Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 35: Quỳnh hoa cốc!




“Như vậy mà còn chống đỡ nổi ư?”. Tần Thiếu Vũ bật cười. “Đúng là mạng lớn”

Hoa Đường bỏ bát xuống, đứng lên muốn qua xem, lại thấy hơi choáng đầu.

“Không sao chứ?”. Triệu Ngũ vội vàng muốn tới đỡ, kết quả bị nàng trừng mắt, không thể làm gì khác hơn là yên lặng quay về góc tường ngồi xổm.

Tần Thiếu Vũ cong khoé miệng, đút một đũa thịt gà cho Thẩm Thiên Lăng.

“Khụ khụ”. Người áo trắng còn đang ho khan, Hoa Đường qua bắt mạch cho hắn, sau một lát giơ lên một chưởng, dứt khoát đánh hắn hôn mê, cực kì bạo lực!

Nơi đây nháy mắt yên tĩnh lại, mọi người dùng vẻ mặt phức tạp vặn vẹo không từ ngữ nào miêu tả được nhìn Tả hộ pháp. Một cô nương đừng hung dữ vậy a, hắn đã thảm vậy rồi mà ngươi còn đánh, sao lại xuống tay được cơ chứ…

Tương lai nhất định không ai thèm lấy!

“Tỉnh không nhất định có thể sống, hôn mê còn có một đường sống”. Hoa Đường đứng lên. “Trong vòng mười ngày đem người tới Quỳnh Hoa cốc thì ta có thể cứu được”

Thẩm Thiên Lăng lập tức dùng ánh mắt cực kì sùng bái nhìn nàng. Tả hộ pháp thật cực kì oai!

“Không được dùng ánh mắt này nhìn người khác”. Tần Thiếu Vũ lật cằm hắn lại. “Ăn cơm của ngươi đi”

Thẩm Thiên Lăng: …

Còn có thể bá đạo hơn nữa không!

Vả lại ngươi ngay cả ngực còn không có!

Lão tử căn bản không muốn nhìn!

Chặng đường tiếp theo đều bình an, buổi trưa năm ngày sau, đoàn người đã tới ngoài thành Quỳnh Hoa, nơi cửa thành có không ít quan binh đang kiểm tra người ra vào.

“Nhìn xem có chuyện gì”. Tần Thiếu Vũ nói.

Thuộc hạ nhận lệnh đi vào, một lát sau trở về nói. “Có người nói trong thành có hái hoa tặc, vì vậy quan phủ đang tăng cường phòng thủ”

“Hái hoa tặc?”. Thẩm Thiên Lăng bên trong xe ngựa nghe được, tò mò thò đầu ra.

“Vâng”. Thuộc hạ nói. “Có người nói hắn thủ đoạn dâm độc, không ít công tử nhà giàu đã bị hại”

“Cái gì nhà giàu?”. Thẩm Thiên Lăng trợn mắt.

“Công tử”. Thuộc hạ đường hoàng nói. “Hái hoa tặc này là một tên đoạn tụ, chuyên thích các công tử trẻ tuổi”

WTF! Thẩm Thiên Lăng nhanh chóng rụt đầu về.

Tần Thiếu Vũ bật cười, xuống ngựa theo vào trong xe.

“Lại còn có hái hoa tặc biến thái như vậy nữa!”. Thẩm Thiên Lăng oán giận.

“Sợ cái gì, không ai dám đụng tới ngươi”. Tần Thiếu Vũ cầm một miếng bánh trước mặt hắn ăn.

“Đúng, người đụng vào ta sau này đều biến thành thái giám!”. Thẩm Thiên Lăng nhân cơ hội nhắc nhở hắn một chút.

Thẩm Thiên Lăng nhéo mặt hắn. “Nói lại một lần nữa thử xem!”

“Người đụng vào ta tương lai đều phải thành thái giám!”. Thẩm tiểu thụ hùng hồn.

Sau đó hắn bị Tần Thiếu Vũ đè xuống cắn một cái.



Muội – ngươi!

Thẩm Thiên Lăng sờ dấu răng trên mặt mình, quả thật không biết dùng biểu cảm gì đối mặt với hắn.

Thiếu hiệp ngươi có thể thiểu năng hơn nữa được không!

“Ngọt”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ăn kẹo đường dính vào mặt sao?”

“Câm miệng!”. Thẩm Thiên Lăng giận, dùng sức banh mặt hắn sang hai bên!

“Cung chủ”. Thuộc hạ ở bên ngoài nói. “Lập tức sẽ tới cửa thành, có cần phối hợp với quan phủ kiểm tra không?”

Còn có thể không phối hợp sao? Thẩm Thiên Lăng lập tức đầy chính nghĩa nhìn Tần Thiếu Vũ, phối hợp và hỗ trợ chính phủ là nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi công dân!

“Tra đi”. Tần Thiếu Vũ chỉnh y phục cho Thẩm Thiên Lăng. “Không sao”

“Nếu không kiểm tra, làm sao chúng ta vào thành được?”. Thẩm Thiên Lăng tò mò.

Tần Thiếu Vũ khí phách nói. “Đánh vào”

Thẩm Thiên Lăng: …

Vẻ mặt kiêu ngạo này là sao!

Còn có tố chất của danh môn chính phái không!

“Xuống xe xuống ke, kiểm tra”. Thủ vệ ở cửa thành chặn xe ngựa lại. “Từ đâu tới?”

“Truy Ảnh cung”. Triệu Ngũ nói. “Cung chủ nhà ta muốn vào thành gặp Diệp cốc chủ”

“Truy Ảnh cung chủ?”. Thủ vệ lập tức tươi cười lưu loát nói. “Chẳng biết có thể cho tại hạ chiêm ngưỡng dung nhan tiêu sái của Cung chủ một chút không?”

“Khụ khụ”. Thẩm Thiên Lăng trong xe ngựa bị sặc. Kiểm tra còn phải nói quanh co như vậy, nịnh nọt kiểu này đúng là đạt đến trình độ mới!

“Cung chủ?”. Triệu Ngũ ở ngoài xe hỏi thử.

Tần Thiếu Vũ vén rèm, lạnh lùng nhìn ra ngoài.

“Cung chủ quả thật phong thái phi phàm!”. Thủ vệ nịnh nọt khen ngợi. “Chẳng biết bên trong xe có còn ai khác không?”

“Có”. Tần Thiếu Vũ nhướn mi. “Phu nhân ta, ngươi muốn nhìn sao?”

“Ha ha ha ha cung chủ nói đùa”. Thủ vệ sau lưng tê dại liên tục xua tay. “Thẩm công tử dung mạo như tiên, phàm phu tục tử như ta sao có thể tuỳ tiện nhìn, lập tức cho qua!”

“Kiểm tra kiểu này hữu dụng sao?”. Đợi Tần Thiếu Vũ ngồi về, Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Mặc kệ hữu dụng hay vô dụng, quan phủ dù sao cũng phải làm chút chuyện”. Tần Thiếu Vũ nói. “Có điều loại chuyện này, chuyện giang hồ thì phải để giang hồ giải quyết”

“Nên ngươi sẽ hỗ trợ sao?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

Tần Thiếu Vũ buồn bực. “Sao ta phải hỗ trợ? Hái hoa tặc cũng không chọc tới ngươi”



Không nên xem hắn là danh môn chính phái a!

Xe ngựa vào trong thành, một đường tiến tới Quỳnh Hoa cốc. Thẩm Thiên Lăng tựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài. “Quỳnh Hoa cốc chủ là loại người gì?”

“Diệp Cẩn nhân cách không tệ, nhưng miệng hay khinh bỉ”. Tần Thiếu Vũ nói. “Bởi vì chuyện làm ăn mà hắn có chút mâu thuẫn với Thiên Phong, cho nên tốt nhất ngươi đừng nói chuyện với hắn”

“Còn hạt châu kia thì sao?”. Thẩm Thiên Lăng trông mong hỏi.

“Đương nhiên sẽ lấy cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ vỗ đầu hắn. “Nếu không cho thì cướp, không cướp được thì trộm, sợ cái gì”

Thẩm Thiên Lăng nước mắt lưng tròng. “Thiếu hiệp ngươi thật anh tuấn”

“Sao lại muốn có linh thạch như vậy?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Vì ta có duyên với linh thạch”. Thẩm Thiên Lăng kiếm cớ.

Tần Thiếu Vũ buồn cười. “Hữu duyên hay không cũng tự nói được?”

“Nói chung là ta muốn!”. Thẩm Thiên Lăng nghiêm túc nắm tay hắn, dùng ánh mắt cực kì chân thành nhìn hắn. “Ngươi nhất thiết không được phụ lòng tín nhiệm của tổ chức, lấy không được linh thạch ta sẽ chết cho ngươi xem”

Tần Thiếu Vũ cau mày. “Ở đâu học được cái kiểu một khóc hai nháo ba thắt cổ này vậy?’

Thẩm Thiên Lăng mắt híp lại thành vầng trăng khuyết. “Mẫu thân ta!”

Tần Thiếu Vũ bình tĩnh uống một ngụm trà.

Sau này có cần để hắn cách xa Thẩm phu nhân một chút không nhỉ.

Quỳnh Hoa cốc ở ngoại ô phía nam, lối vào có một tảng đá lớn sừng sững, trên mặt tinh xảo vẽ hơn trăm đoá mẫu đơn thược dược nở rộ, phía dưới tảng đá có một nam tử áo xanh đang đứng, chuyên tâm thổi tiêu.

Tiếng tiêu u u vang lên, Thẩm Thiên Lăng vặn vẹo bịt lỗ tai.

Sao lại có… âm thanh… khó nghe như vậy…

Tần Thiếu Vũ vén rèm ra ngoài, hết sức chuyên chú nghe xong một khúc.

“Thế nào?”. Hết một khúc, nam tử áo xanh cười khanh khách hỏi.

“Khó nghe”. Tần Thiếu Vũ vẻ mặt vô cảm, cực kì trực tiếp/

Nam tử áo xanh: …

“Ba năm rồi mà một chút tiến bộ cũng không có, ngươi đúng là ngu xuẩn đến kì lạ”. Tần Thiếu Vũ lời nói sắc bén không gì sánh được, quả thật chính là Brother Sharp!

Nam tử áo xanh giận dữ. “Ngươi đến đây để châm chọc ta sao?”

“Ta đến là vì Xích Viêm Thạch”. Tần Thiếu Vũ vén màn xe. “Lăng nhi, ra đây”

Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn nắm tay hắn nhảy xuống xe.

“Ngươi là đệ đệ của Thẩm Thiên Phong?”. Diệp Cẩn quan sát hắn từ trên xuống dưới một phen, lời nói đầy oán hận nồng đậm.

“…Vâng”. Thẩm Thiên Lăng bị ánh mắt lãnh diễm của hắn doạ sợ!

“Nhìn không ngốc như hắn”. Diệp Cẩn hỏi. “Ngươi thấy tài thổi tiêu của ta thế nào?”

Thẩm Thiên Lăng lập tức ca ngợi. “Cực hay, quả thật chính là tiên nhạc”. Có việc nhờ người ta, loại thời điểm này nhất định phải nịnh bợ cho tốt!

“Dối trá!”. Diệp Cẩn lạnh lùng phun ra hai chữ.

Thẩm Thiên Lăng: …

Ngươi là cái đồ mù âm nhạc không biết thổi tiêu.

“Vào đi”. Diệp Cẩn xoay người vào trong, tiện tay ném cho Tần Thiếu Vũ một bình sứ, vạt áo bay bay trong sương trắng, quả thật chính là tiên khí đầy mình!

Tần Thiếu Vũ mở chai đưa cho Thẩm Thiên Lăng. “Uống”

“Cái gì vậy?”. Thẩm Thiên Lăng ngửi ngửi, có mùi cỏ xanh.

“Bách Thảo Lộ”. Tần Thiếu Vũ nói. “Trong Quỳnh Hoa cốc đâu đâu cũng có hoa độc khí độc, cái này sẽ bảo vệ ngươi”

“…”.Thẩm Thiên Lăng tâm trạng phức tạp, cái thế giới không chịu nổi này!

Quỳnh Hoa cốc khắp nơi đều là cơ quan, dù có Tần Thiếu Vũ dẫn đường, Thẩm Thiên Lăng cũng đạp trúng cơ quan ba lần, vì vậy mọi người trong Truy Ảnh cung không thể làm gì khác hơn là bị ép đập vào mặt nước thuốc và độc phấn, cực kì chấn động!

Thẩm Thiên Lăng cảm thấy áy náy sâu sắc, cảm giác mình quả thật ngu xuẩn tới cực điểm!

“Vi phu mang ngươi vào nhé?”. Tần Thiếu Vũ vươn tay với hắn.

Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn để hắn ôm vào lòng.

Dù mất mặt cũng tốt hơn là liên luỵ mọi người a!

Tần Thiếu Vũ cong khoé miệng, ôm hắn bay lên không, lao về phía trước. Thuộc hạ Truy Ảnh cung nhao nhao lắc đầu thở dài, Cung chủ quá phúc hắc rồi, lúc nãy rõ ràng là hắn âm thầm kích hoạt cơ quan… Muốn ôm phu nhân thân thiết thì cứ việc nói thẳng, hại mọi người phải cùng nhau né độc, có còn tính tự giác của một lão đại không!

“Đến rồi”. Sau một lát, Tần Thiếu Vũ đặt Thẩm Thiên Lăng lên một mảnh đất trống.

“Không có cơ quan đấy chứ?”. Thẩm Thiên Lăng trong lòng còn sợ hãi.

“Đương nhiên không, nơi này là nơi đãi khách của Diệp Cẩn”. Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn vào trong. “Một đường mệt mỏi, ăn chút gì rồi nghỉ ngơi sớm đi”

“Chỗ này của ta chỉ có rau dưa, sợ không chiêu đãi tốt Thẩm công tử!”. Diệp Cẩn rất hẹp hòi.

“Không sao, thức ăn của Lăng nhi ta sẽ chuẩn bị cho hắn”. Tần Thiếu Vũ cưng chiều không gì sánh được.

“Cũng không có nhà bếp!”. Diệp Cẩn cắn răng.

“Tổ tiên của Phạm Nghiêm là thợ xây”. Tần Thiếu Vũ bình tĩnh không gì sánh được. “Nửa ngày là xây xong một cái”

Diệp Cẩn: …

Thẩm Thiên Lăng: …

“Cung chủ!”. Phạm Nghiêm mang một xâu thịt khô và hai con gà sống vào sân. “Ta phải dựng bếp lò ở đâu đây?”

Diệp Cẩn đỡ trán, rõ ràng chịu tổn thương rất lớn.

“Không thoải mái thì về nghỉ ngơi sớm đi”. Tần Thiếu Vũ nắm vai hắn đẩy ra ngoài. “Người của Truy Ảnh cung ta đi an bài là tốt rồi”

“Ngươi định tới quấy rối đúng không?”. Sau khi ra cửa, Diệp Cẩn thấp giọng giận dữ nói. “Sớm biết Xích Viêm Thạch không có ở Quỳnh Hoa cốc còn chạy tới đây xin ta làm gì!”

“Việc này chỉ có ngươi và ta biết”. Tần Thiếu Vũ cười. “Nếu Lăng nhi hỏi, ngươi cứ nói không cho là được”

Diệp Cẩn cau mày. “Ngươi lừa hắn làm chi?”

“Đây là chuyện vợ chồng chúng ta”. Tần Thiếu Vũ thản nhiên không gì sánh được mà nói, quăng hắn ngoài cửa.

Diệp Cẩn không thể làm gì khác hơn ngoài việc cảm thán kết sai bằng hữu một phen!

Chạy đi nhiều ngày rốt cuộc có chỗ nghỉ tạm, sau khi ăn xong cơm chiều, Thẩm Thiên Lăng thoải mái ngâm mình trong thùng gỗ, gần như ngủ gục.

“Đừng ngâm lâu quá, coi chừng cảm lạnh”. Tần Thiếu Vũ giúp hắn buộc mái tóc dài. “Tắm xong thì đi ngủ, tối ta sẽ về với ngươi”

“Ngươi còn muốn ra ngoài sao?”. Thẩm Thiên Lăng nghe vậy thì bất ngờ. “Đã trễ lắm rồi”

“Không nỡ sao?”. Tần Thiếu Vũ bóp cằm hắn, đáy mắt tràn đầy ý cười.

Thẩm Thiên Lăng: …

Lão tử chỉ là thuận miệng thôi a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.