Hắn Có Khi Nào Đi Nhảy Sông Không?

Chương 21




Tư Đồ Phong: “Mèo?”

Tướng quân: “… Đúng… Đang ngủ trong tủ…”

Tư Đồ Phong một mặt ngờ vực, muốn đi mở tủ, tướng quân nhanh chóng lung tung cầm lấy một bức họa nói: “Đây thật giống có chút quen mắt! Ai, đầu đau quá…”

Tư Đồ Phong vui vẻ, “Có thể nhớ tới cái gì không?”

“Thật giống có chút ấn tượng…” Tướng quân nỗ lực bày ra dáng dấp rơi vào hồi ức, “Cô nương này là ai vậy?”

“Đây là nữ nhi của Tần thượng thư, ” Tư Đồ Phong như là nhớ ra cái gì đó, vỗ đùi nói, “Đúng rồi, nàng năm ngoái ở cầu Chức Nữ tặng cho ngươi một cái túi thơm, nhất định là nàng!”

Tướng quân: “…”

Tư Đồ Phong càng nghĩ càng thích hợp, vui vẻ trong lòng, vỗ bả vai tướng quân nói: “Không sai được, nàng chính là người trong lòng của ngươi! Ha ha ha tiểu tử, ánh mắt của ngươi cũng không tệ lắm, cô nương này rất xinh đẹp!”

Tướng quân không nhịn được hỏi: “Nếu nàng thật sự là người trong lòng của ta, tại sao không đến tìm ta chứ?”

“Người ta là một cô nương, đương nhiên là ngại ngùng. Lại nói, mấy ngày nay luôn có người tìm ngươi làm thân, nếu nàng đến tìm ngươi, ngươi dám tin?” Tư Đồ Phong tính kỹ càng, “Như vậy đi, ta sai người đi phủ thượng thư, ngươi đi gặp cô nương kia, chẳng phải cái gì cũng rõ ràng sao?”

Tướng quân: “A?”

“Ta đây liền dặn dò người đi.” Tư Đồ Phong nói đi là đi, một chút cũng không làm lỡ, chưa bước ra sân đã lên tiếng gọi người: “Tiểu Lục, Tiểu Lục…”

Tướng quân: “…”

Thẩm Mục đẩy cửa tủ đi ra, nhìn chân dung trên bàn không nói lời nào.

Y… Tức giận? Tướng quân có chút hốt hoảng mà nghĩ, thậm chí khó giải thích được muốn giải thích, “Những thứ này… Là cữu cữu… Không phải ta…”

“Nàng không phải người trong lòng của ngươi…” Thẩm Mục đột nhiên nhẹ giọng nói.

“Hả?” Tướng quân hồ nghi nói, “Làm sao ngươi biết? Chẳng lẽ ngươi quen người trong lòng của ta?”

“Ta… Kỳ thực…” Thẩm Mục quyết tâm, ngẩng đầu lên nói, “Thật ra là ta!”

Tướng quân cho là y chưa nói xong, đợi nửa ngày cũng không có đoạn sau, không khỏi hỏi: “Ngươi… Muội muội ngươi? Ngươi không phải nói không có muội muội sao? Chẳng lẽ là tỷ tỷ?”

Thẩm Mục: “…”

Kỳ thực điều này cũng không thể trách tướng quân, trước khi gặp phải Thẩm Mục, hắn không đối với người nào động tâm, cũng nghĩ tương lai sẽ cưới một nữ tử dịu dàng hoà thuận, nhưng chưa từng nghĩ bị một nụ cười mê mệt của con mọt sách làm cho từ đây nhớ mãi không quên.

Thẩm Mục có chút thất vọng, lắc đầu một cái muốn đi, tướng quân không cho, lôi cánh tay người ta hỏi: “Ngươi còn chưa nói xong, người trong lòng của lão tử rốt cuộc là ai?”

Con mọt sách cúi đầu ủ rũ, “Nói ngươi cũng sẽ không tin…”

Tướng quân: “Ngươi không nói làm sao biết ta không tin?”

Thẩm Mục:… Ta nói…

Lúc này, Tư Đồ Phong liền hầm hổ đi vào sân, nghe hắn vui cười hớn hở mà gọi: “A Việt, nhanh chóng đổi quần áo đẹp, Tần cô nương ở bên hồ chờ ngươi đấy…”

Tướng quân cả kinh, cuống quít đối với Thẩm Mục nói: “Không phải… Ta không có…” Lời còn chưa nói hết, Thẩm Mục giống như mèo nhỏ bị hoảng sợ, liền trốn trong tủ.

Tướng quân: “…”

Tư Đồ Phong mặt mày hớn hở, vào cửa liền thúc giục tướng quân nhanh chóng thay quần áo đi đến chỗ hẹn, “Tần cô nương vừa lúc ở bên hồ ngắm cảnh, ngươi nhanh đi…”

Tướng quân: “… Cữu cữu, ta… Ta trong doanh trại còn có việc…”

Tư Đồ Phong: “Có việc cũng phải dời lại! Nhanh chóng trước tiên đem cháu ngoại trai của ta và tức phụ tìm trở về!”

Tướng quân: “Cũng không nhất định chính là cô nương kia…”

Tư Đồ Phong: “Thà rằng giết sai, không thể buông tha!”

Tướng quân:???

Tư Đồ Phong dặn tới dặn lui, mới rốt cục yên tâm trở về.

Tướng quân lo lắng đề phòng mà đi mở cửa tủ, nhìn thấy Thẩm Mục rũ mắt, lặng yên vùi mình trong tủ, biểu tình đều không thấy rõ.

Tướng quân không có lí do mà tâm căng thẳng, bật thốt lên: “Thư ngốc, ngươi đi cùng ta đi

!”

Tư Đồ Phong: “Mèo?”

Tướng quân: “… Đúng… Đang ngủ trong tủ…”

Tư Đồ Phong một mặt ngờ vực, muốn đi mở tủ, tướng quân nhanh chóng lung tung cầm lấy một bức họa nói: “Đây thật giống có chút quen mắt! Ai, đầu đau quá…”

Tư Đồ Phong vui vẻ, “Có thể nhớ tới cái gì không?”

“Thật giống có chút ấn tượng…” Tướng quân nỗ lực bày ra dáng dấp rơi vào hồi ức, “Cô nương này là ai vậy?”

“Đây là nữ nhi của Tần thượng thư, ” Tư Đồ Phong như là nhớ ra cái gì đó, vỗ đùi nói, “Đúng rồi, nàng năm ngoái ở cầu Chức Nữ tặng cho ngươi một cái túi thơm, nhất định là nàng!”

Tướng quân: “…”

Tư Đồ Phong càng nghĩ càng thích hợp, vui vẻ trong lòng, vỗ bả vai tướng quân nói: “Không sai được, nàng chính là người trong lòng của ngươi! Ha ha ha tiểu tử, ánh mắt của ngươi cũng không tệ lắm, cô nương này rất xinh đẹp!”

Tướng quân không nhịn được hỏi: “Nếu nàng thật sự là người trong lòng của ta, tại sao không đến tìm ta chứ?”

“Người ta là một cô nương, đương nhiên là ngại ngùng. Lại nói, mấy ngày nay luôn có người tìm ngươi làm thân, nếu nàng đến tìm ngươi, ngươi dám tin?” Tư Đồ Phong tính kỹ càng, “Như vậy đi, ta sai người đi phủ thượng thư, ngươi đi gặp cô nương kia, chẳng phải cái gì cũng rõ ràng sao?”

Tướng quân: “A?”

“Ta đây liền dặn dò người đi.” Tư Đồ Phong nói đi là đi, một chút cũng không làm lỡ, chưa bước ra sân đã lên tiếng gọi người: “Tiểu Lục, Tiểu Lục…”

Tướng quân: “…”

Thẩm Mục đẩy cửa tủ đi ra, nhìn chân dung trên bàn không nói lời nào.

Y… Tức giận? Tướng quân có chút hốt hoảng mà nghĩ, thậm chí khó giải thích được muốn giải thích, “Những thứ này… Là cữu cữu… Không phải ta…”

“Nàng không phải người trong lòng của ngươi…” Thẩm Mục đột nhiên nhẹ giọng nói.

“Hả?” Tướng quân hồ nghi nói, “Làm sao ngươi biết? Chẳng lẽ ngươi quen người trong lòng của ta?”

“Ta… Kỳ thực…” Thẩm Mục quyết tâm, ngẩng đầu lên nói, “Thật ra là ta!”

Tướng quân cho là y chưa nói xong, đợi nửa ngày cũng không có đoạn sau, không khỏi hỏi: “Ngươi… Muội muội ngươi? Ngươi không phải nói không có muội muội sao? Chẳng lẽ là tỷ tỷ?”

Thẩm Mục: “…”

Kỳ thực điều này cũng không thể trách tướng quân, trước khi gặp phải Thẩm Mục, hắn không đối với người nào động tâm, cũng nghĩ tương lai sẽ cưới một nữ tử dịu dàng hoà thuận, nhưng chưa từng nghĩ bị một nụ cười mê mệt của con mọt sách làm cho từ đây nhớ mãi không quên.

Thẩm Mục có chút thất vọng, lắc đầu một cái muốn đi, tướng quân không cho, lôi cánh tay người ta hỏi: “Ngươi còn chưa nói xong, người trong lòng của lão tử rốt cuộc là ai?”

Con mọt sách cúi đầu ủ rũ, “Nói ngươi cũng sẽ không tin…”

Tướng quân: “Ngươi không nói làm sao biết ta không tin?”

Thẩm Mục:… Ta nói…

Lúc này, Tư Đồ Phong liền hầm hổ đi vào sân, nghe hắn vui cười hớn hở mà gọi: “A Việt, nhanh chóng đổi quần áo đẹp, Tần cô nương ở bên hồ chờ ngươi đấy…”

Tướng quân cả kinh, cuống quít đối với Thẩm Mục nói: “Không phải… Ta không có…” Lời còn chưa nói hết, Thẩm Mục giống như mèo nhỏ bị hoảng sợ, liền trốn trong tủ.

Tướng quân: “…”

Tư Đồ Phong mặt mày hớn hở, vào cửa liền thúc giục tướng quân nhanh chóng thay quần áo đi đến chỗ hẹn, “Tần cô nương vừa lúc ở bên hồ ngắm cảnh, ngươi nhanh đi…”

Tướng quân: “… Cữu cữu, ta… Ta trong doanh trại còn có việc…”

Tư Đồ Phong: “Có việc cũng phải dời lại! Nhanh chóng trước tiên đem cháu ngoại trai của ta và tức phụ tìm trở về!”

Tướng quân: “Cũng không nhất định chính là cô nương kia…”

Tư Đồ Phong: “Thà rằng giết sai, không thể buông tha!”

Tướng quân:???

Tư Đồ Phong dặn tới dặn lui, mới rốt cục yên tâm trở về.

Tướng quân lo lắng đề phòng mà đi mở cửa tủ, nhìn thấy Thẩm Mục rũ mắt, lặng yên vùi mình trong tủ, biểu tình đều không thấy rõ.

Tướng quân không có lí do mà tâm căng thẳng, bật thốt lên: “Thư ngốc, ngươi đi cùng ta đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.