Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Chương 40




Editor: Súp Lơ Vị Bạc Hà

--------

Chỗ Phương Dữ còn đau, muốn hắn xuất ra tốc độ bay đi đuổi theo Thu Bạch Bạch hắn thật đúng là không làm được!

Mạt Lị  cẩn thận hỏi cậu: "Cậu... Vết thương của cậu, không sao chứ?"

“Không có việc gì!” Cho dù có việc gì cũng không thể nói a! Phương Dữ nghiến răng nghiến lợi: "Nói cho tôi biết tên cô ta."

"Ừm, cháu nghĩ, cậu hình như cũng không phải muốn đơn thuần kết giao bạn bè, cháu từ chối nói."

"Tiêu Mạt Lị!"

"A, cháu nghe được."

“Cháu nghe tai này lọt tai kia?”

Cô thành thật nói: “Ai biết cậu sẽ làm ra chuyện gì chứ.”

Phương dữ bị cô làm ức giận á khẩu không nói nên lời.

Lúc này có người vỗ tay cười ra tiếng, "Ha ha ha, Hỗn Thế Ma Vương Phương Thập Thất cư nhiên có lúc rơi xuống bước ruộng này, cười chết ta, ha ha ha..."

Thanh âm này, Phương Dữ không cần nhìn cũng biết là ai, "Minh Lại! ”

"A, tôi nghe được."

Một thanh niên cao cao gầy từ trong đám người đi ra, diện mạo của hắn thập phần âm nhu, có một loại vẻ đẹp giữa nam nhân và nữ nhân, hắn hướng về phía Mạt Lị nghịch ngợm chớp chớp mắt, mắt phượng cười tủm tỉm tùy thời có thể câu được lòng người.

Mạt Lị  kinh hách, bất quá lại nhìn thấy nam nhân bên cạnh hắn bất luận là khí thế, hay là dung mạo đều không thể khiến người ta bỏ qua, nàng vui vẻ chạy tới, "Chú!"

Đường Nhiễm Mặc ôm lấy thân thể cô nhào tới, phát ra một tiếng cười khẽ.

Minh Lại huýt sáo một tiếng, "Không sai nha, cậu cư nhiên có một đứa cháu gái xinh đẹp như vậy."

Hắn vừa nói xong, liền nhận được ánh mắt lạnh như băng của hai người.

Minh Lại lúng túng cười cười, "Tôi tùy tiện nói, tôi đi xem kịch, xem kịch, hai người trò chuyện.”

Hắn thật đúng là lui về phía sau một bước, lại hướng về phía đám người ném một cái mị nhãn, trong nháy mắt có nữ sinh dựa vào đồng bạn thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.

Ba nam nhân này, bất luận là người nào, đều có vốn liếng làm cho người ta thét chói tai.

Minh Lại đương nhiên là không dám chọc giận Đường Nhiễm Mặc nữa, hắn vốn còn ở nước ngoài hảo hảo trải qua cuộc sống say vàng, kết quả công ty của hắn trước mắt là một vụ việc làm ăn quan trọng nhất của nhà máy rượu thiếu chút nữa bị thổi bay, hắn không thể không chấm dứt cuộc sống ăn chơi trác táng, chạy về nước nhận sai với Đường Nhiễm Mặc, lúc trước hắn bất quá là có tin tức Đường Nhiễm Mặc xem mắt mới nghĩ đến đùa giỡn một phen, ai có thể nghĩ tới hắn sẽ có phản ứng lớn như vậy!

Minh Lại, Phương Dữ và Đường Nhiễm Mặc, từ thời tiểu học đã quen biết, Phương Dữ là bởi vì đủ loại sự kiện, cùng Đường Nhiễm Mặc trở thành kẻ thù truyền kiếp gặp mặt, mà bởi vì Minh Lại tuổi nhỏ nhất, dưới tình huống bình thường hai người bọn họ đều sẽ không cùng hắn tính toán chi li.

Bất quá kéo Mạt Lị thì khác.

Trong lòng Minh Lại còn đang đánh Tiểu Cửu Cửu, quan sát Mạt Lị  rốt cuộc là có bản lĩnh gì, bên kia Phương Dữ lại gằn lớn.

"Đường Nhiễm Mặc!" Phương Dữ lạnh mặt, "Cậu trốn ở chỗ này xem bao lâu rồi!?"

Để cho Minh Lại nhìn thấy hắn chật vật nhiều nhất trêu chọc hắn một năm, để cho Đường Nhiễm Mặc nhìn thấy, vậy sẽ giễu cợt hắn cả đời!

Đường Nhiễm Mặc khẽ nhếch môi, tựa tiếu phi tiếu, ánh mắt ác liệt, "Không khéo, đang lúc người khác đối với cậu bị người khac cho đoạn tử tuyệt tôn cước."

Nói xong, hắn còn có ý tứ khác nhìn lướt qua thắt lưng Phương Dữ bộ vị trên đùi, tựa hồ đang nói, thật sự không cần đến bệnh viện kiểm tra một chút sao? Có lẽ các bộ phận thực sự bị hỏng.

Sắc mặt Phương Dữ có thể nói là phong vân biến ảo, một lúc lâu sau, hắn mới nói ra mấy chữ, "Cậu đừng đắc ý!"

Sau đó cũng không quay đầu lại đi vào trường học, rời khỏi cái "nơi đau lòng" khiến hắn cảm thấy mình là một trò đùa.

Minh Lại nhìn Đường Nhiễm Mặc một cái, rất thức thời nhìn ra hiện tại hắn không hoan nghênh những người khác, thông minh cũng đi theo Phương Dữ, vừa đi còn hô, "A, Phương Thập Thất, chờ tôi, tôi cùng cậu đi."

Không lâu sau, hai người này đi xa

Mạt Lị hỏi Đường Nhiễm Mặc, "Vì sao người kia lại gọi cậu cháu là Phương Thập Thất?"

"Cháu cảm thấy, Phương Dữ giống như đã qua cái tuổi mười bảy tuổi sao?" Cho dù những lời còn lại của hắn không nói ra, cũng làm cho người ta nghe ra còn có nửa câu, không phải là bề ngoài, mà là tuổi tâm lý.

Phương Thập Thất, Phương Dữ vĩnh viễn chỉ mới mười bảy tuổi... Điều đó có nghĩa là nói rằng nam nhân ngây thơ ấu trĩ.

Mạt Lị phốc một tiếng bật cười, "Biệt danh này thật thú vị!"

"Mặc như vậy, rất đáng yêu." Hắn nhìn cô gái mặc quần áo cướp biển, chân thành khen ngợi.

"Ân, phải không?" Rõ ràng có rất nhiều bạn cùng lớp cũng nói cô xinh đẹp đáng yêu, nhưng không hiểu sao, để anh nói ra, cô lại cảm thấy ngượng ngùng.

Cô thẹn thùng, khóe mắt Đường Nhiễm Mặc khẽ thu liễm, rất suиɠ sướиɠ véo thịt mềm trên mặt cô, "Cháu không có lựa chọn đi cùng hắn ấy, tôi rất vui vẻ."

Lúc này anh vui vẻ, xuyên thấu qua một đôi mắt như đá đen truyền ra, ánh mắt ôn nhu sủng nịch kia, khiến cô ngơ ngác quên mất lời nói, Mạt Lị  chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị hung hăng trùng kích một chút, tim đập như sấm.

"Chúng ta vẫn nên đi trước..." Cô bối rối tránh ánh mắt của anh, bộ dáng cúi đầu đi bộ giống như chạy trối chết.

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười như thực hiện, sải bước đi tới bên cạnh cô, kéo tay cô lên: "Đã lâu không tới, tôi cũng gần như quên mất Bạch Tuân đi như thế nào."

"..." Nói trí nhớ rất tốt đâu?

Trong lòng Mạt Lị  lẩm bẩm một câu, nhưng không hất tay hắn ra.

  ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.