Hữu Hạnh

Chương 48




Đàm Hữu nhìn hình bóng Hạnh Gia Tâm biến mất ở chỗ rẽ, lại đợi một hồi lâu, xác định nàng sẽ không đột nhiên trở lại, mới nhấc chân chuẩn bị đi.
Cô gọi cho Đàm Kỳ, tiểu tử thúi còn đang ngủ, bị đánh thức ấp úng vài tiếng.
“Quên chính sự rồi sao? Thức dậy nhanh lên.” Đàm Hữu quở mắng.
“Ngày hôm qua ta vì ngươi cúc cung tận tụy đến chết mới thôi, hưng phấn đến hai giờ sáng cũng chưa ngủ.”
"Nhớ nhung Tóc Vàng đến hai giờ?” Đàm Hữu cười thật xấu xa, “Khẩu vị của ngươi thế này à.”
“Này, mới sáng sớm ngươi đừng làm ta ghê tởm.” Đàm Kỳ thanh tỉnh chút, “Ngươi ở đâu vậy? Ta cần đi qua không?”
Đàm Hữu vẫn không quá yên tâm Hạnh Gia Tâm, liền dứt khoát đi đến khu mua sắm gần đó, gửi địa chỉ qua cho Đàm Kỳ.
“Đem tất cả những tư liệu đó theo.” Đàm Hữu nói.
Điện thoại kết thúc, Đàm Hữu lang thang không có mục tiêu mà đi dạo trong khu mua sắm, di động trong tay tới lui xoay hai vòng, không nhịn xuống gửi một tin nhắn cho Hạnh Gia Tâm:
- Thuận lợi chứ?
Hạnh Gia Tâm rất nhanh trả lời lại:
- Mình đã kết bạn được rồi!
Giọng điệu vừa thấy liền biết nàng rất hưng phấn, Đàm Hữu cười rộ lên, vui vẻ phát ra từ trong phế phủ.
- Đi làm thật tốt.
- Ân!
Cảm giác Hạnh Gia Tâm nói chuyện cũng lớn hơn bình thường.
Đàm Hữu cất di động, lười nhác vươn vai tiếp tục dạo, từ trên xuống dưới chuyển qua một vòng, thậm chí sau khi ngay cả giá cả ở các cửa hàng đều biết rõ. Rốt cuộc chờ tới Đàm Kỳ.
“Cơm sáng ta cũng chưa ăn.” Đàm Kỳ kêu.
“Mẹ không có nấu cơm sáng cho ngươi ăn?”
“Không phải do ta vội vã gặp ngươi sao.” Đàm Kỳ nhìn khắp nơi, “Cá nướng thế nào?”
“Cơm sáng ăn cá nướng, ngươi cảm thấy mặt mũi của ngươi có lớn đến vậy sao?” Đàm Hữu hướng đến nhà ăn ở một bên.
“Ai, muốn ăn được bữa cơm của ngươi cũng thật khó.” Đàm Kỳ đi theo.
Đàm Hữu vào cửa hàng, ném thực đơn cho hắn: “Cái hiện tại ngươi sắp ăn, cũng là cơm của ta.”
Đàm Kỳ thở dài, gọi một đống lớn.
Đàm Hữu: “Ta ăn rồi.”
“Một mình ta.” Đàm Kỳ cười nói, “Ta sẽ ăn hết.”
Đàm Hữu mặc kệ hắn dùng sức khoe khoang, Đàm Kỳ một ngụm một cái sủi cảo tôm: “Chỗ ta cơ bản có hai phương án, ngươi nhìn xem.”
Hắn đẩy điện thoại lại đây.
Đàm Hữu thấy được hai hồ sơ tràn ngập chữ, rậm rạp, cô không quá thích.
“Ngươi tổng kết một chút đi.” Đàm Hữu cau mày, vừa nhìn vừa nói.
“Lười chết ngươi. Một cái là trực tiếp để chuyện của Tóc Vàng hấp thụ ánh sáng ở diễn đàn công cộng, tỷ như diễn đàn Quất đại, gậy ông đập lưng ông.” Đàm Kỳ buông chiếc đũa, “Một cái khác là lén giải quyết, trộm đưa tư liệu cho nhân vật mấu chốt.”
“Kết hợp một chút.” Đàm Hữu nói, “Chuyện cần công khai thì giải quyết công khai, chuyện cá nhân thì giải quyết cá nhân.”
“Hắc.” Đàm Kỳ một phách cái bàn, “Không hổ là ruột thịt, hai ta cùng chung ý tưởng. Ngốc bức này giả vờ giả vịt trên Weibo đến nỗi ta cũng nhìn không được, nhưng là giống như cô gái ở quán bar kia, quá nhỏ, không cần để phơi bày chuyện đó.”
“Ừ.” Đàm Kỳ nói, “Nhắc nhở đạo sư một chút đi, nên để gia trưởng của nàng quản quản đứa nhỏ nhà họ.”
Đàm Kỳ rót một ngụm trà: “Ngươi xác định thì hiện tại chúng ta bắt đầu ngay, ta đã gấp không chờ nổi.”
“Ăn xong rồi.” Đàm Hữu nói.
“Ăn xong cái gì.” Đàm Kỳ cầm di động bắt đầu kéo kéo ấn, “Này đã không phải chuyện của mình ta, tên bạn hacker ở ký túc xá của ta, nhớ rõ chứ, lần này chủ yếu là công lao của nó. Bên này ngươi vừa ra lệnh một tiếng, nó sẽ lập tức hack Weibo của Tóc Vàng để cô ta tự vả mặt mình. Còn có cái bài trên diễn đàn Quất đại, trực tiếp xóa đi?”
“Có biện pháp gì làm diễn đàn kia không hề xuất hiện tin tức về Hạnh Gia Tâm nữa không?” Đàm Hữu hỏi.
“Hắc, ngươi ra vấn đề khó thế này, để ta hỏi một chút.” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm di động, “Thật là có, hacker nói, có thể trước đưa tên vào danh sách từ nhạy cảm, sẽ bị tự động che chắn, nhưng mà cái này trị ngọn không trị gốc, nếu muốn hoàn toàn trừ tận gốc…”
“Không cần hoàn toàn, tạm thời đi.” Đàm Hữu cũng không muốn hoàn toàn đoạn tuyệt ảnh hưởng của bên ngoài đối với Hạnh Gia Tâm, chỉ cần qua khoảng thời gian này, xác định Tóc Vàng sẽ không phản công là được.
“Được.” Đàm Kỳ nói, “Ngài còn có yêu cầu gì không?”
“Tận lực khống chế ở trong phạm vi Quất thành thôi, đừng làm cha mẹ của cô ta biết.”
“Thiện lương?” Đàm Kỳ nhướng mày.
“Không, chừa một đường sống, để cô ta về nhà đi thôi.” Đàm Hữu dừng một chút, “Về sau nếu lỡ như… Chúng ta còn có nhược điểm.”
“Cao tay, thật sự là cao tay.” Đàm Kỳ khoa trương mà giơ ngón tay cái, “Đàm Hữu, trước kia ta thật không nghĩ tới, ngươi lại là loại người như vậy.”
Loại người như vậy? Thật ra tới một bước hiện tại, cho dù bọn họ nắm giữ tất cả điều kiện có lợi, Đàm Hữu vẫn sẽ lo lắng.
Bởi vì người bị đặt ở chỗ sáng là Hạnh Gia Tâm, tuy rằng Đàm Hữu chừa lại một con đường cho Tóc Vàng, nhưng không biết chó nóng nảy lên có thể nhảy tường hay không. Đàm Hữu tính tính thời gian, nghỉ đông năm trước cô không dùng ngày nghỉ, nếu cộng thêm năm nay, theo lý là có thể xin phép một đoạn thời gian.
Nhưng phòng thuê bên kia vừa mới đóng tiền cọc, Đàm Kỳ cũng lập tức về trường học, tài chính lưu động trong thẻ Đàm Hữu cũng không còn thừa bao nhiêu.
Trong đầu tới tới lui lui chuyển vài vòng, Đàm Hữu bấm di động, album của cô trừ ảnh chụp mà công việc yêu cầu ra, khác biệt duy nhất chính là hai tấm ảnh của Hạnh Gia Tâm.
Một tấm là cô chụp lén ở siêu thị, khi đó cô vừa mới biết được thân phận của Hạnh Gia Tâm, ảnh chụp có chút mơ hồ, nhưng không ngại người đẹp.
Một tấm khác là Đàm Kỳ gửi cô, sắc điệu hoàn mỹ con người hoàn mỹ, bưng cái bánh kem nhỏ, cười vô cùng xán lạn.
Nhìn kỹ xem thời gian, từ khi gặp lại cũng bất quá mấy tháng mà thôi, Đàm Hữu lại cảm thấy các cô giống như cùng nhau vượt qua một quãng thời gian dài dòng.
Dài đến đủ để cho cô đặt người này ở đầu quả tim, yêu thương, bảo hộ nàng.
Hạnh Gia Tâm là người một nhà, Đàm Hữu nghĩ như vậy.
Như vậy vì người một nhà tổn thất một chút ích lợi, vậy cũng không tính là tổn thất.
Đàm Hữu đột nhiên cười rộ lên, cô nhớ tới phía trước Hạnh Gia Tâm nói muốn mời cô làm vệ sĩ, nhìn xem, hiện tại thật sự thành vệ sĩ miễn phí.
Đàm Kỳ vừa nhấc đầu hỏi cô: “Ngươi cười cái gì?”
“Ta vui vẻ còn không được sao.” Đàm Hữu nói.
“Hắc, ta cũng vui.” Đàm Kỳ nói, “Đây quả thực là chuyện sảng khoái nhất mà ta trải qua trong một năm nay.”
Hai người hoàn toàn không vui vẻ ở cùng một kênh.
Chỉ một buổi sáng, Dương Vân bắt đầu xui xẻo vô cùng.
Đầu tiên là khi cô đang quẹt thẻ mua đồ, phát hiện thẻ của mình bị khoá lại. Điện thoại qua, dì kim chủ mắng to một hồi, ngôn ngữ địa phương của Quất thành cộng thêm cảm xúc bạo nộ, từ ngữ gì cũng nhảy ra, chính là không lộ ra nguyên nhân khoá thẻ.
Dương Vân nén giận mà xin lỗi trước, sau đó thử dỗ dành lại, nhưng dì kim chủ “phanh” cúp điện thoại, không có cho cô cơ hội.
Không đúng, cúp điện thoại không phải tư thế này, dì kim chủ đây là quăng vỡ điện thoại.
Khi Dương Vân lại gọi qua đó, đã gọi không thông.
Kế tiếp là đột nhiên bị chủ nhiệm khoa kêu đi văn phòng, lời trong lời ngoài mà nhắc nhở cô chú ý sinh hoạt cá nhân. Dương Vân không nghĩ ra, cô sao lại ảnh hưởng những người khác.
Thẳng đến trở về ký túc xá, ánh mắt bạn cùng phòng nhìn cô giống như nhìn thứ gì rất ghê tởm, Dương Vân mới đột nhiên bừng tỉnh lại.
Cô móc di động ra đăng nhập diễn đàn Quất đại, phát hiện bài đăng cô theo đuổi người ta bị xóa, hiện tại bài đăng đang hot chính là một bài khác, lâu chủ một chữ cũng không nói, tất cả đều là ảnh chụp.
Ảnh chụp tài khoản Weibo phụ của Dương Vân, ở trên tài khoản Weibo này, cô tùy ý mà bình luận những tin thời sự nóng, điên cuồng mà phun tào chế độ của trường học, đã từng nói xấu bạn cùng phòng, còn từng chia sẻ bài đăng về sở thích tình dục đặc thù.
Hiện tại, tất cả đều bị người ta đưa ra ánh sáng.
Trong phần bình luận nghiêng về một phía mà đang mắng cô, Dương Vân định đăng một câu trả lời để xoay chuyển phương hướng, phát hiện chính mình bị cấm ngôn.
Cô không cam lòng mà thay đổi một tài khoản khác, vẫn là trạng thái cấm ngôn.
Chờ cô lại bấm vào bài đăng này, đã có người âm dương quái khí mà giải mã, đưa tên của cô lên.
Dương Vân một trận mồ hôi lạnh, nàng nhìn thoáng qua bạn cùng phòng đã đứng ở ban công, vội vàng lấy túi xách ra cửa.
Còn không có ra hàng hiên, Dương Vân liền phát hiện, tài khoản Weibo đã bị người ta trộm.
Một bài đăng trên tài khoản Weibo phụ cũng đều không xoá được, tài khoản chính nhiều thêm hai bài không phải do cô đăng. Một cái chỉ làm lộ tài khoản phụ, một cái khác thế nhưng thả một tấm ảnh cô ném ở album bí mật, không có chỉnh sửa.
Bức ảnh này quá xấu, xương cằm to rộng, đôi mắt bởi vì muốn bày ra ánh mắt tà mị mà xuất hiện một đống nếp nhăn nơi khoé mắt, ngoài miệng đầy da chết, trên mặt đất còn ném hai chiếc vớ dơ.
Bên trong phần bình luận đã hoàn toàn nổ tung, tài khoản Weibo cô thật vất vả kinh doanh hai năm, tốn không ít tiền để marketing, không lúc nào mà không bảo trì hình tượng, trong nháy mắt đã sụp xuống.
Dương Vân không ngừng bấm di động, trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng không biết nên bắt đầu khiếu nại từ tài khoản nào.
Chân cô bắt đầu có chút nhũn ra, rõ ràng trời lạnh như vậy, lại cảm thấy ánh mặt trời thật là chói mắt.
Hoàn toàn làm cô suy sụp là một cuộc điện thoại kế tiếp, đạo sư của cô, giáo sư Trương, ngày thường cực kỳ cưng chiều cô, từng mời cô đi đến nhà ăn cơm rất nhiều lần, danh sách hội thảo sớm đã định ra rồi, đột nhiên được thông báo lâm thời có biến hóa, không cần đi.
Không cần đi? Cô vì cái hội thảo quốc tế này mua một thân chính trang mấy ngàn tệ, hẹn nhà tạo hình, quyết định tạm thời nhuộm tóc đen, chụp mấy tấm ảnh học bá cao lãnh thật đẹp, mua hot search, tuyệt đối có thể lại hút một đợt fan.
Chỉ cần lại hút một đợt fan, cô sẽ không phải cấp bậc tiểu võng hồng như hiện tại.
“Giáo sư,” Giọng Dương Vân nói chuyện đều run rẩy, “Sao lại thế này, có phải có hạn chế số người không? Lần trước em giới thiệu bộ mỹ phẩm dưỡng da kia cho cô còn dùng tốt không? Nếu cô dùng tốt, em lại mang cho cô một bộ…”
Trương giáo sư một chữ cũng chưa nói thêm, bà cắt đứt điện thoại.
Cơn tức giận của Dương Vân hợp với sự sợ hãi lập tức lên tới đỉnh, cô biết có người đang phá rối sau lưng, tất cả những chuyện này không có khả năng trùng hợp như vậy. Cô cực cực khổ khổ kinh doanh tất cả, sao lại có thể bị người ta chỉ trong chốc lát liền hủy diệt như vậy.
Cô phải tìm đoàn đội xã giao, cô phải dẫn theo quà tặng xa hoa đi thăm chủ nhiệm khoa một chuyến, cô phải làm Trương giáo sư hồi tâm chuyển ý, chuyện cô phải làm rất nhiều rất nhiều… Nhưng thẻ ngân hàng đã bị khoá lại.
Tấm thẻ này, là cơ sở vật chất cho cuộc sống sáng lạn của cô, là do cô chịu đựng ghê tởm lấy lòng bà lão kia để đổi lấy.
Dương Vân đánh cuộc điện thoại một lần cuối cùng, vẫn như cũ không cách nào gọi được, cô ném điện thoại di động ra ngoài.
Thật trùng hợp điện thoại nện ở một bản tuyên truyền bên cạnh, trang báo giấy lập tức liền xuất hiện một cái động lớn.
Bên cạnh có người kêu lên: “Ngươi làm gì đâu!”
Hai học sinh mặc đồng phục hiệp hội XX, trong tay còn cầm poster chưa dán xong, mặt đen vô cùng.
“Làm em gái ngươi!” Dương Vân mắng lên, cô vọt tới trước, một chân đạp qua đi, “Ngốc bức!”
Nam sinh vọt lại đây kéo cô ra, Dương Vân lung tung quơ nắm tay, dưới chân một chút cũng chưa ngừng, một chân lại một chân, cùng với từng tiếng chửi rủa “Ngốc bức” được lặp lại, rất nhanh đạp bản tuyên truyền đến nát nhừ.
Nữ sinh ở một bên dùng di động quay được toàn bộ quá trình, ở trong quá trình toàn bộ sự kiện lên men sau đó, học sinh của Quất đại đều nghĩ không thông, trường học của họ sao lại sẽ có ngốc bức ngu như vậy, ở thời điểm rõ như ban ngày dám đá nát bản tuyên truyền tinh thần của mười chín khoá.
Khi video điên cuồng lan truyền ở trên mạng, Hạnh Gia Tâm cũng không biết được.
Đối với nàng mà nói, hôm nay là một ngày hết sức thấp thỏm lại đáng giá vui sướng.
Sau nhiều năm như vậy nàng lần đầu tiên kết giao được một người bạn, trừ Đàm Hữu ra.
Người bạn này vô cùng đáng yêu, chẳng những không có để ý bộ dáng trước kia của nàng, sau khi nàng thẳng thắn thành khẩn nói đã chỉnh sửa nhan sắc, cô ấy còn nói nhiều lên.
Như vậy, nàng liền không cần cố tình đi tìm chủ đề, chỉ cần trả lời câu hỏi, hơn nữa cười một cái, các nàng nói chuyện với nhau sẽ thật thoải mái.
Loại cảm giác này, giống như là vực sâu không thấy đáy vắt ngang ở trước mặt vài thập niên, sau khi nàng vươn chân, đột nhiên phát hiện, nó chỉ là một con đường bằng phẳng bị bôi sơn đen.
Quá đơn giản, đơn giản đến nỗi Hạnh Gia Tâm cảm thấy nếu kế tiếp Đàm Hữu kêu nàng kết giao bao nhiêu người, nàng cũng có thể kết giao bấy nhiêu người bạn.
Cho nên toàn bộ buổi sáng, khi Hạnh Gia Tâm nhìn đến những người khác trong phòng thí nghiệm, đều sẽ cười một cái.
Phản ứng của mọi người thập phần thống nhất, hơi sửng sốt, sau đó cũng cười.
Hạnh Gia Tâm sinh sôi ra một loại tâm lý kì quái, nàng thậm chí muốn Tóc Vàng nhanh chóng đăng ảnh chụp của nàng trước kia, truyền lưu ở nội bộ Quất đại. Như vậy nàng liền có thể kiểm tra đo lường độ chân thành của những tươi cười này, có bao nhiêu người sẽ giống như Dương Quả, có bao nhiêu người lại sẽ có phản ứng khác.
Rốt cuộc cũng sẽ không càng kém hơn so với trước kia, Dương Quả dựng ở nơi đó, tựa như một bên của cán cân, có phân lượng rất nặng.
Nhưng đối với Dương Quả mà nói, nếu Hạnh Gia Tâm nói về phân lượng với cô, Dương Quả chỉ có thể nghĩ đến thể trọng của mình.
Thật là phát sầu, vĩnh viễn chắc nịch mà chỉ có thể bọc áo khoác to lớn, nhìn xem Hạnh Gia Tâm mặc áo khoác thật đẹp a.
Bất quá Hạnh Gia Tâm nói được thì làm được, rất nhanh liền phát tới video giảm béo cho cô, Dương Quả trộm click mở nhìn một chút, động tác thật sự rất đơn giản.
Một cô gái tròn tròn, luôn là bồi hồi ở giữa bốc cháy lên hy vọng và bị lười biếng đánh bại, Dương Quả biết, cô lại muốn bắt đầu một vòng bồi hồi tiếp theo.
Phòng thí nghiệm hôm nay chỉ có một mình nàng, đến giờ cơm trưa, Dương Quả gửi cho Hạnh Gia Tâm một tin.
- Cùng nhau ăn cơm chứ?
Sau đó cô nhìn Hạnh Gia Tâm bên kia biểu hiện đang nhập tin nhắn, biểu hiện một hồi lâu.
Dương Quả nghĩ không rõ, cùng đi ăn cơm chung sao có thể khó trả lời như vậy chứ, cô sợ Hạnh Gia Tâm có việc nhưng ngại nói ra, liền bổ sung một câu:
- Nếu cậu có việc thì nói, mình có thể đi một mình.
Hạnh Gia Tâm rất nhanh nhảy ra tin nhắn:
- Có thể dẫn người khác không?
Lại là dẫn người, Dương Quả cười cười, đứng lên phát tin nhắn thoại qua: “Có thể, lần này là bạn trai hay là bạn gái?”
“Bạn gái.” Hạnh Gia Tâm cũng trả lời một tin thoại cho cô.
“Được rồi, ăn ở nhà ăn sao? Mình ở chỗ tượng điêu khắc nhỏ chờ cậu.”
“Ừm, mình lập tức đến.”
Dương Quả cầm túi ra khỏi phòng học, sâu sắc cảm nhận được, rất nhiều chuyện không thể dùng lỗ tai đi nghe, mà phải dùng đôi mắt đi xem.
Tựa như Hạnh Gia Tâm, ngày hôm qua còn bị bạn cùng phòng lải nhải một hồi nói là nữ thần cao lãnh, một quái nhân, hôm nay vừa giao lưu, hoàn toàn không giống như lời đồn sao.
Quái, đúng là có một chút quái, nhưng tuyệt đối không phải quái dị lạnh lùng.
Bằng không sao có thể đột nhiên gọi lại cô rồi kết bạn với cô ngay tức khắc, còn luôn lời trong lời ngoài mà nhắc đến người bạn khác.
Bạn gái, ha ha ha. Không biết có phải do giữa mỹ nữ và nam sinh không thể nào sinh ra tình bạn thuần khiết hay không, cho nên bên người Hạnh Gia Tâm nhất định đều là nữ bạn thân.
Dương Quả lắc lư túi đi xuống lầu, rất vui vẻ, cô cũng coi như là bạn gái của Hạnh Gia Tâm rồi.
Tượng điêu khắc nằm ở trên con đường nhất định phải đi qua nếu đi đến nhà ăn, vào thời gian này, trên đường rất nhiều người.
Dương Quả co rụt lại ở ven đường, đợi một lát, không đợi được người tới.
Cô đứng đợi đến có chút mệt, dứt khoát ngồi xổm ở bên cạnh bồn hoa, cúi đầu nhìn di động một lát, cũng không thúc giục, đến khi lại ngẩng đầu, xa xa liền trông thấy đại mỹ nữ Hạnh Gia Tâm.
Người có tư sắc thế này, ở trong đám người quá dễ nhìn thấy.
Quả thực có thể tự mang kính phóng to 8 lần rút ngắn khoảng cách, Dương Quả đẩy đẩy mắt kính, khi muốn nhảy xuống bồn hoa, thấy được người phía sau Hạnh Gia Tâm.
Hai nam sinh, cả hai người đều rất cao, tay dài chân dài, dáng người gầy tỉ lệ đẹp, chẳng sợ Dương Quả thấy không rõ diện mạo, chỉ riêng thân hình này liền cũng đủ cảnh đẹp ý vui.
Vừa hâm mộ lại xuân tâm manh động, viện nghiên cứu thật đúng là không có bao nhiêu nam sinh có dáng người như thế này.
Dương Quả dứt khoát tiếp tục ngồi xổm thưởng thức, giấu mình ở trong một góc nhỏ, lẳng lặng chờ đợi soái ca từng bước một mà đi tới gần.
Hai nam sinh không gần bao nhiêu, Hạnh Gia Tâm trước tiên chạy chậm lại đây.
Tóc dài cực kỳ có trình tự mà nhảy lên trên vai, cũng thật đẹp.
Đứng yên ở trước mặt cô, không nói chuyện mà trước cười, cười xong mới mở miệng: “Thật ngại, để cậu chờ lâu như vậy, xảy ra một chút ngoài ý muốn.”
Dương Quả cơ bản có thể đoán được ngoài ý muốn gì, hiện tại Hạnh Gia Tâm không có đi cùng cái người gọi là “Bạn gái” kia, nhất định là lâm thời hủy bỏ cuộc hẹn.
Dương Quả không ngại, cô lôi kéo góc áo của Hạnh Gia Tâm: “Này, cho cậu xem thứ tốt.”
“Thứ tốt gì?” Hạnh Gia Tâm cong eo, song song với tầm mắt của Dương Quả.
Dương Quả nâng nâng cằm về phía hai nam sinh kia: “Nhìn kìa, thật đẹp trai.”
Hạnh Gia Tâm lập tức quay đầu qua.
“Ai, cậu đừng trắng trợn táo bạo như vậy, bị phát hiện…” Dương Quả nhanh chóng kêu.
“Cậu nói chính là bọn họ sao?” Hạnh Gia Tâm không chỉ có quang minh chính đại mà nhìn, thậm chí còn giơ tay  chỉ qua.
“Này.” Dương Quả nhảy xuống bồn hoa, kéo bàn tay nàng xuống, không dám lại nhìn về phía bên kia, “Đừng như vậy.”
“Làm sao vậy?” Hạnh Gia Tâm ngốc ngốc mà nhìn cô.
“Cậu ngốc à.” Dương Quả vui vẻ lên, “Thôi được rồi, chúng ta đi ăn cơm.”
Hai người xoay người đi về phía trước vài bước, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân liên tiếp, có người đang chạy, tốc độ rất gấp gáp, Dương Quả theo bản năng kéo Hạnh Gia Tâm một chút, sợ nàng bị người ta đụng vào.
Nhưng giây tiếp theo, bị đụng vào cũng không phải Hạnh Gia Tâm ở bên cạnh, mà là chính mình.
Cánh tay bị người kia không nhẹ không nặng mà cọ qua, có thứ gì đó to lớn đột nhiên nhảy tới trước mặt cô, sợ tới mức cô lỡ một nhịp hô hấp.
Kế tiếp, cô chỉ thấy được một đôi mắt sáng ngời, sao lại có người có đôi mắt sáng như vậy, dưới phía chân trời âm u, giống như hai cái bóng đèn nhỏ.
Tiểu bóng đèn nhìn chằm chằm cô, chớp hai cái, khóe mắt cong cong.
Dương Quả liền khống chế không được mà cũng cười rộ lên.
Đàm Kỳ búng tay một cái, nói: “Bingo, tiểu tỷ tỷ đáng yêu.”
Đàm Hữu đuổi sát hai bước, tới bên người Hạnh Gia Tâm, trừng mắt nhìn Đàm Kỳ một cái: “Ngươi đừng dọa con gái nhà người ta.”
“Sao lại có chuyện đó?” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm cặp mắt kính dày, "Tỷ tỷ đáng yêu, em làm chị sợ à?”
Cùng với nói dọa, không bằng nói vừa mừng vừa sợ.
Dương Quả lớn đến như vậy, trước nay chưa từng được người ta làm quen như vậy, huống chi lúc này kéo đến khoảng cách bình thường, cô phát hiện người này đúng là một vị trong số hai nam sinh cô vừa xem.
Tỉ lệ dáng người tốt như vậy, thế nhưng khuôn mặt cũng đẹp trai như vậy!
Cười rộ lên giống như có má lúm đồng tiền, đúng vậy, má lúm đồng tiền nhỏ!
Dương Quả quay đầu nhìn Hạnh Gia Tâm: “Bạn của cậu sao?”
Hạnh Gia Tâm lắc lắc đầu, chỉ hướng người bên cạnh: “Không phải, cậu ta là em trai của cô ấy.”
“Chị, chị không thể giới thiệu em như vậy! Quá có lệ!” Đàm Kỳ chụp bả vai Dương Quả, “Tỷ tỷ đáng yêu, em tên Đàm Kỳ, chị tên gì?”
“Dương… Quả.” Dương Quả có chút há hốc miệng, người bên cạnh Hạnh Gia Tâm cũng thật là đẹp mắt, hình dáng sườn mặt lưu loát lại tước mỏng, có một loại vẻ đẹp âm nhu khó phân nam nữ.
Quả nhiên bạn bè của người đẹp đều là người đẹp!
Người đẹp âm nhu quay đầu nhìn về phía cô, một đôi mắt đơn phượng hẹp dài, đánh trúng trái tim của Dương Quả.
Mắt đơn phượng cười rộ lên, đuôi mắt mang chút hoa văn tinh tế: “Chào cô, Dương Quả, tôi là Đàm Hữu. Chúng ta buổi sáng hôm nay đã từng gặp qua.”
Ai? Giọng nói cũng nhu như vậy? Buổi sáng gặp qua?
Người đưa Hạnh Gia Tâm, người gọi cô lại.
Hạnh Gia Tâm chớp chớp mắt với cô, bày ra khẩu hình: “Bạn gái.”
A! Bạn gái! Bạn gái! Người bạn gái kia!
Dương Quả cảm thấy có thứ gì đang sụp xuống rồi được dựng lại, nhìn trạng thái Hạnh Gia Tâm cười đến đôi mắt đều sắp nheo lại, Đàm Hữu này, chính là người vốn đã

1 2 »

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.