Hái Sao

Chương 26: Chim tung cánh, cá vượt ao




Trác Thiệu Hoa lại không ngủ được, anh đưa tay vuốt dọc từ xương quai xanh của Gia Hàng tới eo cô, không mang theo bất kỳ chút dục tính nào, dường như anh vẫn chưa dám tin, cô thật sự đang nằm trong lòng anh sao? Anh thậm chí còn kiểm tra hơi thở của cô, rất đều đặn, giống Phàm Phàm, mũi hơi ngèn nghẹt.

Từ chiều tới giờ, sáu bảy tiếng đồng hồ này, anh không biết mình đã trải qua như thế nào. Đứng giữa dòng người mênh mông, không tìm thấy hình bóng của cô, anh thật muốn gầm lên với ông Trời. Nếu không phải anh vẫn giữ được tỉnh táo, anh thật sự muốn tới cầu cứu cha anh để huy động quân đội đóng ở Bắc Kinh, anh rất sợ, chỉ muộn một giây, anh sẽ vuột mất cô nhóc này.

Anh tới trường Bắc Hàng khi trời vừa nhập nhoạng, đi một vòng quanh sân trường. Anh đã kiểm tra từng quán net một quanh trường, khiến mấy ông chủ quán đầu óc căng thẳng, tưởng bị kiểm tra đột xuất.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Anh còn tới tiệm Xanh Thẫm, cô nhóc này đã từng làm thêm ở đó.

Cũng không biết là niềm tin ở đâu ra, cuối cùng anh lại quay lại Bắc Hàng một lần nữa. Trong bóng đêm, anh nhìn thấy Chu Văn Cẩn mặt mày u ám vội vã bỏ đi, trái tim anh bỗng bình tĩnh kỳ lạ.

Gia Hàng không ngủ yên, vết thương bị nóng nên hơi ngứa, cô không nhịn được cứ cọ tới cọ lui trong chăn. Anh vội túm hai tay cô, không cho cô ngọ nguậy nữa, tránh đụng vào vết thương.

Gia Hàng chê tư thế này không thoải mái, xoay phắt người lại, đối mặt với anh.

Anh hôn lên tóc cô, mặc cô dùng khuỷu tay huých vào người, dùng chân đá anh.

- Thủ trưởng… – Cô bỗng rên lên.

- Ừ! – Anh dịu dàng đáp lại.

Rất lâu sau không có tiếng trả lời, thì ra là đang mơ.

Gia Hàng, trong giấc mơ của em, anh là người thế nào? Trái tim anh bất giác run lên, anh ngậm cánh môi cô, khẽ cắn một cái.

- Thủ trưởng…

Lần này cô đã thật sự tỉnh lại, hàng mi dài lướt qua bộ ngực trần của anh, hơi ngứa.

Anh thở dài, mới ngủ được một lúc thôi mà.

- Đừng nói gì, ngủ đi. – Anh thì thầm vào tai cô.

Gia Hàng mở to mắt trong bóng đêm, vừa rồi, cô đã nằm mơ. Cô dừng bên dòng Đà Giang, bóng chiều ngày một sẫm lại, cô nhìn về phía trước, rồi quay đầu nhìn lại, bỗng không tìm được đường về nhà, giật mình tỉnh dậy.

Giọng nói trầm ấm của anh khiến cô bình tĩnh lại.

- Em… không phải là không thể chấp nhận sự thật rằng chị hai là mẹ em, nếu vậy, em hy vọng bố em là anh rể, chứ không phải là người kia. Khi học cấp ba, có lần em tới Thiên Tân tham dự cuộc thi lập trình. Chị hai phải đi tập huấn, không rảnh để đi cùng nên anh rể đi cùng em. Khi vòng loại vừa kết thúc, nữa đêm em đau bụng lăn lộn trong phòng, anh rể cõng em chạy thẳng tới bệnh viện. Lúc đó là đầu mùa hạ, trời đã rất nóng rồi, anh rể suýt chút nữa thì bị cảm. Em bị viêm ruột thừa cấp tính, phải mổ luôn tối hôm đó nên không thể dự thi được. Anh rể nói với cậu bạn được giải nhất, giải này của cậu là Hàng Hàng nhà tôi nhường cho cậu đấy, không thì chẳng có phần của cậu đâu. Khi đó cảm thấy anh rể rất mất mặt, chẳng biết ăn nói, nhưng sau nghĩ lại lại thấy rất tự hào. Trong một năm, một nửa thời gian là em ở nhà chị hai, chị hai giống một bà mẹ nghiêm khắc, còn anh rể là ông bố hiền từ. Muốn xin thêm tiền tiêu vặt hay xin mua đồ gì, đều len lén xin anh rể. Gây ra họa cũng báo cáo với anh rể trước, như thế khi chị hai tức giận, em mới có chỗ núp. Tại sao mọi việc lại không như mong muốn chứ? Em không phải do anh rể sinh ra, một nửa sinh mệnh của em là do môt người khác mang lại. Người đó với em lại là cái gì?

Cô hơi run lên, như một con thú nhỏ đang hoảng hốt không yên.

- Em chỉ mới nghe kết quả, chứ chưa biết đến quá trình. Có lẽ sau khi biết quá trình, có thể em sẽ thông cảm cho họ. Trên thế giới này, những người đàn ông hạnh phúc như anh, những đứa trẻ hạnh phúc như Phàm Phàm không nhiều đâu.

- Thật sao? – Gia Hàng cắn môi, cười chua chát. Khi cười, khóe miệng cử động và hít hà vì đau.

- Trông anh có giống người nói dối không?

- Thủ trưởng, anh không thấy phiền não sao? – Cô nghi hoặc hỏi anh. Ông Án Nam Phi là dượng ruột của anh, chuyện này chẳng khác nào một quả ngư lôi ném thẳng vào gia đình anh.

- Phiền não điều gì? Vợ anh vẫn là Gia Hàng, con anh vẫn là Trác Dật Phàm, anh không thăng quan cũng chẳng bị giáng chức, cuộc sống của anh có gì thay đổi đâu.

Cô ngậm miệng lại, không nói gì nữa.

Ngoài cửa sổ, có tiếng cành lá lao xao rì rào, Trác Thiệu Hoa nghiêng tai lắng nghe, nói có lẽ tuyết đã rơi rồi.

Đêm tuyết rơi, lắng nghe từng nhịp tim thủ trưởng, cuộn tròn trong lòng anh, Gia Hàng lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Khi mở mắt ra một lần nữa, căn phòng đã bừng sáng, Trác Thiệu Hoa đã không còn ở bên cạnh cô.

Cô chớp mắt thích ứng ánh sáng trong phòng, sau đó lại nhắm mắt lại.

- Hàng Hàng tỉnh chưa? – Ngoài cửa có người hỏi nhỏ.

- Gần sáng mới ngủ, giờ này chắc vẫn đang ngủ.

- Thiệu Hoa, em… mở cửa ra đi, chị chỉ nhìn nó một cái thôi. – Giọng nói nghẹn ngào nức nở.

Một luồng gió lạnh ừa vào qua khe cửa, Gia Hàng rùng mình, vội rúc vào trong chăn, quay lưng ra ngoài.

- Hàng Hàng… – Giọng nói yếu ớt vang lên sau lưng cô.

Cô không ngoảnh lại, không muốn đối diện với người chị kính yêu của mình.

- Em tỉnh rồi phải không? – Gia Doanh chớp mắt cho tan làn sương mù ẩm ướt trong mắt. – Tối qua, bố mẹ, chị và Gia Lương cả đêm không ngủ. Chuyện này mọi người không đúng, không nên giấu em, vào ngày em trưởng thành, em có quyền được biết tất cả.

Anh rể cũng biết? Lông măng trên người cô dựng đứng lên.

- Để em phải đột ngột đối diện với chuyện này, em muốn oán muốn hận chị đều được, nhưng… tuyệt đối không thể làm tổn thương bản thân mình. Hàng Hàng, chị… muốn nói với em, khi đó, chị không phải là một cô gái sa chân lỡ bước, không phải bị người ta lừa gạt. Khi đó, chị và ông ta cũng… thật lòng yêu thương nhau. Vì yêu, nên mới có em. Dũng cảm sinh em ra đời, cũng vẫn vì tình yêu, không phải là bất đắc dĩ, chị có quyền lựa chọn mà. Chị muốn có kết tinh tình yêu của bọn chị. Sai lầm là ở chỗ, chị không nghĩ rằng cả hai đều còn quá trẻ, vẫn còn chưa đủ sức mạnh để gánh vác những trọng trách của cuộc đời. Chị có thể tự hào mà nói với mọi người rằng, Hàng Hàng là con gái của chị, nhưng người đời rất đáng sợ, miệng lưỡi con người rất đáng sợ. Để em trở thành con gái của bố mẹ, là sự bảo vệ của bố mẹ dành cho hai chúng ta, như thế chị có thể học tiếp, Hàng Hàng có thể lớn lên trong vui vẻ. Có lẽ em cũng biết, vì chúng ta, bố mẹ đều bị cơ quan đuổi việc, đến nhà cũng không còn. Nhưng bao năm nay, chúng ta đều sống rất tốt. Hàng Hàng, bố mẹ yêu em, chị yêu em. Em không thể chỉ vì một chút mê muội nhất thời mà trở nên nghi ngờ tất cả, như thế không công bằng.

Gia Doanh ôm mặt khóc nấc.

Gia Hàng cũng giàn giụa nước mắt. Cô phải cắn môi đến bật máu mới có thể không khóc thành tiếng.

- Hàng Hàng, em quay lại đi, để chị nhìn em. – Gia Doanh nài nỉ.

Gia Hàng lắc đầu.

- Chị không ép em, chị biết trong lòng em còn vướng mắc. Khi nào nghĩ thông suốt thì gọi điện cho chị, chị sẽ đón em về nhà. Em không cần lo lắng cho bố mẹ, chị sẽ an ủi họ. Còn về những chuyện khác, em không cần sợ, sẽ có cách giải quyết.

Gia Hàng khóc tới mức không thở nổi.

Gia Doanh không nỡ nhìn thêm, quay đầu bỏ đi.

Chị chưa từng tới tứ hợp viện, không biết làm thế nào tìm tới được, chị về bằng xe buýt hay đi tàu điện ngầm, trên phố đông người như vậy, chị đi làm sao? Gia Hàng nhét nắm tay vào mồm, cố ép mình không được quay đầu lại.

Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn mình cô đang khóc.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Bên ngoài, thím Đường và dì Lữ đang nói chuyện về thực đơn cho ngày giao thừa. Tết này họ sẽ ở Bắc Kinh, đợi xuân ấm, hoa nở, họ mới nghỉ phép về quê, vì Phàm Phàm còn nhỏ quá.

Tiểu Dụ cũng ở trong tứ hợp viện, thỉnh thoảng lại cất tiếng cười hồn hậu.

Dường như hôm nay thật sự là một ngày bình lặng, không khác gì với mọi ngày.

Khó khăn lắm Gia Hàng mới kìm được nước mắt, cô chầm chậm xoay người lại, nước mắt nước mũi còn chưa kịp lau đi, cô đã bắt gặp ngay một đôi mắt to đen lay láy, đang hấp háy nhìn cô.

Ai đã bế Tiểu Phàm Phàm vào đây?

Bộ dạng Gia Hàng trông hơi thê thảm, mồm và mũi sưng vù, mắt đỏ hoe, mặt ướt đẫm, Tiểu Phàm Phàm nghiêm túc nhìn đi nhìn lại, xác nhận cô đúng là Heo, đôi tay kích động khua khoắng.

Gia Hàng không đưa tay ra bế. Cậu nhóc thật sự là của cô sao?

Cậu nhóc cố gắng nhoài tới, nhưng quần áo nhiều quá, căn bản không lật sang được, hai cái chân cuống quýt giãy đành đạch, mặt đỏ bừng bừng, thét lên một tiếng thấu trời xanh.

Gia Hàng thở dài, ngồi dậy bế cậu nhóc vào lòng.

Cu cậu nở nụ cười nịnh nọt, lắc đầu lắc đuôi. Khóe miệng Gia Hàng sưng đỏ lên, cu cậu không biết đó là trò chơi gì, tò mò đưa tay lên chọc một cái, Gia Hàng kêu đau ầm ĩ.

Ha ha, Phàm Phàm khoái chí, lại chọc, Gia Hàng càng kêu to hơn. Cậu lại chọc, Gia Hàng xị mặt xuống tránh đi, nhưng cậu vẫn chọc được.

Đúng thế, cậu nhóc này chắc chắn là con của cô. Bởi vì một sự xác định không gì sánh được, mới không kiêng nể gì mà quấn cô, đòi hỏi tình yêu của cô.

- Nhóc thối, còn nghịch nữa là mẹ mặc kệ con đấy! – Gia Hàng gầm gừ.

Cậu nhóc ngoác miệng ra, để lộ cái lưỡi hồng bé xíu, nước dãi văng tung tóe vào người Gia Hàng. Dù chưa biết nói, nhưng cậu đã biết thừa Gia Hàng chỉ là một con hổ giấy.

Cu cậu chu mỏ lên thổi phì phì, mắt cong thành một vầng trăng nhỏ. Gia Hàng không biết cậu nhóc định làm gì, nhịn mãi hồi lâu, tim cô bỗng thót lại.

- Là Eo Eo phải không? – Eo Eo… Heo Heo.

Tiểu Phàm Phàm nhảy cẫng lên trong lòng cô.

- Nhóc thối, con biết gọi tên mẹ rồi phải không?

Không phải chứ, Gia Hàng sung sướng ôm chầm lấy cậu nhóc, vừa siết vừa thơm.

Nhân cơ hội này, Tiểu Phàm Phàm lại lấy tay chọc chọc vào chỗ đỏ đỏ kia, bật cười khanh khách.

- Nhóc thối, sau này phải gọi Heo là mẹ, nhé? – Gia Hàng túm lấy bàn tay đang khua khoắng không ngừng của cậu nhóc.

Phàm Phàm lại dẩu mỏ lên, đòi cô thơm.

Cô bật cười, véo cái mũi xinh:

- Mẹ hơi ghét con rồi đấy nhé!

- Anh thì không chỉ là hơi đâu, hừm! – Trác Thiệu Hoa đẩy cửa bước vào.

Gia Hàng nhìn tuyết rơi trắng xóa ngoài sân, những bong tuyết bay bay trong gió, trời đất tối sầm lại.

Anh ngồi xuống mép giường, ôm lấy Tiểu Phàm Phàm, nghiêng đầu hôn Gia Hàng một cái thật nồng nàn.

- Dậy đánh răng rửa mặt đi, ăn sáng xong, chúng ta xuất phát.

- Đi đâu ạ?

- Đưa thằng nhóc thối này đi nghỉ tuần trăng mật muộn của bố mẹ.

Gia Hàng ngẩn người, không từ chối.

Không đi xa, chỉ là một sơn trang suối nước nóng ở ngoại ô Bắc Kinh. Có lẽ thủ trưởng cũng biết hiện giờ cô đang chịu sự giám sát của Bộ Công nghệ Thông tin, không thể ra khỏi Bắc Kinh.

Nhưng ở đây đã là tốt lắm rồi, ít nhất tạm thời không cần phải đối diện với những người, những chuyện khiến cô phiền muộn.

Thả bước đi dạo trong sơn trang, thật sự không thể hình dung nổi bây giờ là mùa đông, cây cỏ xanh tươi mơn mởn, hoa trái nở rộ. Ở đầu cầu thang có một chậu sơn trà, những đóa hoa màu hồng phấn và trắng tinh khôi xen lẫn vào nhau, bừng nở chi chít trên cành.

Trác Thiệu Hoa đặt một căn phòng riêng, khách sạn chu đáo bố trí cả một chiếc xe đẩy em bé.

Có lẽ biết cái xe đó là dành riêng cho mình, Tiểu Phàm Phàm phấn khích đòi Gia Hàng bế tới đó. Đẩy hai vòng trong phòng là cu cậu chán, dang tay ra, được Gia Hàng bế vẫn thoải mái hơn.

Trác Thiệu Hoa cởi áo khoác ra, đón lấy Tiểu Phàm Phàm rồi nói với Gia Hàng:

- Em sắp xếp hành lý đi, anh đi gọi điện thoại.

Hành lý sắp xếp khác đơn giản, kem đánh răng bàn chải để vào nhà vệ sinh, áo khoác treo vào trong tủ là xong.

- Bố, mẹ, chị hai, bọn con tới rồi. Dạ, đi đường thuận lợi ạ. Phàm Phàm rất vui, Hàng Hàng cũng thế… Con biết rồi, vâng ạ!

- Sao không gọi điện cho đại thủ trưởng? – Gia Hàng không bỏ qua nội dung một cuộc điện thoại nào của anh. Có người nhà của cô, có công việc, có bạn bè, thậm chí còn gọi cả cho ông Án Nam Phi, nhưng không có đại thủ trưởng.

Trác Thiệu Hoa dịch Tiểu Phàm Phàm sang chân bên kia, vỗ vỗ:

- Nào, ngồi xuống đây.

Gia Hàng suýt nữa ngã lăn ra đất, cử chỉ thân mật này của thủ trưởng sao giống hệt như nam chính trong phim truyền hình hạng ba vậy.

- Em đứng nghe…

Trác Thiệu Hoa nhướn mày, đưa tay ra kéo, cô ngã thẳng vào lòng anh.

Tiểu Phàm Phàm cười ngặt ngẽo trước bộ dạng thảm hại của cô.

- Nhà anh không có truyền thống đoàn viên đêm giao thừa, lúc này, bố đã đến khắp các quân khu thăm hỏi binh sĩ rồi, phải đón Tết với các chiến sĩ, mẹ anh cũng tham gia đủ các loại hoạt động công ích. Trước đây thì anh sẽ ở trong doanh trại.

Gia Hàng tròn mắt, ý thủ trưởng là đây là lần đầu tiên anh đón Tết bên gia đình sao? Vậy còn Giai Tịch?

Trác Thiệu Hoa nhìn ra được sự hoài nghi trong mắt cô, bình thản giễu mình:

- Giai Tịch ở nhà bố mẹ cô ấy, mùng Năm tết, anh sẽ tới nhà họ ăn cơm. Anh… không phải là một người chồng chu đáo.

Cô đã quen ăn Tết cùng với bố mẹ và chị hai, chỉ là…

- Gia Hàng, anh đã nói chúng ta đến đây để làm gì chưa nhỉ? – Không cho phép tâm hồn cô treo ngược cành cây, anh nâng cằm cô lên, anh mắt ngời sáng,

- Đi… trăng mật! – Trí nhớ cô rất tốt.

Anh cười, tặng cô một nụ hôn khích lệ:

- Anh biết anh rất ngốc, phải cho anh cơ hội học hỏi, nhé? Nếu đã là trăng mật, vậy thì nên ngọt ngào như mật.

Cô nghĩ, vậy thì sẽ ngấy chết.

Đến sơn trang suối nước nóng, đương nhiên là phải tắm nước nóng. Vết thương trên tay và trên đầu gối cô còn chưa lên sẹo, không được đụng vào nước. Vì thế, Trác Thiệu Hoa cho Tiểu Phàm Phàm theo cùng, còn cô ngồi bên cạnh làm osin.

Hồ tắm xây bằng đá, khói bốc nghi ngút, ba người cùng tắm cũng vừa. Cạnh hồ có một cái tràng kỷ nhỏ, trên đó đặt một chai cham-pagne và một giỏ dâu tươi rói.

Gia Hàng không thể không thừa nhận, nơi này quả thực rất thích hợp để hướng tuần trăng mật.

Đối diện với hai người đàn ông khỏa thân, chỉ một lúc sau Gia Hàng đã cảm thấy không khí như ít đi, hít thở thật khó khăn.

Phàm Phàm ôm cái phao con vịt hào hứng bơi tung tăng, thỉnh thoảng lại vỗ ngực, vỗ đùi Trác Thiệu Hoa, trong lúc đắc ý còn tranh thủ đòi cô thơm, ý muốn cô công nhận sự thể hiện của mình. Còn thủ trưởng hả, nằm ngả ra, chẳng hề kiêng kị mà để lộ ra những cơ bắp cường tráng của mình. Mắt anh khóa chặt lấy bóng hình cô, bùng lên những ánh lửa không che giấu.

Một quả dâu tây, cô phải vân vê hết mấy lần mới nhét vào trong miệng.

- Sao lại ăn mảnh như thế được nhỉ? – Anh bỗng nhoài người ra kéo cô, dùng lưỡi cướp mất quả dâu chỉ còn lại một nửa trong miệng cô.

Cô đờ người ra ngượng ngùng, hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn.

Phàm Phàm ở bên cạnh há hốc mồm ra vì thèm. Trác Thiệu Hoa vứt một hộp xà phòng ra để đánh lạc hướng sự chú ý của cu cậu.

- Đã nhớ kỹ quan hệ giữa chúng ta là gì chưa?

Hơi nước mù mịt bốc lên tận trần nhà, người cô mềm nhũn, yếu ớt dựa vào lòng anh, nhớ rõ chỉ có yêu, mới có thể làm ra những chuyện âu yếm như vậy. Bởi vì trong tình cảm, cô và thủ trưởng đều là những người biết tiết chế.

Bữa tối là món Hồ Nam, tương ớt trên đĩa lấp lánh dưới ánh đèn.

- Ngày mai là giao thừa, chúng ta ăn món Bắc Kinh. Em là dâu Bắc Kinh thì phải nhập gia tùy tục. – Trác Thiệu Hoa không ăn cay, chỉ đụng đũa vào những món thanh đạm hơn một chút.

Gia Hàng vùi đầu ăn uống, nhớ tới những đồ ăn ê hề mà anh rể đã chuẩn bị để đón Tết. Năm nay không có cô, có phải mọi người sẽ thấy rất thiếu vắng không?

Cô nuốt chửng một miếng ớt to tướng, cay tới mức nước mắt giàn giụa.

Giường trong phòng là giường kiểu gia đình, phải rộng đến hai mét, ba người ngủ vẫn rộng rãi.

Trác Thiệu Hoa không xem tài liệu, Gia Hàng không động vào máy tính, Tiểu Phàm Phàm không nghịch ngợm, ba người ngồi trước tivi, mặc cho thời gian bình lặng trôi. Ti vi đang chiếu gì, không ai để ý.

Tiểu Phàm Phàm lăn ra ngủ trước. Mười giờ, Trác Thiệu Hoa xuống giường tắt ti vi, kéo rèm cửa ra, nói với Gia Hàng ngoài trời đang tuyết rơi.

- Ngủ ngon! – Anh nhoài người sang, đắp lại chăn cho cô, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô.

Đêm đó, Gia Hàng không nằm mơ. Khi tỉnh lại, chăn vẫn y nguyên như lúc Trác Thiệu Hoa đắp cho cô.

Ngày giao thừa, trời hửng lên sau trận tuyết, Gia Hàng không ra ngoài, bế Phàm Phàm đứng trước cánh cửa kính ngắm hai đứa trẻ nước ngoài đang đắp người tuyết. Tụi nhóc lấy một củ cà rốt làm mũi, đội cho người tuyết một chiếc mũ nồi, trông điệu bộ khù khờ rất đáng yêu.

Tiểu Phàm Phàm cũng kích động, húc đầu vào cửa kính không chỉ một lần, chỉ hận không thể ra chơi cùng.

Lúc Phàm Phàm ngủ trưa, Trác Thiệu Hoa nói muốn đi bơi, Gia Hàng ở lại trong phòng với Phàm Phàm, tiện thể lên mạng.

Kỳ lạ, tất cả các topic về hoa diên vĩ xanh trên mạng đều biến mất. Diễn đàn mà cô từng tham gia cũng không ai nhắc tới chuyện này.

Gia Hàng nhíu mày, hỏi thăm một người bạn trên mạng.

- Trang web chính thức của mấy ngân hàng lớn đó đã ổn định rồi, là do phần tử phi pháp giở trò, đã bắt về thụ án. Giờ là lúc nào rồi, làm gì còn ai canh cánh trong lòng những chuyện kiểu này chứ?

Những lời Chu Văn Cẩn nói hôm trước vẫn còn văng vẳng bên tai, lòng Gia Hàng dấy lên một nỗi ngờ vực.

Phàm Phàm vừa tỉnh đã không chịu ở trong phòng, ê a huơ tay chỉ ra cửa.

- Được rồi, đi xem bố có cưa cẩm cô nào không nào!

Gia Hàng chỉ tiện mồm nói đùa thôi, không ngờ vừa tới hồ bơi, lại thật sự nhìn thấy một cô em thân hình bốc lửa đang xấn đến trước mặt thủ trưởng, cười tươi như hoa.

Mặt thủ trưởng lạnh như nham thạch, cô em kia rõ dũng cảm, chẳng biết sợ là gì. Không biết nói gì mà cô nàng còn dang tay để lộ vùng nách mỹ miều, áo tắm lại là kiểu hai mảnh, nhìn từ phía sau, chỉ thấy hai cái dây bé xíu. Gia Hàng rất lo ngại nước sẽ đánh trôi hai cái dây đó, nhưng có khi người ta chỉ mong có thể!

Hai đỉnh núi ngạo nghễ nha!

Hai cánh tay người đẹp tao nhã vung lên trong không trung, đậu đúng xuống hai vai Trác Thiệu Hoa. Trác Thiệu Hoa gần như hất cô ta ra một cách vô lễ, vẻ mặt đã tỏ ra giận dữ. Nhác thấy một bóng dáng mảnh mai đứng bên hồ, anh băng ngang qua, bơi một mạch tới nói.

- Vui thế cơ à? – Cô nhóc này khoái chí tới nỗi tí cả mắt mũi lại.

Đương nhiên là vui rồi, hiếm khi nhìn thấy thủ trưởng bị trêu ghẹo, trước giờ toàn là anh trêu ghẹo cô.

Trác Thiệu Hoa ra vẻ cương trực lườm cô một cái sắc lẻm, rồi bỗng vẫy tay. Cô quỳ xuống, anh bỗng nhổm lên hôn chụt một cái, đồng thời cũng không quên chia sẻ với Tiểu Phàm Phàm.

- Anh đi thay đồ rồi quay lại ngay.

Gia Hàng chỉ gật đầu, cảm thấy cô nàng kia vẫn đang nhìn chằm chằm về phía này, hình như vẫn chưa từ bỏ ý định.

Quả thật, cô nàng đã bơi lại phía này.

Tiểu Phàm Phàm cứ ngó ngoáy mãi, đây là dấu hiệu cu cậu muốn đi tè. Gia Hàng nhìn quanh quất, cởi bỉm của Phàm Phàm ra, xi vào hồ nước ‘xì….”.

Hồ bơi nước nóng, phía trên đều mờ mịt hơi nước, từ xa không nhìn rõ được gì.

Cô nàng kia bơi một mạch lại đây, gỡ kính bơi xuống, vừa vặn hứng trọn tia nước của Tiểu Phàm Phàm.

- Á, xin lỗi, tôi không nhìn thấy có người. – Gia Hàng cuống quýt khéo chặt hai chân Tiểu Phàm Phàm lại, không cho sắc nữ nhìn trộm.

Hai chân cậu nhóc lập tức căng ra thẳng cứng.

Cô nàng kia khóc dở mếu dở, thổi phì phì mấy ngụm nước, làu bàu không ngớt:

- Cô không nhìn thấy ai thì cũng không thể ị đái bừa bãi như thế chứ.

- Điều này tôi biết, nhưng với trẻ con thì không thể yêu cầu nhiều quá. Phàm Phàm, xin lỗi dì đi con. – Gia Hàng cười hì hì, xin lỗi mà chả tỏ vẻ thành ý gì.

Phàm Phàm mím chặt môi, miễn cưỡng tỏ vẻ nhận lỗi.

- Dì cái gì mà dì, tôi mới hai mươi ba tuổi thôi. – Cô nàng ngùn ngụt lửa giận.

- Thế gọi là cô nhé? – Gia Hàng chớp mắt.

Cô nàng kia thẹn quá hóa giận, quẫy nước bắn tung tóe, vài giọt bắn cả vào miệng. Sực nhớ ra thằng nhóc kia vừa tè vào đó, cô ta hét lên thất thanh.

- Gia Hàng, chúng ta đi thôi. – Thay quần áo xong, Trác Thiệu Hoa gọi cô, tóc vẫn còn ướt sũng.

Cô nàng há hốc mồm nhìn theo bóng hai người, vừa rồi cô ta định hỏi gì đó, giờ thì quên tiệt cả.

Trời vừa tối, sơn trang liền đốt pháo hoa. Vì ở nơi thôn dã, núi rừng mênh mông, pháo hoa rực rỡ hắt trên nền tuyết trắng đẹp lịm người, từng đóa hoa nở rộ trên bầu trời, muôn hình muôn dạng, rực rõ đủ màu.

Trong nhà ăn, người quen biết và cả những người không quen biết, nhìn thấy nhau liền nói chúc mừng năm mới. Có mấy đứa trẻ nô đùa chạy nhảy, còn tặng cho Phàm Phàm một quả bóng bay to đỏ rực. Suốt buổi tối, Tiểu Phàm Phàm không để ý đến một thứ gì khác, mắt chỉ dính chặt vào quả bóng.

Điện thoại của Trác Thiệu Hoa reo.

Anh cầm lên, nhìn số máy gọi đến, có lẽ thấy hơi ồn nên anh rời khỏi bàn ăn, ra ngoài hành lang để nghe.

Nhân viên phục vụ bê vịt quay Bắc Kinh lên, người phụ nữ bàn bên tốt bụng bế Phàm Phàm hộ Gia Hàng để cô ăn cơm. Tiểu Phàm Phàm rất ra dáng quý ông, ngồi yên trong lòng người ta, không hề ngoạy ngọ.

Gia Hàng gắp một gắp hành lớn, đang định cuốn bánh tráng thì Trác Thiệu Hoa đứng ngoài cửa nhà ăn vẫy tay với cô.

Cô bước tới.

- Gia Hàng. – Trác Thiệu Hoa bịt ống nghe. – Dù trong lòng em đang cảm thấy như thế nào, nhưng tối nay không thể bướng bỉnh được. Nếu không, sau này nhất định sẽ hối hận, tới lúc đó thời gian không thể quay ngược lại được đâu.

Gia Hàng bị anh nói cho gai cả người:

- Điện thoại của ai thế ạ?

Trác Thiệu Hoa cung kính nói vào điện thoại:

- Mẹ, Gia Hàng đây ạ.

Anh đưa điện thoại vào tai Gia Hàng.

- Hàng Hàng. – Là tiếng bà Gia, hình như bà đang cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng nói run run. – Con có lạnh không?

Tim Gia Hàng thắt lại, một cảm giác xót xa lan ra khắp người.

- Không lạnh ạ. – Cô muốn gọi một tiếng mẹ, nhưng không hiểu sao lại không thể thốt ra lời. – Ở đây… rất ấm, có cả pháo hoa nữa, Phàm Phàm đang xem ạ.

- Đã ăn cơm tất niên chưa? – Điện thoại bị ông Gia giật lấy.

- Đang ăn ạ.

- Mấy giờ về? Anh rể con gói sủi cảo, còn đang để trong ngăn đá, loại nhân con thích ăn đấy.

- Dạ… mọi người đã ăn cơm tất niên chưa ạ?

Ông Gia còn chưa kịp trả lời, giọng Tử Nhiên đã bất thình lình vang lên:

- Dì, mẹ nói dì thực ra không phải là gì, mà là chị của cháu. Ha ha, cháu khoái quá, phen này nhóc Phàm Phàm phải gọi cháu là cậu rồi, cháu to hơn nó một bậc, sau này có thể dạy bảo nó rồi đúng không ạ?

Gia Hàng vốn đang buồn bã, Tử Nhiên hỏi như vậy khiến cô phải lau mồ hôi trên trán, nín thinh.

Đứng trên những góc đồ khác nhau thì cách nhìn nhận sự việc của những người khác nhau quả là khác biệt một trời một vực.

- Hàng Hàng. – Người nói sau cùng là Lạc Gia Lương. – Doanh Doanh đã chuẩn bị bao lì xì rồi, em đã làm mẹ nên năm nay không có phần, Phàm Phàm thì được hai phần, một phần là của Tử Nhiên nhường cho, hiếm khi thằng nhóc được lên chức, cho nên ra dáng lắm.

Nói chuyện lâu quá, điện thoại nóng rực lên, Gia Hàng chầm chậm cụp máy lại. Cô muốn nghe giọng chị hai, nhưng Gia Doanh mãi không lên tiếng.

Gia Hàng mỉm cười với Trác Thiệu Hoa:

- Vịt quay nguội mất rồi, vào đi thôi!

Mấy ngày nay cô nhóc như đã trưởng thành rồi, tâm sự không còn bộc lộ ra ngoài mà đã biết cách giấu ở trong lòng. Anh cảm thấy không biết nên vui mừng, hay nên nuối tiếc.

- Có cần chúc mừng năm mới đại thủ trưởng không? – Gia Hàng vờ hờ hững hỏi.

Mọi động tĩnh bên gia đình cô, cô đều nắm rõ, nhưng nhà họ Trác hình như hơi quá yên tĩnh, khá lạ thường.

- Bố đang ở Lan Châu, buổi trưa anh đã gọi điện cho thư ký của bố rồi. Mẹ đang đi thăm hỏi ở Tứ Xuyên. Có lẽ khoảng mùng Sáu bố mẹ sẽ về Bắc Kinh, tới lúc đó chúng ta cùng tới.

Gia Hàng ngoảnh lại nhìn anh, anh ngước mắt dịu dàng, như đã trả lời xong.

Ông Án Nam Phi thì sao? Bà Trác Dương thì sao? Anh không nhắc tới một chữ.

Bên ngoài, pháo hoa nở rộ từng chùm, mọi người náo nức hò reo.

Sáng mùng Một, Trác Thiệu Hoa ngủ nướng.

- Mình nằm thêm một lát nữa nhé? – Thực ra kẻ ngủ nướng không chỉ có một mình anh, Phàm Phàm hai chân gác lên chăn, tay khua khoắng, đang nằm bên cạnh anh.

Gia Hàng trợn tròn mắt, đầu óc không nghe theo chỉ đạo, hơi ngạc nhiên vì thủ trưởng mà cũng lại lười biếng như vậy, hình như lại còn đang nũng nịu với cô nữa.

- Thế… bữa sáng thì sao?

- Phàm Phàm bảo, để mẹ ra nhà ăn lấy về. Mùng Một tết, đừng gọi người ta phục vụ.

- Sao lại là em? – Gia Hàng cụp mắt xuống, thủ trưởng như thế này sẽ khiến người ta bị điện giật mất.

- Em là bà chủ gia đình. – Nói xong, anh nằm xuống đầy vẻ quang minh chính đại, châu đầu vào với Tiểu Phàm Phàm.

Gia Hàng nhìn cả hai, sờ lên mũi, tuân lệnh đi xuống lầu.

Khách khứa trong nhà ăn rất ít, tối qua mọi người đều đón giao thừa, giờ này chắc vẫn còn đang ngủ. Gia Hàng cầm đĩa, đang định chọn đồ ăn thì nghe thấy tiếng kéo va li loẹt xoẹt vang lên trên sàn nhà, cô vô thức quay lại nhìn, ngẩng cả người.

Thành Công cũng ngẩn ra, sau đó toét miệng cười, vứt va li hành lý sang một bên, dang rộng hai tay:

- Heo, nào, ôm tôi một cái thân thiện đi!

Gia Hàng sầm mặt lại không chút khách khí:

- Anh đến đây làm gì?

Thành Công ôm ngực, tỏ vẻ bị tổn thương:

- Cô đối xử với tôi như vậy sao? Đêm giao thừa tôi phải làm hai ca phẫu thuật, chưa kịp chợp mắt mà vì cô, sáng ngày ra đã vượt ngàn dặm để chạy tới đây đấy.

- Vượt ngàn mét thì có! – Bắc Kinh cách nơi này bao xa chứ, Gia Hàng trợn mắt, nhưng vẫn đặt đĩa xuống, múc cho anh ta một bát cháo đặc sánh, rồi chọn thêm một đĩa đồ điểm tâm.

- Mặc kệ xa bao nhiêu, dù sao tôi đây cũng đến vì cô. – Thành Công kéo ghế, chẳng sợ nóng mà húp cháo xì xụp. Đôi mắt biết phóng điện hằn đầy tia máu, dáng vẻ rã rời, không giống như nói dối.

Gia Hàng bê một ly sữa ngồi đối diện với anh ta, quyết định mình cũng ăn xong rồi mới lên lầu, để thủ trưởng và nhóc thối ngủ thêm một lát.

Cô đương nhiên không tin lời Thành Công, chỉ băn khoăn Tết nhất thế này sao Thành Công không về đón Tết với người nhà. Lại nghĩ, bố Thành Công cũng là sếp lớn, có khi lại cũng giống bố mẹ thủ trưởng, đất nước mới là nhà.

Cô cảm thông gắp cho Thành Công một gắp rau, những kẻ con ông cháu cha tội nghiệp, ngoài mặt thì vẻ vang, sau lưng lại là những nỗi niềm chua chát không thể nói ra.

Thành Công đã múc đến bát cháo thứ hai, phát hiện ra mắt con heo kia đang sáng rực, long lanh, ngắm nghía anh ta như đang ngắm một con chó rét cóng lang thang đầu đường xó chợ.

Anh ta thấp thỏm, lông mày hơi nhíu lại:

- Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?

Cô nhếch môi cười ha ha, thu tầm mắt lại, đứng dậy:

- Anh ăn từ từ nhé, trên lầu còn có hai kẻ một to một nhỏ đang kêu gào đòi phục vụ kia kìa!

- Phục vụ như thế nào? – Thành Công ném một cái nhìn mờ ám vào ngực Gia Hàng, bĩu môi, tỏ vẻ không đồng tình.

- Đồ Thành lưu manh! – Gia Hàng muốn tỏ ra nho nhã một chút, nhưng kẻ nào đó thật sự không chịu phối hợp.

Cô bê đĩa thức ăn đi một mạch lên trên lầu, không thèm ngoái đầu lại, nghe thấy sau lưng vang lên tiếng cười giòn giã của Thành Công, tiếng cười ấy không giống như đang đắc ý, ngược lại có phần hụt hẫng.

Trác Thiệu Hoa biếng nhác dựa vào thành giường vờ ngủ, Tiểu Phàm Phàm ăn mặc chỉnh tề ngồi trên đầu gối anh, nghịch những sợi râu lởm chởm nơi cằm anh.

Cả hai ăn sáng trên giường.

- Bác sĩ Thành đang ở dưới lầu. – Gia Hàng bế Tiểu Phàm Phàm để Trác Thiệu Hoa ăn sáng được yên.

- Ừ! – Anh chẳng hề ngạc nhiên.

- Hai anh… hồi trước thường hay tới đây đón Tết à?

Trác Thiệu Hoa ngước lên, mỉm cười lắc đầu:

- Đâu dám tán gia bại sản như vậy, phòng ở đây không rẻ chút nào đâu. Lần sau chúng ta hẹn là kỷ niệm mười năm ngày cưới nhé. Bình thường thì tiết kiệm một chút.

Gia Hàng khụt khịt mũi, quá độ nhanh thật đấy. Kỷ niệm mười năm? Cô chưa nghĩ xa xôi tới vậy, thậm chí chuyện của ngày mai, ngày kia, cô cũng không nghĩ tới.

Bữa trưa, Thành Công lại xuất hiện, mặt mũi tươi tỉnh, áo sơ mi mở hờ hai cúc, khiến cô em bàn bên cứ liếc mắt đá lông nheo mãi.

- Trác Dật Phàm, cười với chú cái coi. Nói cho con biết nhé, khi đến thế giới này, người đầu tiên con nhìn thấy là chú đấy. – Thành Công véo Phàm Phàm một cái để trêu cu cậu.

Đôi lông mày nhạt như dãy núi xe xăm của Tiểu Phàm Phàm xoắn tít lại, khó chịu quay đầu sang một bên, rúc vào lòng Trác Thiệu Hoa.

- Giống hệt ai đó, vong ân phụ nghĩa. – Thành Công liếc Gia Hàng đầy ẩn ý. – Ăn xong là về Bắc Kinh hả?

Đang ăn cơm, Gia Hàng ngẩng đầu lên.

- Ừ! – Người trả lời là Trác Thiệu Hoa, nhưng mắt anh lại dán chặt vào Gia Hàng. – Có mấy chuyện cần xử lý gấp, xong việc anh sẽ tới đón em.

Gia Hàng gật đầu, chuyện gấp của thủ trưởng chắc chắn là bí mật quân sự, không thể hỏi nhiều, phục tùng vô điều kiện.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

- Yên tâm, cô sẽ không cô đơn đâu, đã có tôi đây. – Thành Công giơ tay định vỗ Gia Hàng, nhìn thấy đôi mắt nheo lại của Trác Thiệu Hoa thì cười khan hai tiếng, đặt tay lên mặt bàn.

- Tôi không giao trứng cho ác đấy chứ? – Trác Thiệu Hoa thong thả hỏi.

Thành Công nghiêm túc trả lời:

- Không, tuyệt đối không.

Bữa trưa vừa kết thúc, xe Tiểu Dụ đã tới nơi.

Trác Thiệu Hoa không mang gì theo, đi thẳng lên xe. Nhìn chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ tí xíu trên tuyết, Tiểu Phàm Phàm cuống quýt gọi Gia Hàng.

Sợ cậu nhóc bị lạnh, Gia Hàng vội đi vào trong.

Thành Công chỉ vào chiếc sofa cạnh cửa kính, bên ngoài có mấy đứa trẻ con đang chơi đánh trận bằng tuyết, có thể giúp Tiểu Phàm Phàm giết thời gian.

- Không cần lo, Thiệu Hoa sẽ có cách với mẹ cậu ấy.

- Mẹ anh ấy đang ở Bắc Kinh à? – Gia Hàng buột miệng hỏi.

Thành Công sững người, lập tức vỗ vào miệng:

- Thôi xong, tôi bán đứng Thiệu Hoa rồi. Ha ha, nhưng con heo cô cũng nên nghĩ lạc quan một chút, Thiệu Hoa giấu cô như vậy, chính là không muốn cô phải phiền não. Cô cứ coi như không biết gì, mấy chuyện kia, người nhà cậu ấy sẽ giải quyết.

- Anh cũng là anh ấy kéo đến à? – Óc Gia Hàng đột nhiên lóe sáng.

Gia Hàng lườm cô:

- Chỉ cậu ta thôi thì kéo sao nổi tôi, chủ yếu là tôi nhớ cô.

Gia Hàng lườm lại:

- Anh… cũng biết hết mấy chuyện này hả?

- Tôi cũng biết chút chút, trưa ngày giao thừa, cô của Thiệu Hoa đã uống không biết bao nhiêu viên thuốc ngủ, cũng may dượng cậu ấy phát hiện sớm, cấp cứu kịp thời. Bà Âu nổi trận lôi đình, lại không dám kinh động đến đại thủ trưởng, bèn lệnh cho Thiệu Hoa trở về. Thế nên Thiệu Hoa bèn gọi tôi đến đây với cô vài hôm, đợi sự việc ổn thỏa thì cô mới trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.