôi Ô Cương Chùy kia ngươi không còn dùng được nữa, khối Trầm Ngân này, vừa đủ cho ngươi rèn ra hai cái chùy mới. Trước khi ngươi tới học viện trung cấp, thì chế tạo nó đi. Ta rất muốn xem, tác phẩm Nghìn Rèn đầu tiên của ngươi có đặc hiệu thăng hoa là cái gì."

"Thật đưa cho con?" Đường Vũ Lân hưng phấn.

"Ta cần lừa ngươi hay sao?" Mang Thiên tức giận."Hôm nay tối rồi, ngươi về nghỉ ngơi dưỡng sức. Sáng mai tới đây, tự rèn Trầm Ngân Chùy của ngươi."

"Hây da, tạ ơn sư phụ!" Đường Vũ Lân hoan hô, cúi sâu người bái Mang Thiên một cái, rồi nhảy nhót bê khối Trầm Ngân lên.

Nghìn Rèn Trầm Ngân rất nặng, Đường Vũ Lân đoán có lẽ phải gần ba trăm cân, nhưng kích thước bên ngoài nhìn không to mấy.

Mấy ngày kế tiếp, Đường Vũ Lân hoàn toàn đắm chìm vào việc rèn. Rèn mang tới cho nó cảm giác thành công, tạo nên động lực cho nó.

Nó không biết, lúc nó hoàn thành Nghìn Rèn, Mang Thiên mới chính thức công nhận nó, không giao nhiệm vụ cho nó nữa, mà dốc lòng chỉ bảo cho nó.

Ba ngày sau, Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy rút cuộc đã hoàn thành.

Nhìn cái chùy trên bễ rèn, Đường Vũ Lân đầy thỏa mãn. Khối Nghìn Rèn Trầm Ngân mới chỉ là phôi, cái chùy này mới là tác phẩm Nghìn Rèn đầu tiên thực thụ.

Về kiểu dáng, Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy không khác gì Ô Cương Chùy, kích thước tương đương, nhưng sức nặng lại nặng gấp mấy lần. Nếu không phải sức lực Đường Vũ Lân đã tăng vọt, muốn vung nó lên cũng không phải chuyện dễ dàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.