Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 24: Hỏi Bệnh






Ngày hôm sau Tiết Vân Chu tỉnh lại thì Hạ Uyên đã sớm vào triều rồi.

Nhìn chỗ trống bên cạnh, trong nháy mắt y đã nghĩ cuyện hôm qua chỉ là một giấc mộng đẹp, mãi đến khi nhìn đến vài bộ đồ thường mặc của Hạ Uyên xếp bên cạnh ngăn tủ mới tin mọi thứ đều là thật.

Sau khi nằm lại giường cả người đều lâng lâng, cười ngốc ngốc vài tiếng, tâm tình vui vẻ rời giường.

Y gọi Dư Khánh đến hỏi: "Đêm qua sau khi ta ngủ thì Vương phủ có xảy ra chuyện gì không?"
"Có ạ." Dư Khánh vui sướng gật đầu: "Có vài người nghe nói Vương gia độc sủng Vương phi khóc lóc rất lâu.

Các nàng từ khi vào Vương phủ đến giờ chưa từng được sủng hạnh lần nào, nhất định khóc đỏ mắt."
Tiết Vân Chu đỡ trán: "..."
Dư Khánh nhìn gương mặt vặn vẹo của y, hoài nghi hỏi: "Vương phi sao vậy?"
Tiết vân Chu xoa mặt: "Ta hỏi chuyện ở tiền viện."
"A..." Dư Khánh nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Vậy thì không có."
Tiết Vân Chu thở dài, rất muốn nói với Dư Khánh rằng về sau Vương gia con độc sủng ta dài dài, ngươi không cần bày tỏ ngạc nhiên như thế.

Lời này chưa nói ra đến miệng đã dừng lại.

Nhị ca hẳn là sẽ không hai long đi? Dù sao cũng sống ở hiện đại ba mươi năm, sớm đã mang tư tưởng hôn nhân một vợ một chồng, huống chi ba mang con riêng bên ngoài về làm anh ấy ngột ngạt không ít, chắc chắn ảnh rất ghét đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài.

Ừm nhất định là vậy, mình phải tin tưởng Nhị ca!
Tiết Vân Chu tự an ủi bản thân một phen, ăn xong điểm tâm tinh thần sảng khoái đi ra ngoài.


Nửa canh giờ sau (1 tiếng đồng hồ) Tiết Vân chu từ chỗ của Khang thị đi ra, đi cùng còn có thím giết heo và tú tài nhà bên.

Thím giết heo đi ra chợ bán thịt, gặp người nào cũng tám nhảm rồi huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới biển, hầu môn vọng tộc cũng nói, cuối cùng nói đến Trung Nghĩa Hầu cũng không phải loại người tốt đẹp gì, thành công lôi kéo sự chú ý của người khác, lại thêm mắm dặm muối vài câu, nói ra việc Tiết Vân Chu đã nhờ.

Thím ta càng nói càng hăng, lúc này một nam tử trung niên bán bánh nướng cách vách cũng xúm lại đây, nhìn trái nhìn phải một hồi mới lén lút nói: "Lời bả nói đều là sự thật đó.

Một người bạn của cậu của cháu ở phương xa của ta ở thành Nam, nghe nói vào ngày mừng thọ Trung Nghĩa Hầu, đại tẩu lão mang theo linh cữu của đại ca lão quay lại, khóc lóc cực kì thê thảm."
Bà dì thợ may bên kia thở dài: "Hầy...!Khang thị gặp phải người không ra gì, một mình mang theo con ra ngoài phải chịu đủ loại nhàn thoại đàm tiếu, thực đáng thương! Con trai nàng giờ cũng gả cho Nhiếp chính vương, sao hai mẹ con đều mệnh khổ thế này!"
Thím giết heo "Ai da" một tiếng: "Bà này, bà nói vậy là sai rồi.

Nhiếp chính vương không giống như lời đồn đâu.

Hắn không nói nhiều lắm, nhìn qua uy nghiêm vậy thôi chứ tính tình rất lương thiện.

Lần trước con ta bị sốt cũng là đại phu trong Vương phủ tới bốc thuốc chữa bệnh cho đấy."
"Thật sao?" Mọi người lập tức hào hứng, tất cả đều vây lại đây: "Sao lại vậy? Bà mau nói rõ ràng chút coi."
Cùng lúc đó tú tài cũng đi tửu lâu kết giao bằng hữu, hắn không biết ăn nói như thím giết heo nhưng bộ dáng cũng coi như chính trực nghiêm nghị, lúc nhắc đến Trung Nghĩa Hầu liền tràn ngập oán hận từ xương tủy, vỗ bàn cả giận nói: " Quân tử nên tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ*, Trung Nghĩa Hầu hắn tước vị bất chính, gia đình không yên, sao có tài cán năng lực cống hiến cho quốc gia? Tiểu nhân gian trá nham hiểm như thế vốn không xứng với hai chữ "trung nghĩa"!
* 修身, 齐家, 治国, 平天下 (Xiūshēn, qí jiā, zhìguó, píng tiānxià): Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ: là một câu nói của Khổng Tử xuất phát từ 4 bước trong 8 bước (bát mục) để thực hiện ba cương lĩnh của Nho giáo.

Tám bước đó là:
- Cách vật: luôn tiếp xúc, nghiên cứu kỹ sự vật, sự việc để nhận rõ thực chất, phải trái.
- Trí tri: luôn ngẫm nghĩ để thấu hiểu điều mình đã nhận thức được.
- Thành ý: luôn chân thật, không dối người và không dối mình.
- Chính tâm: luôn suy nghĩ, hành động ngay thẳng, chính trực và làm chủ bản thân mình.
- Tu thân: luôn nghiêm khắc với bản thân mình, sửa chữa những thiếu sót, không bảo thủ để nhận rõ sai sót nhằm hoàn thiện bản thân.
- Tề gia: làm cho gia đình mình tốt đẹp, tề chỉnh, có nề nếp, gia phong.
- Trị quốc: lo toan việc nước, cai trị đất nước cho có kỷ cương, phép nước.
- Bình thiên hạ: khiến cho thiên hạ thái bình, lòng người quy thuận.

Mọi người muốn tìm hiểu thêm thì cứ lên google đánh cụm này là ra á.

Đang ngồi xung quanh đều là thư sinh tuổi trẻ tràn ngập nhiệt huyết, nghe lời nói của tú tài xong cực kì kích động.

Dân chúng luôn thích tám chuyện thị phi, thư sinh luôn ham thích bàn luận tình hình chính trị.

Hơn nữa hiện tại lòng dân không ổn định, triều đình trong suy nghĩ của mọi người đã không còn là thế lực thần thánh như dĩ vãng, bọn họ tuy vẫn còn kiêng kị nhưng nghe tin tức dân chúng nổi dậy khắp nơi cũng biết bên ngoài kinh thành dân chúng đã không chịu đựng được nữa, bởi vậy đáy lòng đã sớm bất mãn với triều đình, bây giờ lại nghe Trung Nghĩa Hầu thế mà cũng là nình thần, tất nhiên liều mạng mắng chửi lão một trận.

Ngoài ra Tiết Vân Chu cũng bố trí một vài người âm thầm tung lời đồn.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, thanh danh của Trung Nghĩa Hầu đã đen thui không thể thanh minh nổi.

Khắp kinh thành phố to ngõ nhỏ ai ai cũng biết.

Trước đó Tiết Vân Chu đã âm thầm điều tra không ít, biết trong họ hàng chi thứ cũng có rất nhiều người bất mãn với Tiết Trùng.


Vốn Tiết Vân Chu còn định đi tìm những người đó tìm hiểu đầu đuôi ra sao, xem Tiết Trùng rốt cuộc đã làm những chuyện gì mà làm người ta bất mãn đến vậy.

Cơ mà cuối cùng y vẫn không đi, dù sao y cũng họ Tiết, nếu không phải cực kì bất đắc dĩ thì cũng không nhất thiết biểu hiện quá mức ngỗ nghịch.

Huống chi những người đó còn phải dựa vào địa vị của Trung Nghĩa Hầu để sống, tất nhiên cũng không muốn đối phó với Tiết Trùng.

Trở lại Vương phủ, Tiết Vân Chu đi tới ngoại thư phòng, thấy Hà Lương Tài canh giữ ngoài cửa liền vẫy tay với ông.

Hà Lương Tài đi tới cười hỏi: "Vương phi, ngài đã về rồi sao?"
Tiết Vân Chu nở nụ cười với ông: "Vương gia vẫn ở bên trong à?"
"Vâng." Hà Lương Tài tưởng y muốn đi vào, vội ngăn y lại, khó xử nói: "Vương phi xin dừng bước, Vương gia dặn dò không ai được vào."
Tiết Vân Chu rất kinh ngạc, hết nhìn Hà Lương Tài lại nhìn cửa phòng: "Ngay cả ta cũng không được vào?"
Hà Lương Tài chần chừ một chút mới gật đầu: "Đúng là không thể vào.

Tính tình Vương gia ngài cũng biết rồi, Vương gia nói ai cũng không thể vào thì chính là ai cũng không được vào.

Ngài vẫn nên chờ một lát đi, ngộ nhỡ chọc giận Vương gia lão nô cũng không gánh vác được."
Tiết Vân Chu không phải kiểu người cố tình gây sự, tất nhiên sẽ không làm ông khó xử, chỉ là y đứng đó nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ kiểu gì cũng thấy kì lạ, Nhị ca phải xử lý mớ rắc rối này y cũng biết rồi, cho dù là quân vụ khẩn cấp cũng chưa từng giấu giếm, không thể nào có chuyện không cho y vào trong được.

"Vậy...!Trừ Vương gia thì trong đó còn có ai?"
Hà Lương Tài cười nói: "Thạch thái y ạ."
Tiết Vân Chu trừng mắt, lập tức khẩn trương: "Thái y? Vương gia bị bệnh sao?"
Hà Lương Tài lắc đầu: "Vương phi đừng lo lắng, Vương gia không bị bệnh, chỉ là trước kia Vương gia từng trúng độc, cách ba tháng sẽ gọi Thạch thái y tới một lần để giúp ngài ấy điều trị, không có gì đáng ngại."
Hà Lương Tài nói xong mới có chút nghi hoặc, nhẩm tính lại một chút, hình như Thạch thái y mới đến không lâu, từ lần gần đây nhất đến giờ chắc chắn chưa được ba tháng, chẳng lẽ Vương gia bị bệnh thật sao?
Tiết Vân Chu nghe xong vẫn lo lắng như cũ, trúng độc gì mà cách dăm ba tháng lại phải điều trị, độc kia hẳn là để lại di chứng đi? Nhiếp chính vương nguyên bản thế nào y không quan tâm, nhưng hiện ở trong thân thể này là Nhị ca, y không thể qua loa được.

"Trước kia Vương gia trúng độc gì? Đã bao lâu rồi?"
Hà Lương Tài biết Hạ Uyên vô cùng coi trọng Tiết Vân Chu, tất nhiên không giấu y, có điều ông cũng không biết tình hình cụ thể thế nào, chỉ có thể thành thật nói: "Cũng phải hơn mười năm rồi, nhưng mà trúng độc gì lão nô cũng không rõ."
Tiết Vân Chu gật đầu, cũng không hỏi nữa, vẫn là tìm cơ hội hỏi Nhị ca thì tốt hơn.

Dù Nhị ca không hiểu rõ thì thái y kia cũng sẽ biết.

Nếu thật sự không giải được hoàn toàn thì càng phải chú ý hơn.

Tiết Vân Chu tạm thời trở về tiểu viện của mình, mà lúc này Hạ Uyên đang tranh chấp với Thạch thái y.

Thạch thái y vẻ mặt bất đắc dĩ: "Vương gia, độc của ngài đã sớm giải hết, còn việc ngài có thể có con được hay không thì phải kiểm tra mới rõ, hạ quan thật sự không dám ăn nói linh tinh.

Hạ Uyên mặt đen thui nhắc nhở: "Ngươi là thái y."
Thạch thái y gấp đến độ trán túa mồ hôi, ông thật sự không nghĩ ra, Vương gia tính tình trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, nhưng cả người lại hoàn toàn không tự nhiên như trước.

Trước kia rất thoải mái để ông kiểm tra, sao bây giờ vừa nhắc đến cởi đồ thì lại bày ra vẻ mặt này....!
"Cái này...!Hạ quan đúng là thái y, nhưng hạ quan không phải thần tiên!" Thạch thái y thật sự đứng ngồi không yên, đang ngồi ghế cũng gấp gáp đứng dậy, khom người nói: "Vương gia, ngài vẫn nên...!cởi tiết k-kh..."
"Câm miệng!"
Thạch thái y sợ hãi vội vàng câm miệng, râu cũng run rẩy: "Vậy, vậy...!Vậy Vương gia ngài có tự mình..."
"Không có."

"Vậy còn, vậy còn chuyện phong the..."
"Không sao...!Hẳn là không có vấn đề gì."
"Vậy, vậy...!Ngài không để cho hạ quan kiểm tra cũng không sao, vậy Vương gia kể lại cho hạ quan là được.

C-cái kia của ngài sau khi..

ừm...!cứng lên dài bao nhiêu, rộng bao nhiêu..."
"Tạch!" Bút lông trong tay Hạ Uyên bị bẻ gãy.

Thạch thái y sợ hãi ngã ngồi ra ghế lần nữa.

Hạ Uyên nhíu mày: "Nhất định phải biết mấy thứ này?"
Thạch thái y lau trán đầy mô hôi lạnh, đối với tâm tư đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ này của Hạ Uyên không thể nào hiểu nổi, cười gượng nói: "Là thế này, kích cỡ của cái kia lúc đứng lên nếu kém lúc chưa trúng độc có nghĩa là chưa hồi phục hoàn toàn, muốn có con nối dõi phải chữa trị thêm.

Nếu so với trước đây không chênh lệch nhiều thì chứng minh không có gì đáng ngại cả."
Hạ Uyên nhìn ông: "Trước khi trúng độc nó như thế nào?"
"Này...!Trước khi trúng độc hạ quan không biết, nhưng mà có thể căn cứ vào người bình thường để đo thử." Thạch thái y nói xong cảm thấy có chỗ nào đấy sai sai: "Ah? Trước khi trúng độc thế nào chính ngài không biết sao?"
Hạ Uyên vẻ mặt như thường: "Bổn vương chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Thạch thái y vội gật đầu: "Vâng, vâng."
Hạ Uyên nhíu mi nghĩ một lát rồi hỏi: "Theo ý của ngươi, chỉ cần kích thước bình thường là ta đã khỏi hẳn?"
"Đúng là như vậy."
Hạ Uyên trầm ngâm một lát lại hỏi: "Nam tử mang thai thì sao?"
Thạch thái y vừa nghe liền biết hắn đang hỏi về Vương phi, cười nói: "Vương phi hiện giờ tuổi tác vừa lúc thích hợp, tuổi quá lớn hoặc quá nhỏ đều không dễ có thai.

Không chỉ mang thai khó, lúc sinh con cũng càng nguy hiểm.

Nam tử bình thường đều là mười tám đến hai lăm tuổi là thời gian sinh con dễ nhất, cũng là thời gian phù hợp để sinh con nhất."
Hạ Uyên gật đầu, mày lại nhíu: "Trước hai lăm tuổi thì chắc chắn không có nguy hiểm?"
"Cái này...!Dù nam hay nữ thì sinh con cũng là đi dạo một vòng quỷ môn quan, không ai dám khẳng định nhất định không xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
Hạ Uyên nghe xong một lúc lâu vẫn không nói lời nào.

Thạch thái y kinh hãi, vương tôn quý tộc coi trọng chuyện con nối dõi, chẳng ai sẽ quan tâm thê thiếp trong nhà sinh con có gặp nguy hiểm hay không, người này chết còn có người kia, chỉ cần có con đã là việc mừng rồi.

Nhưng ông không ngờ vị Nhiếp chính vương trước mặt này lại quá mức để ý Vương phi, đúng là chuyện ngoài dự liệu.

Thạch thái y thấy hắn thần sắc ngưng trọng liền an ủi: "Vương gia không cần lo lắng quá, dù nói là đi dạo một vòng quỷ môn quan nhưng đa số đều bình an trở về, huống chi Vương gia không thể so với dân chúng bình thường, đại phu tốt, thuốc tốt cũng không thiếu, thân hình Vương phi nhìn qua cũng không phải suy nhược, nhất định không có việc gì."
Hạ Uyên từ chối cho ý kiến, thản nhiên "Ừm" một tiếng bảo ông: "Ngươi trở về đi.".



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.