Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 36: Treo giải thưởng (2)




- Làm càn!

Chung Vĩnh Thanh hiện ra vẻ giận dữ, thấy Hoa Y Nam chỉ là đệ tử nhị lưu trong tông, cho dù vài ngày trước bị Lâm Lạc giáo huấn, hắn cũng có thể coi như là tiểu hài tử nháo loạn, giống như trò đùa.

Nhưng Tôn Phúc Thông chính là vài cao thủ trẻ tuổi của Bạch Vân Tông, đánh hắn chẳng khác nào là tát mặt Bạch Vân Tông!

- Sư muội, xem ra chúng ta quá lâu không có động thủ, để cho người khác cho là Bạch Vân Tông chúng ta dễ khi dễ rồi!

Hắn đằng đằng sát khí nói.

Ba người ra doanh địa, rất nhanh đi tới địa phương Lâm Lạc cùng Tôn Phúc Thông giao chiến. Lúc này Lâm Lạc tự nhiên đã viễn độn, chỉ còn lại có Tôn Phúc Thông đau nhức ngất đi còn nằm trên mặt đất.

Chung Vĩnh Thanh ở trên người Tôn Phúc Thông kiểm tra một hồi, sắc mặt càng thêm âm trầm:

- Thủ đoạn của Tiểu tử kia thật ác độc, vậy mà toàn bộ cắt đứt hai tay hai chân của thất sư đệ!

Hoa Y Nam ở bên cạnh nghe xong, trong lòng không khỏi mừng thầm, tuy kinh hãi đảm lượng của Lâm Lạc, nhưng hiển nhiên lúc này Chung Vĩnh Thanh là tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn .

- Tiểu tử kia chạy rồi?

Thượng Quan Nguyệt tiếp lời nói.

- Này cũng có chút phiền toái…

Chung Vĩnh Thanh nhướng mày:

- Thanh Mông Sơn lớn như vậy, nếu hắn hướng một góc nào đó trốn đi, muốn tìm được hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng!

Thượng Quan Nguyệt cười lạnh một tiếng nói:

- Vậy hãy để cho người cả doanh địa cùng đi tìm!

- Sư muội ý tứ là…

- Treo giải thưởng!

- Ha ha, kế này rất hay!

. . .

Chung Vĩnh Thanh cùng Thượng Quan Nguyệt liên hợp tuyên bố treo giải thưởng, bất luận kẻ nào chỉ cần nắm bắt Lâm Lạc đưa tới cửa ra vào doanh địa, có thể chỉ định một vật phẩm dưới một vạn điểm tích lũy, do Chung Vĩnh Thanh cùng Thượng Quan Nguyệt liên hợp trả thù lao! Mà nếu như chỉ là báo cáo hạ lạc của Lâm Lạc, vậy cũng có thể được một vật phẩm dưới ngàn điểm tích lũy!

Tuy doanh địa quy định không thể nội đấu, nhưng mục đích doanh địa tồn tại đúng là huấn luyện võ giả, cũng không phải đến nghỉ ngơi ! Nên chỉ cần không ở trong doanh địa đánh nhau, hoặc là gây ra nhân mạng, kẻ quản lý doanh địa đều mở một mắt nhắm một mắt.

Một vạn điểm tích lũy!

Đây tuyệt đối chính là đại thủ bút a!

Cho dù là thí luyện giả Hậu Thiên cửu tầng đỉnh phong như Hàn Thiên, ba năm trôi qua cũng chỉ có thể kiếm lấy bấy nhiêu điểm tích lũy mà thôi! Bởi vậy, sau khi tin tức này truyền ra, cũng được Chung Vĩnh Thanh cùng Thượng Quan Nguyệt xác nhận, cả doanh địa đều oanh động!

Ngắn ngủn vài giờ sau, Thanh Giao doanh địa không sai biệt lắm dốc toàn bộ lực lượng, đều đi tìm vị trí của Lâm Lạc.

Trong doanh địa, trướng bồng của Lâm Quảng Sâm.

- Cha, tiểu tạp chủng này cũng quá gây chuyện, rõ ràng náo ra động tĩnh lớn như vậy! Nếu bị người nắm bắt, vậy bảo vật trên người hắn chẳng phải là sẽ rơi xuống trong tay người khác sao!

Lâm Đông Lưu căm giận bất bình.

Lâm Quảng Sâm khoát khoát tay nói:

- Không sao, ta đã ở trên người của hắn hạ Huyền Hồ Phấn, tiểu tử kia là chạy không khỏi Địa Khứu Khuyển truy tung! Cả doanh địa bất quá hơn trăm người, Thanh Mông Sơn lại lớn như vậy, những người khác không có khả năng tìm được hắn trước chúng ta!

- Chúng ta đây khi nào thì xuất phát?

- Thân phận của ta là người phụ trách Lâm gia, cần làm an bài xuống, hơn nữa cũng không thể để người khác biết rõ Lâm gia chúng ta người một nhà đánh người một nhà, như thế nào cũng phải có hai ba ngày thời gian chuẩn bị!

- Hừ, vậy cho tiểu tạp chủng này sống lâu vài ngày!

. . .

Lâm Lạc một đầu đâm vào trong Thanh Mông Sơn, thật giống như cá tiến nhập biển rộng, chim bay vào trời cao, tự do tự tại.

Hắn còn không biết mình dẫn đến bao nhiêu phiền toái, cũng không có quá mức che dấu hành tung của mình, hắn y nguyên liệp sát Thanh Mi Lộc, bổ sung yêu hạch đại lượng tiêu hao.

Năm ngày sau.

Pằng!

Lâm Lạc đánh ra một quyền, đem một đầu Hậu Thiên thất tầng Thanh Mi Lộc sinh sinh oanh bạo! Hắn hiện tại đã đạt đến Hậu Thiên thất tầng hậu kỳ, phỏng chừng bốn năm ngày nữa liền có thể trùng kích Hậu Thiên bát tầng !

Nhưng hắn đột nhiên dừng lại, chỉ thấy hai sóng nhân mã cơ hồ là cùng một thời gian theo vật gì đó từ hai phương hướng đi tới. Một lớp phía đông thì có bốn người, nhưng Lâm Lạc một cái cũng không nhận thức, sau khi bọn hắn cũng chứng kiến Lâm Lạc, đột nhiên quay đầu bỏ chạy, nhưng trên mặt đều là vẻ hưng phấn khó nén.

Lâm Lạc không khỏi kỳ quái, lại nhìn hướng phía tây, sóng người này có tất cả năm cái, nhưng bọn họ là đệ tử Lâm gia phái tới thí luyện, nhưng cũng không phải người năm nay phái ra.

Năm người này không có quay đầu rời đi, mà là tiếp tục hướng hắn đi tới.

Hai Hậu Thiên thất tầng, ba Hậu Thiên lục tầng! Mục quang Lâm Lạc quét qua liền thấy rõ thực lực của bọn hắn.

- Lâm Lạc, ngươi thật đúng là nhàn nhã!

Một thanh niên Hậu Thiên thất tầng lắc đầu nói ra:

- Ngươi đại khái còn không biết mình dẫn xuất bao nhiêu phiền toái a?

Lâm Lạc nhớ rõ người này tên là Lâm Hải Nguyên, là ba năm trước đến Thanh Giao doanh địa. Tuy chỉ là Hậu Thiên thất tầng, nhưng mà đủ tư cách lãnh đạo một chi đội ngũ. Hắn không khỏi địa cười nói:

- Xin lắng tai nghe!

Lâm Hải Nguyên đem sự tình Chung Vĩnh Thanh, Thượng Quan Nguyệt đối với Lâm Lạc treo giải thưởng nói ra, sau đó cười to nói:

- Ta cũng có chút ghen ghét ngươi, nếu đổi lại là ta mà nói, tuyệt đối bán không ra giá tiền lớn như vậy!

Lâm Lạc cũng thật không ngờ Chung Vĩnh Thanh, Thượng Quan Nguyệt sẽ đối với hắn khai ra bảng giá cao như thế, nhưng hắn cũng không có để ở trong lòng, trừ khi là hai người bọn họ tự mình ra tay, nếu không Lâm Lạc một lòng muốn chạy mà nói, cơ bản không có người ngăn được!

Hắn không khỏi cười nói:

- Đã như vậy, vì cái gì các ngươi không đi mật báo, tốt xấu cũng có một ngàn điểm tích lũy?

Lúc này hắn cũng kịp phản ứng, lúc trước sóng người phía đông chứng kiến hắn bỏ chạy, nguyên lai là đi mật báo .

- Chúng ta chính là người Lâm gia!

Thanh niên Hậu Thiên thất tầng khác nói ra.

- Ân!

Ba người còn lại cũng đồng thời gật đầu.

Trong nội tâm Lâm Lạc hơi có chút cảm động, gia tộc vẫn là tương đối có lực ngưng tụ, cũng không phải tất cả mọi người đều sợ chết, hèn hạ vô sỉ như Lâm Đông Lưu!

Năm người Lâm Hải Nguyên cũng không có dừng lại nhiều, dặn dò Lâm Lạc cẩn thận một chút liền rời đi.

Lâm Lạc tự nhiên cũng lập tức lựa chọn rời đi, hiện tại hắn chính là đau khổ chạy trốn tứ phía, thật nếu lâm vào bao vây mà nói, đây chính là tương đối nguy hiểm! Bất quá trời cao mặc chim bay, hắn chỉ có một người, mà Thanh Mông Sơn lại lớn như vậy, tùy tiện hướng địa phương nào đó chui, ai có thể tìm được hắn?

Nhưng hai ngày sau, hắn vừa mới ở một bên cạnh một dòng suối nhỏ dừng lại lấy nước, lại ngoài ý muốn gặp một người… Thẩm Nguyệt Lam! Nàng một thân váy dài hồng sắc, lưng mang một thanh trường kiếm, rất có khí chất nữ nhi hào kiệt.

Thẩm Nguyệt Lam chứng kiến Lâm Lạc, trên mặt hiện lên một nụ cười cao ngạo nói:

- Lâm Lạc, theo ta hồi doanh địa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.