Kỵ Sĩ Hành Trình

Chương 29: Đối thoại




Lấy một vị quý tộc làm vợ, Locke nghĩ đến đây, có chút hưng phấn. Đương nhiên người hắn muốn cưới không phải Christine, mà là Grace.

Lúc này Grace đang ngồi ở trong phòng, nàng cũng nghe thấy âm thanh Locke trở về. Mặc dù nàng không biết rõ dự định của Locke, nhưng cũng có thể đoán ra đại khái, bởi vì ánh mắt mà Locke nhìn nàng, nàng đã sớm nhìn thấy qua trong ánh mắt của rất nhiều nam nhân khác.

Nhưng nàng không có cách nào, nàng hỏi qua Lafite, nam nhân kia có thực lực không kém quá nhiều so với lão quản gia, chẳng lẽ hắn còn trẻ như vậy mà đã là có thực lực kỵ sĩ thực tập sơ cấp sao?

Grace cũng không nhìn lầm tuổi tác của Locke giống như Christine, theo thanh âm của Locke thì Grace có thể đại khái phán đoán hắn là một thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi.

Không bao lâu, có một sĩ binh đem cơm trưa của Locke đưa tới. Đương nhiên là cơm trưa không có khả năng chỉ ăn một con gà, hắn sớm đã phân phó người mang cơm đến, mà lại còn là mang thêm rất nhiều.

Lafite nấu cơm rất khá, trong tình huống hầu như không có gia vị mà nàng còn có thể nấu ra một nồi canh gà mỹ vị, lúc đầu Locke còn tưởng rằng nàng làm gà nướng.

Vẫn là trên bàn đá trong sân, Locke cầm bánh thịt cắn ăn, thỉnh thoảng lại uống một ngụm canh."Tới, cùng nhau ăn đi." Locke hướng về phía Christine vẫy tay.

"Tốt ai!" Christine cũng không khách khí, nhảy cà tưng chạy tới lại ngồi vào trong ngực Locke. Mùi thơm cơ thể của thiếu nữ quanh quẩn ở chóp mũi Locke, khiến hắn không quá dễ chịu chuyển chuyển vị trí, nhưng hắn cũng không từ chối. Hắn không trầm mê vào thứ này, mà là nghĩ đến, đây chính là mị lực của quyền lợi cùng thực lực sao, Locke càng thêm kiên định quyết tâm mạnh lên của mình.

Hầu gái Lafite cũng không quá nguyện ý ngồi dùng cơm với tiểu chủ nhân ở cùng một chỗ, nhưng sau khi Locke kiên trì lôi kéo, cuối cùng nàng vẫn nhịn không được sức dụ hoặc của mùi cơm chín, ngồi xuống.

Grace không khách khí, sau khi đi ra ngoài, nàng cũng ngồi ở một bên. Bốn người ngồi ăn cơm cùng một chỗ giống như là người một nhà, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

"Ngươi cũng đã tu luyện đấu khí đi?" Lúc ăn cơm, Locke hỏi Lafite.

Lafite nghe xong trầm mặc không nói, dường như không biết nên trả lời như thế nào. Grace thay nàng trả lời: "Không sai, Lafite tu luyện một môn công pháp đấu khí của gia tộc chúng ta."

Locke nghe ra một điều không tầm thường, chẳng lẽ gia tộc Grace có tới mấy môn công pháp đấu khí sao? Quý tộc tối cao mà hắn nhận biết cũng chỉ là Nam Tước Kedozzi, Nam Tước cũng chỉ có được một môn công pháp tu luyện đấu khí mà thôi.

Grace nói tiếp "Chỉ cần ngươi có thể mang chúng ta ra tòa thành này, chúng ta nhất định sẽ báo đáp..."

"Dừng lại, hiện tại các ngươi là nô lệ của ta, tài sản của các ngươi chính là của ta, cho nên ta không cần ngươi báo đáp." Locke gõ gõ cái bàn, đối với cô gái còn chưa nhận rõ hiện thực này nói.

Mặc dù Lafite cũng tu luyện đấu khí, nhưng nhìn dáng vẻ thì giai vị đấu khí của nàng hẳn là chỉ bằng Locke, mà lại ý thức chiến đấu của nàng cực kém, không thể nào sánh được với Locke, bởi vì dù sao hắn cũng đã giết ra từ trong núi thây biển máu, Locke có tự tin chỉ dùng một tay cũng có thể đánh thắng Lafite.

Christine nhìn thấy dì mình xấu hổ, vội vàng đi lên hoà giải, mở miệng kêu một tiếng "Ca ca", khiến tim Locke đều xốp giòn. Từ nhỏ Christine đã sinh hoạt độc lập một mình, cha mẹ nàng có địa vị cao, không có thời gian quan tâm nàng, cho nên nàng rất thiếu khuyết quan tâm.

Locke chính là một cường giả xuất hiện bên cạnh nàng lúc nàng không nơi nương tựa, đau đớn do bị bệnh, mặc dù hắn là người của thế lực đối địch, nhưng Christine cũng không hiểu được nhiều như vậy, nàng chỉ là đơn thuần đối vị đại ca ca này có hảo cảm, cảm thấy hắn đem lại cảm giác an toàn cho mình.

Mặc dù bữa cơm trưa có chút bất hòa, nhưng sau khi Christine hoà giải, mọi người đã dùng bữa rất vui sướng.

Sau bữa ăn, Lafite tự giác đi thu dọn bát đĩa, Grace cùng Christine thì là ngồi trong sân nhìn xem Locke tu luyện. Locke từ trong ngực lấy ra kia một nhánh hoa hồng hải, cầm trong tay dùng đấu khí bao khỏa nó, bóp nát thành bột, rồi nuốt vào và bắt đầu vận chuyện đấu khí tuần hoàn khắp người.

Locke không biết rõ vì sao hoa hồng hải lại có thể tăng lên tốc độ tu luyện đấu khí, hắn chỉ biết bây giờ bụng của hắn đang nóng lên. Cũng may Locke từng có một lần kinh nghiệm, cho nên hắn không kinh hoảng chút nào. Hắn yên lặng vận hành đấu khí theo lộ tuyến, trong quá trình vận chuyển, đấu khí nhanh chóng hấp thu năng lượng lớn mạnh dần. Mà lúc đấu khí đi qua bụng thì tốc độ lớn mạnh rõ ràng là nhanh hơn nơi khác.

Sau hai giờ, Locke tu luyện xong xuôi. Hắn có thể cảm thấy vòng xoáy đấu khí của mình lại lớn thêm một phần ba, nhưng hiệu quả không rõ ràng bằng lần dùng hoa hồng hải thứ nhất. Hiện tại vòng xoáy đấu khí chỉ lớn bằng một nửa hạt đậu nành, nói cách khác lúc này lượng đấu khí của Locke đã bằng một nửa Joshua đại thúc.

Ở cấp độ kỵ sĩ thực tập nhập môn, hầu như là không có bình cảnh, chủ yếu là tu luyện để tăng lên tổng lượng đấu khí, lúc nào vòng xoáy đấu khí lớn bằng trứng chim cút thì có thể bắt đầu đột phá đến cảnh giới kỵ sĩ thực tập sơ cấp. Không có bình cảnh, cũng không có nghĩa là có thể tấn thăng dễ dàng.

Rất nhiều người đã tu luyện cả đời mà cũng chỉ dừng ở cấp độ kỵ sĩ thực tập sơ cấp. Nguyên nhân là bởi vì, một là không kiên trì tu luyện quanh năm suốt tháng, hai là tư chất của bản thân không phù hợp với thuộc tính của đấu khí. Những người có xuất thân bình dân như Locke, Joshua,... chỉ có cơ hội lấy quân công đổi công pháp tu luyện đấu khí, không có biện pháp đo đạc tư chất của mình,vả lại tu luyện đấu khí cũng không quá cần tư chất, chỉ cần không ngừng cố gắng là được.

Locke đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc hiệu quả của hoa hồng hải giảm bớt. Nếu là nó vẫn luôn có hiệu quả, thì Zoro thiếu gia cũng sẽ không dừng bước ở cấp độ kỵ sĩ thực tập nhập môn đỉnh phong. Nhưng đây cũng là một loại biện pháp giúp hắn mau chóng mạnh lên, nếu có cơ hội thì hắn vẫn muốn xin Zoro thiếu gia thêm vài nhánh hoa hồng hải, cho đến khi nó không còn tác dụng gì với hắn.

Lúc này thân thể hắn đã có một loại cảm giác căng đau, Locke bắt đầu rèn luyện võ kỹ. Tổng lượng đấu khí của hắn vẫn là quá ít, trong chiến đấu hắn không có khả năng hoàn toàn dựa vào nó, vẫn là cần dựa vào những kỹ năng khác của bản thân.

Sau một giờ, Locke cầm một tấm vải lau mồ hôi trên người. Christine nhìn chằm chằm cơ ngực của Locke, chăm chú đến nỗi con mắt đều không nháy, không biết nàng đang suy nghĩ gì mà khuôn mặt nhỏ lại đỏ lên. Lafite vẫn luôn không tập trung tư tưởng, đứng ngẩn người.

Locke lau mồ hôi xong, từ trong túi quần móc ra một cái vòng tay, ném cho Lafite. Lúc đầu, nàng không có thấy rõ đây là thứ gì, sau khi luống cuống tay chân bắt được, nàng lập tức kinh hô: "Ngươi tìm được nó ở đâu?"

" Nhặt trên mặt đất." Locke nói dối mà mặt không đỏ tim không đập.

"Cảm ơn. Cám ơn ngươi!" Lafite kích động không gì sánh kịp: "Đây là đồ vật duy nhất mà mẹ ta để lại cho ta."

Locke nghe xong không nói gì, dường như bị xúc động.

"Về sau chớ có làm mất nữa!" Locke dặn dò.

"Nhất định, nhất định." Lafite nắm chắc vòng tay, sợ lại đánh rơi nó.

Grace ngồi ở bên cạnh thấy cảnh này, ánh mắt nàng trở nên phức tạp.

”Ta biết rõ ngươi là một người tốt, ngươi có thể thả chúng ta sao?" Sauk hi cân nhắc, Grace nói.

" Ngươi cảm thấy nếu ta thả các ngươi, thì các ngươi có thể sống sót trong thời buổi này sao?" Locke hỏi lại.

Grace cũng không ngốc, nàng tự nhiên là biết sau khi rời khỏi chỗ Locke, coi như các nàng có thể thoát khỏi tòa thành này, thì cũng không có một nơi an toàn nào để các nàng ở lại bởi vì khắp nơi trên lãnh thổ Charles đều có chiến hỏa, mà lại các nàng còn đều là nữ nhân.

"Nếu ngươi có thể đưa chúng ta xuất cảnh, đi sang nước khác..." Grace vẫn kiên trì nói tiếp.

"Không có khả năng, ta chỉ là một trung đội trưởng bình thường, không có năng lực làm được việc đó, mà lại ngươi là người Charles, ta là người Faustin, bây giờ ngươi là chiến lợi phẩm của ta, ta không có nghĩa vụ trợ giúp ngươi." Locke đánh gãy lời nói của Grace, rồi quay đầu không để ý tới nàng nữa.

Trong mắt Grace ngậm lấy nước mắt, trước kia chưa từng có người nào dám nói chuyện như thế với nàng."Dì, ở lại đây cũng được a, đi theo đại ca ca cũng rất tốt." Christine an ủi Grace.

Locke còn không biết rõ thân phận của đám người Grace, chỉ coi các nàng là người nhà của quý tộc bình thường. Locke chỉ là bình dân, hầu như chưa từng tiếp xúc qua với đại quý tộc, hắn giữ Grace lại, cũng là có mấy mấy phần ý nghĩ hắc ám trong lòng, Locke đối với quý tộc rất hướng tới.

Giống như rất nhiều địa khu khác của Charles, thành Fareins cuối cùng cũng biến thành khu chiếm lĩnh của Faustin. Nam Tước bắt đầu triệu tập binh sĩ cùng đội hậu cần vận chuyển còn đang đóng giữ ở trấn Giza đi vào thành Fareins, tài phú trong thành cần những đội vận chuyển này chở về vương quốc.

Mấy ngày sau, Hạ Thiến đi vào thành Fareins, Locke sắp xếp cho nàng vào ở trong căn nhà mà hắn đang ở. Đương nhiên hiện tại hai người bọn hắn ở phòng ngủ chính, ba cô gái kia ở phòng bên cạnh. Lúc mới đến, Hạ Thiến còn đối ba cô gái có chút địch ý, nhưng sau khi Locke biểu hiện ra hắn cũng chưa từng cùng ai cấu kết, Hạ Thiến xem như là thở phào.

Thương nhân Henry cũng tới thăm hỏi Locke, Locke đem một nửa đồ vật mà thủ hạ thu được giao cho hắn quản lý, lần này Henry cũng coi là hơi phát tài. Hắn thuận tiện còn mang đến tiền mà tên đầu mục ở trấn Giza - chồng trước của Hạ Thiến hiếu kính Locke.

Hiện tại Locke có chừng 200 mai bạc Diller trong tay, đại bộ phận số tiền này đều là thu hoạch của hắn trong lần công thành chiến này. Địa vị càng cao, đạt được càng nhiều, Locke càng ngày càng có trải nghiệm sâu sắc về điều này. Hắn dự định mời Henry giật dây, tìm thợ rèn chuyên ngiệp, chế tạo cho hắn một tấm khiên.

Hiện tại giáp nửa người cùng thanh kiếm mà Nam Tước ban cho trung đội trưởng xác thực là thích hợp với hắn, nhưng hắn vẫn cảm giác năng lực phòng ngự của mình không đủ. Lần bị thương này là do hắn ngạnh kháng một viên đá lăn, tấm khiên thấp kém mà hắn kém nhặt được đã hỏng ngay tại chỗ.

"Tấm khiên? Không có vấn đề!" Henry vỗ vỗ cái bụng: "Bao trên người của ta."

"Tốt nhất là khiên tay." Locke yêu cầu: " Tấm khiên không cần quá lớn, trọng điểm là kiên cố." Trong các trận công thành, một tấm khiên tốt không chỉ có thể tăng lên năng lực tự vệ, mà còn có thể vung lên nện người, loại tấm khiên cột vào trên cánh tay này là nhân tuyển tốt nhất.

"Có thể, tại Peters lĩnh ta đã nhận biết một vị thợ rèn không tệ, ngươi đem yêu cầu đều nói cho ta, để ta giải quyết." Henry nói.

Cuối cùng Henry mang theo hàng hóa rồi cùng thương đội rời đi, sau mỗi một lần chiến đấu, các binh sĩ sẽ có thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, mà lúc này những thương nhân lại chỉ vừa mới bắt đầu vận hành. Henry bảo đảm với Locke nửa tháng sau hắn sẽ đem hắn tấm khiên mang đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.