Giang Hồ Mộng Ký

Chương 13: Họa trung đắc phúc Uyên Ương Giản - Tuấn Cực Phong Đô diện bất toàn




Thuần Vu Kỳ phấn khởi vượt tường, về lấy ngựa, đi lên phía cửa Bắc Khai Phong, tìm đến khu dân cư ở góc Đông bắc. Đây là một xóm nghèo đông đúc, toàn thợ thủ công và người bán hàng rong. Chính vì vậy mà căn nhà gạch lợp ngói của lão thợ rèn họ Tôn trông có vẻ nổi bật hơn cả. Cạnh căn nhà ba gian khang trang ấy là một lò rèn ám khói, ngổn ngang sắt thép. Ngoài nghề rèn dao, búa, nông cụ, lão Tôn Hằng còn làm cả việc đóng móng ngựa nữa.

Mới quá giữa tháng giêng, đang là thời điểm nông nhàn nên lò rèn vắng khách.

Vả lại trước tết Nguyên Đán bách tính đã sắm sửa đầy đủ, sau tết không mua thêm. Và cũng có thể là họ đã tiêu sạch tiền bạc trong dịp tết.

Tuyết vẫn còn rơi nhiều, trời lạnh căm căm, đốt lò để không thì uổng phí nên lão Tôn Hằng liền nghỉ cho khỏe thân già, cùng con trai lớn nhâm nhi vài chén rượu.

Nhà lão xoay về hướng Nam, không sợ tuyết bay vào, có thể mở cửa sổ để ngắm cảnh. Bàn rượu kê ngay cửa sổ nên Tôn lão nhận thấy người kỵ sĩ mặc áo lông cừu trắng. Lão cau mày bảo con trai :

- Lực nhi. Con mau ra nói với khách rằng chúng ta chưa khai trương, phiền ông ta đi chỗ khác mà đóng móng.

Tôn Lực tuổi độ hai mươi sáu, thân thể lực lưỡng nhờ chuyên quai búa tạ. Gã đứng lên mở hé cửa chính, lập lại lời cha nói với cái giọng ồm ồm. Song người kỵ sĩ kia vẫn thản nhiên buộc dây cương vào cột chống mái hiên rồi bước đến cửa sổ mỉm cười và ra dấu với Tôn Hằng.

Lão thợ rèn già giật bắn mình, trợn mắt ngơ ngác khi thấy hán tử tứ tuần kia vuốt mặt, biến thành một chàng trai trẻ trung. Song dường như đã được dặn dò cẩn thận nên Tôn lão hỏi :

- Phải chăng công tử muốn sửa kiếm?

Thuần Vu Kỳ hiểu ý, đút thanh Tỏa Nhuệ qua song cửa. Tôn lão rút ra xem xét và mừng rỡ nó :

- Cảm tạ hoàng thiên đã phù hộ cho công tử lành lặn trở về, mời công tử vào trong.

Thuần Vu Kỳ vào nhà, nửa khắc sau trở ra không lấy ngựa mà đi bộ, quay lại đường phố chính Bắc Nam. Lúc còn cách cửa thành hướng Nam hơn dặm chàng rẻ phải, đi thêm một quãng, dừng chân trước một tòa trang, viện nho nhỏ, cũ kỹ Cơ ngơi này cất theo lối Tam Hợp Thiện, có sân gạch rộng ở giữa, cửa mở về hướng Nam. Cửa trang đóng kín nhưng tường vây chỉ cao độ một trượng, chẳng thấm thía gì với bọn đạo tặc.

Thuần Vu Kỳ nóng ruột gặp lại người thân nên chẳng gõ cửa, tung mình nhảy qua tường. Chân chàng vừa chạm đất thì có hai bóng trắng ập đến tấn công, đường kiếm cực kỳ mãnh liệt. Nhận ra Dương Hổ và Hách Nham, Thuần Vu Kỳ vô cùng vui sướng, chợt nảy ra ý định chọc ghẹo họ.

Chàng không chống đỡ mà thi triển thân pháp “U Ảnh Ngự Phong”, đảo bộ tránh khỏi hai lưới kiếm của bọn thủ hạ. Dương Hổ giận dữ rít lên nhưng không lớn lắm :

- Ngươi là ai sao lại đột nhập vào đây?

Thuần Vu Kỳ đang mang mặt nạ nên họ Dương chẳng thể nhận ra. Chàng mỉm cười quay đầu lướt nhanh vào trong, hướng đến dãy nhà phía Bắc. Nhưng từ hai dãy Đông Tây đã có hàng chục kiếm thủ mặc áo lông cừu lao ra chận lại. Họ lặng lẽ tấn công chứ không quát tháo, dường như chẳng muốn hàng xóm nghe thấy.

Thuần Vu Kỳ cũng muốn thử nghiệm hai pho võ công mới học nên dồn chân khí vào song thủ, ngang nhiên đánh bạt những thanh gươm kia và chân vẫn lướt nhanh.

Đôi bàn tay thép của chàng không hề bị thương nhưng khá đau đớn vì công lực chưa đủ hỏa hầu. Tuy nhiên như thế cũng đủ dọa khiếp bọn Dương Hổ, Hách Nham. Họ điên cuồng lăn xả vào chàng bất kể tử sinh, quyết giết cho được kẻ xâm nhập.

Thuần Vu Kỳ không ngờ chuyện đùa hóa thật, vội dồn toàn lực phá vây lao nhanh lên hành lang. Cửa phòng ngay chỗ chàng đến bỗng bật mở và Trại Ngu Cơ Tiết Mạn Thụy xuất hiện, vung kiếm chém liền.

Thuần Vu Kỳ mừng rỡ, vươn tay chụp lấy lưỡi kiếm rồi điểm huyệt, bắt nàng làm con tin. Bọn Dương Hổ chết điếng người, đứng nhìn với ánh mắt căm hờn. Tiết Mạn Thụy thì run rẩy nói :

- Trong phòng chỉ có ba lão nhân yếu đuối, xin các hạ đừng hại họ. Các hạ muốn bao nhiêu vàng cũng có.

Thuần Vu Kỳ mỉm cười cúi xuống hôn lên má nàng khiến nữ nhân sợ đến nhũn người. Dương Hổ chưa kịp chửi mắng thì tên dâm tặc kia đã vuốt mặt, để lộ dung mạo thực. Chàng còn mỉm cười và dùng tay hữu ra dấu chào mọi người. Mười gã kiếm thủ hân hoan rú lên :

- Công tử.

Hách Nham không thể dùng ngôn từ để biểu lộ nỗi vui mừng nên chạy đến, quì xuống ôm chủ nhân mà khóc ròng.

Được Thuần Vu Kỳ giải huyệt, Trại Ngu Cơ ôm chặt cổ chàng và cũng khóc như mưa. Bọn Dương Hổ thì nhảy nhót, như trẻ con xúm lại quanh kẻ từ cõi chết trở về.

Thuần Vu Kỳ vỗ vai và xiết chặt tay từng người rồi cùng Trại Ngu Cơ đi vào trong phòng.

Tiết Mạn Thụy khởi động cơ quan và sàn nhà sụp xuống một ô vuông.

Tiết Như Xuân đang bệnh hoạn, có thể chết vì quá vui mừng, do vậy,Trại Ngu Cơ xuống trước, lựa lời mà thông báo dần.

Mật thất khá rộng rãi và đầy đủ tiện nghi được soi sáng bằng những ngọn nến vì khói của đèn dầu mỏ rất khó ngửi và độc địa.

Vợ chồng Thuần Vu Hồng và Tiết phu nhân, mẹ của Mạn Thuỵ đang ngồi trò chuyện cạnh bàn, sắc diện đầy vẻ lo âu. Lúc nãy, khi phát hiện có kẻ xâm nhập, ba người yếu đuối này đã xuống ẩn mình nơi đây.

Thuần Vu Hồng lo lắng hỏi :

- Thụy nhi. Đã bắt được gã ấy chưa?

Trại Ngu Cơ mỉm cười :

- Bẩm lão gia. Người ấy không phải là kẻ thù mà đến đây để báo tin về Kỳ ca.

Tiết Như Xuân đang ủ rũ, giật mình run giọng hỏi ngay :

- Kỳ nhi còn sống chứ?

Tiết Mạn Thụy gật đầu :

- Bẩm phải. Y đòi tăng tiền thưởng lên vạn lượng rồi mới dẫn chúng ta đi.

Như Xuân nóng nảy xua tay :

- Vạn lượng cũng chẳng sao. Mau bảo gã ấy xuống đây.

Thuần Vu Hồng là người cơ trí, phát hiện ngay chuyện lạ. Lão cau này hỏi :

- Thụy nhi. Vì sao gã ấy lại biết chúng ta ẩn náu ở đây?

Như Xuân tỉnh ngộ :

- Đúng vậy. Chỉ mình Kỳ nhi mới biết lối vào mật thất cũng như hốc đá giấu Bích Ngọc Miêu ở Thuần Vu gia trang, từ đó y mới tìm được chúng ta. Người ngoài tuyệt nhiên không thể hiểu được.

Mạn Thụy mỉm cười :

- Bẩm Nãi Nương. Người ấy có dẫn Kỳ ca theo nhưng không biết là thật hay giả.

Sự nghi hoặc đã kìm hãm vẻ vui mừng, Tiết Như Xuân thận trọng nói :

- Để ta kiểm tra sẽ rõ thực hư. Con mau đưa họ xuống đây.

Biết rằng đã thành công trong việc hạn chế sự bất ngờ có hại cho mẹ chồng, Mạn Thụy trở lên dẫn trượng phu xuống. Thuần Vu Kỳ quỳ lạy song thân và Cửu mẫu nhưng không dám nói thành lời vì sẽ gây nghi ngờ.

Ba lão nhân chăm chú quan sát, không vội mừng ngay. Tiết Như Xuân đã bị vụ án hóa thân dọa khiếp một lần nên giờ đây rất cảnh giác. Bà hờ hững bảo :

- Kỳ nhi hãy đến với ta?

Thuần Vu Kỳ liền lết đến, úp mặt vào gối bà như ngày xưa rồi ngẩng lên mỉm cười, dùng tay ra dấu để chuyện trò. Ánh mắt, nụ cười kia dã quá quen thuộc nên Như Xuân dần dần lấy lại niềm tin, vuốt ve gương mặt con trai.

Thuần Vu Hồng cười khổ :

- Kỳ nhi hãy ngồi cạnh ta, viết chữ kể lại mọi tao ngộ xem sao.

Trong hầm có cả văn phòng tứ bảo nên Thuần Vu Hồng nhận ra ngay nét chữ cứng cáp, vụng về của con trai. Ông ôm chàng cười khanh khách, nước mắt dàn dụa.

Hai nữ nhân kia cũng ôm lấy Thuần Vu Kỳ mà khóc nức nở.

Đến tận tối hôm ấy, khi mọi nghi ngờ đã tan biến sạch, chàng mới dám tiết lộ việc mình được Cửu Chuyển Đao Lam Thiên Ngũ chữa lành á tật. Niềm tin vui xum họp liền được nhân đôi.

Vì những người khác đều đã đi theo Huyền Cơ thư sinh để lập căn cứ chống lại Trung Nghĩa bang nên Thuần Vu Kỳ quyết định rời Khai Phong để hỗ trợ họ. Tiết Như Xuân không chịu xa con quá sớm nên chàng phải ở lại đấy mấy ngày.

Ngay đêm đầu tiên, Trại Ngu Cơ đã tìm đến phòng chồng chưa cưới, e lệ nói lí nhí :

- Ba vị nhân gia ra lệnh cho thiếp đến hầu hạ chàng.

Thì ra Thuần Vu Hồng sợ tuyệt tự nên cố tranh thủ tìm cháu nối dõi. Tám tháng qua vợ chồng ông sống như đã chết và hối hận vì không sớm cử hành hôn lễ cho con trai.

Thuần Vu Kỳ hân hoan đón nhận thân hình ngà ngọc của Trại Ngu Cơ. Mạn Thụy dịu dàng đằm thắm nên run rẩy, thẹn thùng khi dâng hiến. Nàng không nóng bỏng như Vệ Tích Cơ nhưng đôi mắt huyền sầu mộng kia chất ngất nỗi đam mê. Sau mười đêm ân ái mặn nồng, sáng hai mươi bảy, Mạn Thụy sụt sùi tiễn trượng phu lên đường. Tiết Như Xuân và chị dâu cũng khóc, luôn miệng dặn dò bảo trọng đừng để trẻ thơ ra đời mà không có cha. Thì ra Mạn Thụy đã cấn thai.

Năm ngày sau, Thuần Vu Kỳ đến Lạc Dương, bước vào khách sạn đồ sộ trên đường Bạch Mã. Tấm bảng chiêu bài của công trình này khắc lõm mấy chữ: Lạc Thành đại lữ điếm.

Tên tiểu nhị mập mạp mắt hí, tuổi trung niên kia chính là Hoàng Bưu, tam ca của Lang Nha mỹ nhân Sầm Tú Linh. Gã cười hì hì hỏi :

- Phải chăng đại hiệp định mướn phòng?

Thuần Vu Kỳ lắc đầu đáp theo mật khẩu mà Trại Ngu Cơ đã dạy :

- Không phải. Tại hạ muốn mua cả cái lữ điếm này.

Ánh mắt Hoàng Bưu sáng rựclên, gã nghiêm nghị bảo :

- Ai giới thiệu các hạ đến mua?

Thuần Vu Kỳ cười đáp :

- Tại hạ là Vũ Khinh Hồng, quê đất Quảng Đông, bạn cũ của Dương Hổ. Mấy ngày trước, tại hạ ghé Khai Phong chơi, tình cờ gặp gã ngoài phố. Họ Dương liền giới thiệu tại hạ đến đây gia nhập liên minh.

Hoàng Bưu gật gù :

- Thôi được. Mời các hạ vào trong.

Gã bảo tên tiểu nhị thứ hai dẫn ngựa xuống chuồng rồi đưa khách vào trong. Gã dẫn Thuần Vu Kỳ vào một phòng khách nhỏ ở tầng trệt, và lát sau, có một nữ nhân bước vào, tay bưng khay trà. Tuy đã hóa trang cho già đi và mặc áo rộng để che giấu thân hình nảy nở, song Vệ Tích Cơ cũng không qua được mắt chồng mình.

Thuần Vu Kỳ xúc động đến mức định tháo mặt nạ để được ôm lấy người vợ yêu dấu. Nhưng từ phía trong vọng ra giọng cười quen quen của Đồng Quan Thần Phiến Đào Tử Mưu khiến chàng chột dạ. Phải chăng họ Đào trà trộn vào đây để làm nội gián cho Xảo Quá Thiên?

Vệ Tích Cơ tươi cười rót trà mời khách. Thuần Vu Kỳ uống ngay, không để ý rằng trà rất nguội.

Tích Cơ bỗng cười nhạt :

- Túc hạ đã uống Đoạn Trường Tán, hãy mau thành thực khai báo mục đích của mình.

Thuần Vu Kỳ mỉm cười, đưa tách ra :

- Xin cô nương cho tại hạ xin thêm?

Tích Cơ ngỡ ngàng rót cho chàng, mắt đầy vẻ cảnh giác. Thuần Vu Kỳ uống cạn chén trà thứ hai rồi nói :

- Tại hạ đến đây để báo cho chư vị biết rằng Đồng Quan Thần Phiến Dào Tử Mưu là nội gián của Trung Nghĩa bang.

Tích Cơ cau mày tư lự :

- Lẽ nào lại như thế. Đào Tử Mưu tài trí hơn người, nhân phẩm đường chính, không thể là thủ hạ của Trung Nghĩa bang được.

Thuần Vu Kỳ thở dài :

- Họ Đào là đại hiếu tử, nên khi bị Xảo Quá Thiên bắt cóc mẹ hiền mà uy hiếp thì Tử Mưu đã phải bán mình cho quỷ. Chính y đã giả vờ kết bạn với Thuần Vu công tử và xô chàng ta xuống vực thẳm Uyên Ương Giản đấy.

Tích Cơ sửng sốt, bối rối hỏi :

- Nhưng sao túc hạ lại biết được điều này? Không lẽ thuyết phu bị họ Đào hại chết rồi sao?

Bỗng ngoài hành lang có tiếng chân đi ra và Đào Tử Mưu lên tiếng chào từ biệt.

Thuần Vu Kỳ vội nói :

- Tuyệt đối không được để y rời khỏi chốn này.

Tích Cơ cười mát :

- Họ Đào mới đến sáng nay, đi theo Võ Đang ngũ tú. Y bị thử thách bằng độc trùng, quá Ngọ sẽ đau dữ dội phải quay lại đây thôi. Túc hạ hãy trả lời tiếp đi.

Thuần Vu Kỳ không trả lời mà tủm tỉm trêu chọc :

- Nghe nói chính thất của Thuần Vu công tử nhan sắc phi phàm, thân hình gợi cảm tựa Thần Nữ Vu Sơn, sao nàng lại hóa trang cho xấu đi làm gì?

Tích Cơ vừa thẹn vừa kinh hãi thì gã trai già anh tuấn kia đã nói tiếp :

- Trên người nàng có chín nốt ruồi son, bốn ở tứ chi, hai trên ngực, ba trên mông có đúng thế không?

Bí mật này chỉ có hai người biết là Độc Cơ và Thuần Vu Kỳ. Nay gã Vũ Khinh Hồng nói ra vanh vách khiến Tích Cơ choáng váng. Nàng chưa kịp phản ứng thì Thuần Vu Kỳ đã đứng lên và bảo :

- Nàng mau đưa ta vào gặp các trưởng bối?

Tích Cơ bàng hoàng bước đến, nắm lấy bàn tay chàng rồi thảng thốt gọi :

- Tướng công.

Và nàng cào nhẹ lên má chàng, gỡ tấm mặt nạ ra để được yên tâm. Gương mặt này nàng đã nhung nhớ, tiếc thương suốt mấy tháng qua.

Tiếng khóc hân hoan của Tích Cơ lọt ra ngoài và Hoàng Bưu tông cửa chạy vào.

Gã sững sờ kêu lên :

- Đại công tử.

Nhưng gã lại hoài nghi ngay :

- Không thể được. Xin đại phu nhân đề phòng. Người này không bị câm.

Người trong hậu sảnh đã chạy ùa vào phòng, có cả Lang Nha mỹ nhân Sầm Tú Linh.

Tích Cơ bị câu nhắc nhở của Hoàng Bưu làm cho phân vâng lui lại vài bước.

Thuần Vu Kỳ chẳng níu kéo, cười với Sầm Tú Linh :

- Sao nương tử lại có mặt ở đây?

Vừa lúc Tiết Cao Vân và vợ chồng Tử Bất Y vào đến. Thuần Vu Ky vội khấu bái :

- Hài nhi ra mắt nhạc phụ, nhạc mẫu và Cửu phụ.

Ngay xẩm tối hôm ấy, niềm vui xum họp chưa tan thì Huyền Cơ thư sinh ra lệnh dọn sang ở nơi khác vì Đồng Quan Thần Phiến đã không quay lại.

Thỏ khôn cỏ đến chín hang nên chỉ ba khắc sau là cả bọn đã an vị trong một tòa trang viên lớn, cách chỗ cũ vài chục trượng. Tiệc mừng vui như tết, chỉ toàn những người thân. Đại quân của liên minh đóng ở căn cứ ngoại thành, khách điếm chỉ là nơi chiêu mộ. Sau khi nghe hết câu chuyện Uyên Ương Gản, cử tọa vô cùng thương xót cho Cửu Chuyển Đao, hết lời chửi rủa Đào Tử Mưu cũng như Hồng Hoa Tiên Cơ Hoàng Xuân Phụng. Tử Bất Y Vệ Túc Đạo chửi hăng nhất vì lão cũng lâm và cảnh chồng già vợ trẻ.

Thuần Vu Kỳ bỗng hỏi :

- Chẳng hay chư vị có tin tức gì về Tiệp muội hay không?

Không gian chợt chùng xuống, im lặng khác thường khiến Thuần Vu Kỳ lo sợ hỏi gặng :

- Phải chăng Tiệp muội đã gặp chuyện chẳng lành?

Tiết Cao Vân thở dài não nuột :

- Con nha đầu ấy vẫn bình an nhưng sắp trở thành vợ của Mộ Dung Thịnh, Bang chủ Thần Kiếm bang. Hôn lễ sẽ cử hành vào ngày hai mươi sáu tháng ba tới.

Tin như sét đánh khiến Thuần Vu Kỳ không thốt nên lời. Chàng tự cho rằng mình có lỗi nên không hề oán trách Đan Nhược Tiên Tử, chàng bâng khuâng nói :

- Mộ Dung Thịnh là bậc anh hùng tài mạo song toàn, hy vọng Tiệp muội sẽ có hạnh phúc.

Độc Cơ Lạc Anh Châu tức tối nói :

- Con bé ấy trách ngươi đa thê, giận dỗi bỏ đi. Nay lại chịu làm lẽ Mộ Dung Thịnh thì hóa ra kẻ hai lời chứ chẳng hay ho gì?

Huyền Cơ thư sinh cười khổ :

- Tiệp nhi không phải là kẻ hai lời vì đã bắt Mộ Dung Thịnh đuổi chính thất và hai con về quê. Đồ đệ của lão phu là Dịch Hoài Giang hiện đang đầu quân cho Thần Kiếm bang để làm nội gián, đã báo tin ấy.

Tử Bất Y giận dữ thóa mạ :

- Không ngờ con bé ấy lại ác độc như thế và gã Mộ Dung Thịnh kia là kẻ chẳng ra gì. Như lão phu đây dẫu có nạp thêm hàng tá tỳ thiếp cũng chẳng bao giờ phụ rẩy vợ cả.

Tích Cơ cười khúc khích :

- Phụ thân muốn đêm nay ngủ một mình hay sao mà lại nói thế?

Vệ Túc Đạo sợ xanh mặt cười giả lả phân bua :

- Lão phu nói ví dụ thôi mà. Đời nào lão phu lại nạp thiếp? Bà đừng giận lão phu nhé.

Nét mặt và thái độ bối rối, sợ sệt eủa vị thần y chết mới không trị được này đã làm cả nhà cười vang, vơi bớt nỗi buồn về đạo đức của Đan Nhược Tiên Tử.

Đêm ấy, Thuần Vu Kỳ vào phòng Vệ Tích Cơ thì bị nàng đẩy sang phòng Lang Nha mỹ nhân, cũng với mục đích là tìm người thừa tự. Nghe nói Tiết Mạn Thụy đã cấn thai, Sầm Tú Linh dù hổ thẹn cũng ráng theo kịp chị em.

Cuối canh ba Thuần Vu Kỳ mới quay lại phòng Vệ Tích Cơ, ôm lấy thân hình kỳ diệu của nàng mà hít thở mùi da thịt quen thuộc. Chàng yêu xiết bao người đàn bà chung thủy và độ lượng này. Lúc vắng chồng Tích Cơ luôn ăn mặc kín đáo, rộng rãi che phủ những đường cong tuyệt mỹ, mặt hoa chẳng hề son phấn, trâm lược biếng cài để có thể dành riêng nhan sắc ấy cho trượng phu. Giờ đây hội ngộ Tích Cơ nồng nàn dâng tặng Thuần Vu Kỳ xác thân ngọt lịm và một tình yêu say đắm.

Hôm rằm tháng giêng, Huyền Cơ thư sinh đã cùng vợ chồng Tử Bất Y giả làm khách thập phương lên chùa Thiếu Lâm dâng hương. Vào dịp tết Thượng Nguyên, ngôi chùa Thiền Tông này được rất nhiều tín đồ đến lễ bái, đông đến mấy ngàn nên dù Phong Đô Đại Sĩ có cho người giám sát cũng không xuể.

Ba người lẻn vào hậu viện tìm cách giải độc cho Phương trượng ĐịnhTâm. Độc Cơ Lạc Anh Châu phát giác ra chất độc kia là của mình. Vậy là chàng rể hụt Đào Tam Mộc đang có mặt trong Trung Nghĩa bang. Tất nhiên Lạc Anh Châu giải trừ dễ dàng, giải thoát phái Thiết Lâm khỏi sự khống chế của Phong Đô Đại Sĩ.

Sau đó, thuốc giải được gởi đến núi Võ Đang và núi Hoa Sơn kèm theo kế hoạch phân công. Do vậy đến đầu canh hai đêm mùng tám tháng hai thì lực lượng Bạch đạo đã phục kín chân núi Tuấn Cực chờ hiệu lệnh là xông lên.

Tuy nhiên, để gây hỗn loạn hậu phương kẻ địch, một cao thủ đã được lệnh xâm nhập trước. Người này chính là gã Truy Hồn kiếm khách Vũ Khinh Hồng, một cao thủ lạ mặt.

Việc tái sinh của Thuần Vu Kỳ đã được giữ bí mật, trừ người thân ra, không ai trong liên minh Bạch đạo được biết cả.

Thuần Vu Kỳ tiến vào bằng đường sườn núi hướng tây, nơi mà ánh trăng thượng huyền không soi đến được.

Với thân pháp “U Ảnh Ngự Phong” ảo diệu tuyệt luân và nhãn lực tinh tường như loài chim ăn đêm, chàng dễ dàng phát hiện và vượt qua những chốt canh trên đường đi.

Thuần Vu Kỳ áp sát chân tường của Tổng đàn Trung Nghĩa bang vận công nghe ngóng. Không thấy có ai ở gần mé tường trong, chàng tung mình nhảy lên bám lấy đỉnh, ló đầu quan sát.

Giờ mới gần giữa canh hai nên sào huyệt này khá huyên náo, kẻ qua người lại tấp nập. Những toán tuần tra cũng đi rảo liên tục nhưng ra chiều uể oải lơ đãng. Từ ngày Trung Nghĩa bang nắm cổ được ba phái Bạch đạo, cả Bang chủ lẫn bang chúng đều đắc ý, cho rằng chẳng còn ai dám chống lại mình.

Tổng đàn Trung Nghĩa bang không có đàn dơi độc canh gác mà thay vào đó là lũ chó đông đến mấy chục con. Tuy nhiên Thuần Vu Kỳ được bà mẹ vợ xinh đẹp ban cho một loại thuốc nước rất màu nhiệm để rắc lên y phục. Bọn chó đánh hơi thấy là lảng đi ngay, không dám sủa. Nhờ vậy, khách dạ hành ung dung tiến thẳng xuống khu nhà bếp, nhà kho.

Dẫu chính hay tà thì cách xây dựng, bố trí nhà cửa cũng cùng chung một qui cách, chẳng ai để ý sửa đổi làm gì. Mà Thuần Vu Kỳ từng phục vụ trong bếp nên biết rõ đâu là nơi chứa dầu mỡ.

Vào thời nhà Minh việc khai thác dầu mỏ thiên nhiên đã phát triển nên thứ nước đen sì hôi hám này được sử dụng song song với dầu thực vật và mỡ động vật trong việc thắp sáng.

Đầu mỡ dễ bắt lửa nên các nhà giàu thường cất trong kho cách nhà bếp một quãng, chung với than đá, ngũ cốc. Với bàn tay cứng rắn, mạnh mẽ Thuần Vu Kỳ nhẹ nhàng bẻ gãy ổ khóa cửa kho, lẻn vào trong. Ngày xưa, chất lỏng thường được chứa trong thùng bằng gỗ ghép, dầu mỏ thấm qua gỗ tỏa mùi hăng hắc rất dễ nhận ra.

Thuần Vu Kỳ lấy trong ngực áo ra một đoạn hương ngắn lớn bằng ngón tay và một nắm bùi nhùi. Chàng bật hỏa tập đốt hương rồi lấy bùi nhùi quấn quanh đoạn dưới và đặt hai thứ ấy lên nốc thùng dầu ẩm ướt. Nửa khắc sau lửa sẽ lan đến bùi nhùi, đốt cháy nó và thùng dầu. Xong xuôi, Thuần Vu Kỳ thoát ra, khép cửa lại như cũ, len lỏi lên khu nhà hậu viện. Sau lần bị trời đánh, Tổng đàn này đã được sửa sang lại đẹp hơn xưa.

Lúc vượt qua vườn hoa lớn phía sau, Thuần Vu Kỳ chợt phát hiện một gã bang chúng đang thập thò trong bụi hoa phù dung rậm rạp, lú ra chui vào, ngóng cổ nhìn quanh như đang chờ đợi ai đấy. Phỏng đoán gã này đang hẹn hò tình tứ với một ả nữ tỳ, việc thường xảy ra trong các nhà đại phú, đông đảo gia nhân.

Chàng mỉm cười nghĩ đến gã hói Ngô Phương và Tiều Mai nhưng Tiểu Mai lại gợi nhớ Thuần Vu Tiệp khiến tim chàng đau nhói. Dẫu sao thì Đan Nhược Tiên Tử cũng là nữ nhân dầu tiên trong cuộc đời chàng.

Thuần Vu Kỳ cố xua đi nỗi buồn, lướt đến điểm huyệt gã si tình, lột lấy bộ y phục màu xanh nhạt mặc bên ngoài bộ Hắc y. Chàng tịch thu cả tấm khăn quấn trên đầu gã mà sử dụng. Sau đó, Thuần Vu Kỳ mang cái thân thể bất động kia giấu kỹ ở một nơi khác, đề phòng ả tình nhân của gã tìm ra.

Đúng lúc ấy, nhà kho phát nổ và bốc cháy ngùn ngụt và tiếng chiêng báo động khua vang. Đây là cơ hội ngàn vàng để Thuần Vu Kỳ trà trộn vào hàng ngũ đối phương.

Ngoài kia, lực lượng Bạch đạo đã đánh thốc lên. Đi đầu là những cao thủ La Hán đường, tay cầm thiền trượng nặng nề. Họ hùng dũng quét bay bọn bang chúng tuần sơn, canh gác vòng ngoài Tổng đàn, mau chóng đến được cửa chính. Mười mấy cao thủ giỏi khinh công vượt tường vào tiêu diệt bọn gác cổng và mở bung hai cánh cửa bằng gỗ dầy.

Quần bùng tràn vào như thác lũ và chạm trán ngay với bọn bang chúng Trung Nghĩa bang. Phe Bạch đạo gồm toàn những cao thủ hạng nhất như Định Sân, Định Si, Định Trí, Bạch Dương Tử, Bạch Thành Tử, Bạch Phát Tử, Thiên Nhã Tứ, Đàm Hoa Tử.

Đấy là người của ba phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, còn phe Thuần Vu gia trang thì có Tiết Cao Vân, Độc Cơ, Vệ Tính Cơ, Sầm Tú Linh, Lư Thiếu Kỳ, Hoàng Bưu, Ngô Phương. Đặc biệt là trận này có sự tham dự của Thần Xạ bang chủ Oa Ngọc Giao và trăm gã cung thủ. Vệ Cửu đã đi Nam Dương rước họ đến đây. Đông nhất là phái Thiếu Lâm với bốn trăm tăng lữ đời thứ hai. Tuy là kẻ tu hành nhưng quần tăng bắt buộc phải phạm giới sát vì Phong Đô Đại Sĩ đã ngang nhiên tấn công trước và uy hiếp tính mạng Phương trượng Định Tâm.

Trong lịch sử của mình, Thiếu Lâm tự đã từng gặp cơn pháp nạn. Thời Bắc Chu, Vu Đế đã cho quân phá hỏng chùa, bắt các sư sãi hoàn tục, đốt kinh, phá tượng Phật.

Vua làm thì đành phải nhịn chứ Phong Đô Đại Sĩ thì hai ngàn tăng lữ Thiếu Lâm quyết chẳng chịu thua.

Cũng như những người còn lại quần tăng mặc hắc y, đầu bao kín chỉ chừa hai lỗ mắt. Bao năm rèn luyện võ nghệ giờ mới có dịp thi thố, các nhà sư có vẻ phấn khởi.

Lực lượng Bạch đạo có tổng số lên đến gần tám trăm, đông gấp rưỡi Trung Nghĩa bang nên mau chóng chiếm thế thượng phong. Bọn đệ tử của Phong Đô Đại Sĩ thương vong khá nhiều, tiếng rên la gào thét chấn động đêm xuân.

Xảo Quá Thiên và Liêu Vô Chỉ chưa xuất hiện, chỉ có Tổng hộ pháp Lương Toàn tức Thanh Long chân nhân Chữ Kỳ Luân, và hai mươi mấy gã Tinh sứ Chân Võ giáo ra mặt. Huyết Hồn chưởng tuy lợi hại nhưng cũng thất thế khi phải đối phó với hai ba cây thiền trượng một lúc. Định Sân, Định Si vây đánh Lương Toàn, khiến lão thở chẳng ra hơi.

Có ba hắc y nhân dáng người nhỏ nhắn đang tung hoành với dải khăn lụa trong tay tả. Họ đi đến đâu thì nơi ấy sực nức mùi thơm và đối phương gục ngã. Ba người này chính là mẹ con Độc Cơ và Lang Nha mỹ nhân Sầm Tú Linh.

Lúc này, Thuần Vu Kỳ đã trà trộn được vào khu hậu viện, đến các phòng đã vắng người phóng hỏa bằng chính dĩa đèn dầu và chăn nệm trong ấy.

Tuyết đã thôi rơi từ lâu, không khí mùa xuân ấm áp, khô ráo nên nhà cửa bắt lửa rất nhanh. Thuần Vu Kỳ đã hạ thủ một tên giành lấy cây đuốc thông để hành động thuận tiện hơn.

Chàng lướt đi khắp nơi, đả thương bọn phòng vệ và châm lửa. Không ai đủ sức ngăn chặn bước chân của chàng cả. Sau khi phóng hỏa được bảy tám điểm, Thuần Vu Kỳ quăng đuốc ẩn mình rồi thừa cơ trà trộn vào đám bang chúng, tiến lên phía tiền sảnh.

Trong cuộc loạn chiến, hai phe đứng lẫn lộn nên Phong Đô Đại Sĩ chẳng thể thi thố pháp thuật. Lão và Lương Bíeh tức Xảo Quá Thiên, phải dùng thực tài để chiến đấu.

Mười tám tên đệ tử nửa người nửa quỷ của Liêu Vô Chỉ cũng xuất trận, gương mặt nhợt nhạt như xác chết, tóc xõa dài và ánh mắt vô hồn khiến người ta phải lạnh gáy.

Bọn này đầu mặc trường bào trắng, ống tay hẹp, trông càng giống quỷ vô thường.

Chúng sử dụng trường kiếm ở tay phải còn tay trái thì thủ một chiếc thuẫn bằng thép, lớn bằng cái mâm. Có lẽ chiếc thuẫn này dùng để chống đỡ những loại vũ khí nặng như thiền trượng, thiết côn, chùy, búa. chứ còn gươm đao thì chúng coi khinh.

Không hiểu Phong Đô Đại Sĩ đã làm thế nào mà thân thể của Thập Bát Vô Thường rất cứng rắn, kiếm đâm không thủng. Nhưng Huyền Cơ thư sinh là người thao lược nên đã có kế sách đối phó, huy động các tăng lữ Thiếu Lâm chặn đánh bọn vô thường. Những cây thiền tượng nặng ba chục cân thi nhau giáng xuống đầu Thập Bát Quỷ, chạm phải chiếc thuẫn vang lên những âm thanh chói tai.

Song quả thực là khó đối với Liêu Vô Chỉ và Phó Từ Phong. Hai lão này liên thủ di chuyển song song chẳng để bị vây hãm và không ngớt tung ra những đạo chưởng kình sấm sét, đả thương mười mấy cao thủ Võ Đang, Hoa Sơn.

Đinh Si đại sư thấy thế thầm niệm Phật hiệu rồi trổ thần oai, xuất chiêu “Bồ Tát Hàng Yêu”, xông vào tấn công Thanh Long chân nhân. Vị thiền sư này tính tình kín đáo, khiêm tốn nên ngay người trong chùa cũng không biết rằng võ công của ông đứng đầu phái Thiếu Lâm, hơn cả Định Sân lẫn Chưởng môn Phương trượng.

Khi Định Si đã chấp nhận phá giới giết người thì rất lợi hại. Thanh Long chân nhân Chữ Kỳ Lân vội cử song thủ đẩy liền hai chưởng mãnh liệt, một đánh Định Sân, một chận Định Si.

Định Sân đại sư vội đảo bộ né tránh, song Định Si vẫn tiếp tục xông lên. Cây thiền trượng bằng thép ròng nặng nề trong tay ông bay lượn vù vù xé toang màn chưởng kình và giáng xuống thân thể đối phương. Chữ Kỳ Luân gào lên thảm thiết vì xương cốt dập nát.

Định Sân đại sư chắp tay lên ngực cúi chào sư huynh để tỏ ý bái phục. Hai người cùng lướt đi, chặn đánh hai lão ác ma đầu sỏ.

Liêu Vô Chỉ và Phó Từ Phong đứng cùng nhau tả xung hữu đột, mỗi lần hợp chưởng là vòng vây phải dãn ra. Định Trí đại sư, thủ tòa Giới đường và các cao thủ đầu não của hai phái Hoa Sơn, Võ Đang phải vất vả lắm mới giữ được an toàn cho bản thân trước U Minh Huyền Phong chưởng và Huyết Hồn chưởng pháp.

Lợi hại nhất vẫn là Phong Đô Đại Sĩ vì thân thể lão không sợ gươm đao. Vành tai bị đứt và những vết thương trẽn mặt Liêu Vô Chỉ đã được bàn tay tài hoa của Xảo Quá Thiên chắp vá lại, chỉ còn những vết sẹo nhỏ. Nhờ vậy mà trông lão rất oai phong, tay kiếm, tay chưởng, tung hoành như chốn không người.

Có hai đại cao thủ là Định Si, Định Sân tham chiến thì tình hình có khác hơn nhưng cũng không sao hạ được bai lảo quỷ ấy. Song một Hắc y nhân bịt mặt đã đến nơi, đứng vào hàng ngũ những người vây đánh.

Gã này nhân lúc Xảo Quá Thiên bị Bạch Thành Tử phái Võ Đang và Thiên Nhân Tứ phái Hoa Sơn tấn công mà xông vào. Phó Từ Phong cơ trí tuyệt luân, dùng kiếm chống đỡ Bạch Thành Tử và cử tả chưởng đẩy lùi Thiên Nhân Tử. Rồi lão thoái bộ lùi mau, tranh thủ đổi hơi và xạ một đạo kình chống chặn người thứ ba.

Nhưng lạ thay, thân hình của người ấy chỉ lảo đảo, lúc sang tả, lúc sang hữu, như rẻ gió mà đi vậy. Và khi đã vượt qua được đạo chưởng phong, gã hắc y nhân ập đến tựa cơn lốc, kiếm quang loang loáng dưới ánh lửa của đám cháy ở khu hậu viện.

Xảo Quá Thiên kinh hoàng trước thân pháp quái dị kia song vẫn bình tĩnh vung kiếm tiếp chiêu. Với công lực thâm hậu vượt bậc nhờ Huyết thần đan và bản lãnh kiếm thuật thượng thừa, lão chỉ ngán có mình Thuần Vu Kỳ mà thôi. Nay tiểu tử câm kia đã chết, Phó Từ Phong yên tâm so kiếm với bất cứ ai. Họ Phó tinh thông cả hai pho Huyết Hồn và Âm Phong kiếm pháp tùy nghi sử dụng rất nhuần nhuyễn. Lão ta vốn là học trò của Hấp Huyết Âm Ma, song đã tình cờ tìm được nơi chôn cất Huyết Hồn Tôn Giả ở núi Ky Liên nên kiêm thông võ nghệ của Võ Lâm Song Huyết.

Lần này, Xảo Quá Thiên xuất chiêu “Cuồng Phong Loạn Vũ” của Âm Ma, dương gươm hung hãn và mãnh liệt, ỷ vào sức lực mà hiếp yếu.

Khổ thay, đối thủ của Phó Từ Phong hôm nay lại chính là Thuần Vu Kỳ, kiếm thủ số một của võ lâm đương đại. Chàng lại từng đối định với chiêu kiếm kia một lần nên chẳng còn lạ lẫm.

Thuần Dương kiếm pháp tuyệt diệu ở chỗ biến hóa Tùy Ngộ Nhi An, chứ không lệ thuộc vào chiêu gốc. Bởi thế, Thuần Vu Kỳ lập tức điểm liền mười bốn thức kiếm, khống chế đường gươm của Phó Từ Phong và thọc mũi kiếm vào cổ họng lão ta. Chàng ngại Xảo Quá Thiên mặc giáp bên trong nên đã tấn công vào chỗ chí mạng ấy.

Yết hầu bị thủng, máu tràn vào phổi và hơi thở tắc nghẽn, Phó Từ Phong trợn mắt rú lên ằng ặc, buông gươm cào cấu cổ họng để tìm dưỡng khí. Lão gục ngã nhưng chưa chết ngay mà lăn lộn rất lâu. Kẻ đại ác đã phải đến tội rất thê thảm.

Những người đứng quanh đấy phấn khởi reo hò và Tiết Cao Vân thì quát vang như sấm :

- Xảo Quá Thiên đã bị giết.

Lão nhỏ con nhưng giọng nói rất lớn, như loài ễnh ương vậy. Do đó, Tiết Cao Vân mới xưng là Kình Thiên đại hiệp. Quần hùng dù ở tận cuối Tổng đàn cũng nghe thấy rõ, lên tinh thần và trở nên dũng mãnh. Ngược lại đám bang chúng Trung Nghĩa bang, vốn là đệ tử Chân Võ giáo nên rất nản lòng khi nghe tin giáo chủ về trời. Chẳng ai trung thành với kẻ đã chết, có nhiều tên vượt tường đào tẩu. Số còn lại khinh công kém cỏi đành phải cắn răng chiến đấu hoặc qui hàng.

Phong Đô Đại Sĩ cũng chột dạ, tìm đường tháo lui nhưng cái gã mới giết Phó Từ Phong đã xông đến. Sợ đơn chưởng không ngăn được kình địch, Liêu Vô Chỉ liền buông kiếm vũ lộng song thủ xuất chiêu “Thập Điện Đăng Đường” xạ liền mười đạo chưởng kình phủ kín kẻ địch. Nhờ tu vi gần trăm năm chân khí nên Phong Đô Đại Sĩ có thể chia sức cho cả mười nên chẳng chưởng ảnh nào là hư cả.

Dù “U Ảnh Ngự Phong” thân pháp có kỳ diệu cách mấy cũng khó lọt qua màn lưới chưởng dầy đặc và mãnh liệt này. Thuần Vu Kỳ liền áp đụng yếu quyết Miên Nhu và xuất chiêu “Chung Ly Khuy Vũ” (Hán Chung Ly sợ mưa), trường kiếm loang nhanh như ánh chớp tạo thành bức màn kiếm kình kín đáo che chắn đầu và chân trước. Đồng thời, chân chàng bước nhanh theo đúng qui ước của pho khinh công “U Ảnh Ngự Phong”?

Đấu pháp này đã hiệu nghiệm khiến mười đạo chưởng phong bị trượt ra ngoài gần hết. Tuy nhiên, do lưới kiếm chịu đựng sự công phá ác liệt của U Minh Huyền Phong chưởng nên Thuần Vu Kỳ đã bị nội thương, miệng rỉ máu.

Nhưng rốt cuộc thì chàng cũng đả phá được chiêu chưởng pháp đáng sợ kia mà vẫn còn dư sức ập đến tấn công Phong Đô Đại Sĩ.

Diễn tả bằng lời thì lâu lắc, thực ra sự việc chỉ xảy ra trong vòng vài cái chớp mắt.

Do vậy, Phong Đô Đại Sĩ hoàn toàn bị bất ngờ trước việc gã hắc y kia không bị đánh văng và lù lù hiện ra trước mặt mình.

Liêu Vô Chỉ hốt hoảng múa tít đôi cánh tay dài thườn thượt và rắn chắc cố chặn đường gươm của kẻ địch. Tỏa Nhuệ kiếm chỉ được ưu điểm là bền chắc chứ không sắc bén như Hàng Long kiếm nên chẳng thể làm tổn thương đôi tay của họ Liêu.

Nhưng Thuần Vu Kỳ cũng chẳng có ý ấy, mục tiêu của chàng là gương mặt đối phương. Lần này, Thuần Vu Kỳ không dùng chiêu “Tiên Nương Đối Kính” như lần trước mà lại thi triển chiêu “Hoa Diện Sầu Nhan” (người rỗi buồn nhan sắc) điểm liền một trăm lẻ tám thức đâm nhanh tựa mưa rào.

Mũi kiếm nhọn hoắt nên làm cho da thịt và xương tay Liêu Vô Chỉ rất đau đớn.

Song không chỉ có thế, mũi kiếm lại len qua sơ hở đâm hàng chục vết trên mặt họ Liêu.

Lớp thịt và cơ bắp trên mặt chẳng dày, yếu tính đàn hồi vì nằm sát xương sọ, do vậy mà lớp U Minh chân khí ở đây rất mỏng.

Trong phút chốc, Phong Đô Đại Sĩ biến thành người mặt rỗ, với những vết xẹo lớn chứ không nhỏ gọn như kẻ bị đậu mùa. Cả hai vành tai cũng bị hớt đứt, mũi toát làm đôi. Giờ đây Xảo Quá Thiên đã chết, sẽ không ai vá víu sửa sang cho họ Liêu nữa. Lão chỉ cóthể tự an ủi rằng đôi mắt mình còn nguyên vẹn.

Lực đạo của những nhát kiếm đã đấy lùi nạn nhân. Thuần Vu Kỳ liền lao theo nhưng Phong Đô Đại Sĩ chẳng còn chút dũng khí nào, tung mình đào tẩu. Lão điên cuồng múa chưởng phá vây, gương mặt nham nhở đầy máu kia trông thật ghê rợn. Đám đệ tử Bạch đạo sợ chết khiếp tránh đường cho con hổ cùng đường thoát thân.

Mười tám gã Quỷ Vô Thường, đệ tử của Phong Đô Đại Sĩ cũng chạy theo thầy.

Bọn bang chúng Trung Nghĩa bang buông vũ khí đầu hàng đều được tha mạng và phóng thích. Quần hùng không reo hò mừng chiến trắng mà buồn bã thu lượm thi thể đồng môn, cõng những người bị thương rời khỏi chiến trường. Đã có vài chục đạo sĩ, hòa thượng tử trận, bị thương thì hàng trăm.

Bọn Huyền Cơ thư sinh ở lại Iục soát những công trình chưa bị cháy, tìm thấy tài sản của Trung Nghĩa bang và cả Kim Bài Hầu Tước của Liêu Vô Chỉ.

Huyền Cơ thư sinh cao hứng bảo :

- Mấy vạn lượng vàng này đem bố thí thì cũng giúp được rất nhiều người nghèo.

Riêng việc Phong Đô Đại Sĩ thì cũng không đáng ngại vì lão đã bị hủy dung, mất Kim bài, chẳng thể nhận là Công thần hay Hầu gia được nữa Tiết Cao Vân cười khanh khách :

- Đúng vậy. Ngay Thái Tổ hoàng đế có sống lại cũng không thể nhận ra lão ta.

Huống hồ quan lại các địa phương.

Họ phóng hỏa thiêu hủy tất cả những công trình chưa cháy và quăng hai trăm tử thi của phe đối phương vào. Hỏa táng cũng là một cách chôn cất rất được tín đồ Phật giáo ưa chuộng.

Nhưng trước đó, Thuần Vu Kỳ và hai cô vợ đẹp đã tìm thấy Đồng Quan Thần Phiến Đào Tử Mưu đang nằm ôm bụng rên rỉ trong một tiểu xá phía sau vườn hoa.

Lúc rời Lạc Dương, đi nửa đường thì đau bụng, Đào Tử Mưu biết rằng đối phương đã nghi ngờ nên hạ độc. Gã là cháu ngoại của Đường gia Tứ Xuyên nên trong người lúc nào cũng có giải độc đan.

Uống vào thấy đỡ, Thần Phiến tiếp tục trở lai Tổng đàn Trung Nghĩa bang. Đến nơi thì gã bị độc trùng hành hạ dữ dội, mê man không nói lên lời. Thần y của bang là Đào Tam Mộc cũng chịu thua vì tài nghệ không bằng Độc Cơ. Do vậy, Phong Đô Đại Sĩ chẳng biết việc liên minh Bạch đạo đang ở Lạc Dương. Lão sai người khiêng Tử Mưu quăng vào một chỗ, sống chết mặc kệ.

Vệ Tích Cơ liền thu hồi cổ độc và cho họ Đào uống linh đan. Gã tỉnh lại rất nhanh, ngơ ngác nhận ra ba người bịt mặt đang đứng cạnh giường.

Vệ Tích Cơ nghiêm giọng :

- Vạn hạnh hiếu vi tiên. Nhưng vì chữ hiếu mà chuyện ác nào cũng làm thì không được. Nếu lệnh đường biết túc hạ vì mình mà ám hại người khác một cách đê tiện thì liệu bà ta có vui sống được chăng? Tốt nhất là túc hạ nên thoái xuất giang hồ, đưa từ mẫu đi ẩn dật để bảo toàn khí tiết. Nếu còn nối giáo cho giặc thì ta sẽ không tha cho đâu.

Đào Tử Mưu hổ thẹn đến nỗi mặt tái xanh. Và gã cơ hồ ngất xỉu khi nghe giọng nữ thân thứ hai mỉa mai.

- Ngươi có biết Thuần Vu công tử chính là người đã cứu mạng ngươi trong trận Bán Nguyệt sơn trang và trận bị bọn Xảo Quá Thiên phục kích hay không?

Đào Tử Mưu ôm đầu gào lên :

- Ta quả là loài súc sanh.

Rồi gã bỏ chạy như điên cuồng, Thuần Vu Kỳ phải bám theo, ra hiệu cho quần hào dừng ngăn cản.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.