Điệu Thấp Làm Hoàng Đế

Chương 11: Cướp Đoạt Thiên Linh Quả




Ngay khi Thái tử cùng Vũ Vương cùng một chỗ chạy về sơn cốc có Thiên Linh Quả, tin tức Thiên Linh Quả xuất thế giống như bay truyền đến trong tai các đại thiên kiêu.

Nơi xa trong rừng, một thiếu niên lãnh khốc mặc hắc y kiếm khí trùng thiên, tay cầm trường kiếm, một kiếm chém tới Yêu thú trước mắt, cũng không quay đầu lại nhanh chóng đi đến hướng sơn cốc có "Thiên Linh Quả! Mà Yêu thú Tiên Thiên hậu kỳ ngã trên mặt đất đã không còn khí tức.

Trong núi rừng phương nam cũng có một đám thiên tài tụ tập, ở trung tâm các thiên tài là một thư sinh hào hoa phong nhã, đôi mắt hắn thâm thúy, dường như bất cứ chuyện gì đều nằm trong lòng bàn tay. Hứa Thiên Cơ, thiếu chủ Hứa gia, đa mưu túc trí, liệu sự như thần, đệ nhất trí giả thế hệ tuổi trẻ Ngọc Kinh thành

Một Chu Kình khí thế thâm uyên, tay cầm trọng thương cũng nhanh chóng tiến về sơn cốc, gặp phải Yêu thú, ào ào mà chạy. Mà Lý Chính đang làm gì, hắn cũng đang giết chóc Yêu thú, rèn luyện võ kỹ bản thân, tăng cường năng lực cận chiến đối chiến. Che giấu thực lực Tiên Thiên đỉnh phong của mình, áp chế đến tu vi Tiên Thiên trung kỳ, đối kháng cùng Yêu thú Tiên Thiên hậu kỳ! Rất nhanh Lý Chính tìm được cơ hội đánh giết Yêu thú.

Lúc này Vân Sơn đến đến trước mặt Lý Chính nói:

"Điện hạ, Thiên Linh Quả xuất hiện trong một sơn cốc, hiện tại các đại thiên kiêu thiên tài đều chạy tới sơn cốc đó chuẩn bị cướp đoạt Thiên Linh Quả.

"Nha, Thiên Linh Quả sao, hiện tại ngoại trừ Tần Lâm Quân ra, thế hệ tuổi trẻ còn không có Tông Sư xuất hiện, người nào đoạt được Thiên Linh Quả, người đó sẽ có khả năng là vị Tông Sư thứ hai sau Tần Lâm Quân.”

Lý Chính sờ cằm nói tiếp: "Cho nên lần này những thiên tài rất điên cuồng! Xem ra rất có ý tứ, chúng ta cũng đi lại gần một chút xem náo nhiệt!

Thiên tính của con người là ưa thích tham gia náo nhiệt, dù sao rất nhiều thiên tài nếu so thực lực có thể sẽ cướp đoạt không được Thiên Linh Quả, nhưng ngăn cản không được bọn họ tham gia náo nhiệt cùng nhặt nhạnh chỗ tốt, vạn nhất chỗ tốt rơi lên đầu mình thì sao!

Càng ngày càng nhiều thiên tài tề tựu đến sơn cốc. Đợi đến thời điểm Thiên Linh Quả thành thục, chiến đấu hết sức căng thẳng!

Trong sơn cốc Thiên Linh Quả, Tần Lâm Quân cùng thị nữ của nàng và một đoàn người Tần Liệt thần sắc nghiêm túc đang nhìn một tiểu đảo. Đảo nhỏ chỉ rộng vài chục thước, nổi ở trên mặt hồ. Bọn họ đang chờ đợi Thiên Linh Quả thành thục. Mà Lý Vọng cùng Mộ Tuyết Linh cũng đang âm thầm quan sát, có thể nói là bọn họ cùng Tần Lâm Quân đồng thời phát hiện, nhưng thực lực không đủ, chỉ có thể âm thầm thối lui.

Theo các thiên tài không ngừng tụ tập, sắc mặt của bọn hắn càng khó coi, chỉ có Tần Lâm Quân bảo trì thần sắc bình thản. Thiếu niên lãnh khốc tay cầm trường kiếm màu đen cũng xuất hiện

"Ừm? Là Lâm Ly Ca!”

Một số thiên tài thầm lên tiếng, Lâm Ly Ca, một trong tam kiệt Ngọc Kinh thành, bây giờ tu vi Tiên Thiên đỉnh phong, là thiếu chủ Lâm gia - đỉnh phong thế gia. Quả nhiên, một số thiên tài Lâm gia đi đến bên cạnh hắn cung kính gọi "Thiếu chủ!

Lâm Ly Ca khẽ gật đầu. Sau đó các thiên tài Lâm gia đứng ở sau lưng hắn. Mà lúc này, khuôn mặt cương nghị tay cầm trọng thương - Chu Kình cũng đuổi tới. Thiên tài càng ngày càng nhiều, bầu không khí càng ngày càng nặng, sắc mặt mỗi người càng ngày càng nghiêm túc.

Chốc lát sau, lúc Thái tử, Vũ Vương phân biệt đến thì càng đạt tới đỉnh phong. Mọi người đều đang đợi Thiên Linh Quả thành thục, vẻ mặt các thiên tài nghiêm túc, cảnh giác nhìn các thế lực, càng nhiều ánh mắt đều lưu luyến đến tứ đại thế lực tối cường (mạnh nhất) ở giữa.

Trong bốn đại thế lực mạnh nhất bây giờ, đỉnh nhất là thế lực của Tần Lâm Quân, sau đó là thế lực của Thái Tử, thế lực Vũ Vương, cuối cùng là thế lực Lâm gia. Ngoại trừ thiên kiêu đơn độc, còn có thật nhiều học viện, một số thế gia tạo thành một số thế lực nhỏ.

Lý Chính cũng chạy tới, chỉ bất quá là đứng ở biên giới quan sát tình hình, không ai chú ý. Lý Chính mỉm cười thú vị nhìn tình huống xung quanh, nhìn bốn đại thế lực đối kháng, cũng nhìn thiên kiêu Vân gia - Vân Nghị.

Đột nhiên, hòn đảo nhỏ truyền ra một mùi thơm kì dị, Thiên Linh Quả sắp thành thục. Lúc này, khí thế mỗi thiên kiêu đạt tới đỉnh phong! Chăm chú nhìn chằm chằm Thiên Linh Quả. Thiên Linh Quả trong đảo, linh khí chảy ngược một trận, sau đó quả thực lóe ra màu trắng noãn. Thiên Linh Quả thành thục, chỉ thấy Thiên Linh Quả lớn cỡ nắm tay, toàn thân màu tím nhạt, tán phát ra ánh sáng.

Hơi thở rất nhiều thiên tài bắt đầu trầm trọng. Nhưng bây giờ người nào cũng không có động thủ cướp đoạt, các phương đều đang giằng co. Nơi xa, Hứa Thiên Cơ chỉ huy đám thiên tài ẩn núp từ một nơi bí mật gần đó, nhìn tình huống phía trước.

Một người trong đó nói:

"Thiếu chủ, bọn họ hiện tại vẫn không có động thủ làm sao bây giờ.?”

Hứa Thiên Cơ bình tĩnh nhìn phía trước, bình thản nói:

"Gấp cái gì, sắp có người nhịn không được, mà chờ đi, sẽ có chuyện càng thú vị xảy ra, đến lúc đó mới là thời cơ chúng ta đi ra.”

Mà lúc này, trong lòng Lý Chính hơi nghi hoặc một chút, không phải nói thiên tài dị bảo đều có dị thú bảo vệ à, hiện tại đã lâu như vậy tại sao không có phát hiện, chẳng lẽ trước khi bắt đầu đã bị Tần Lâm Quân chém giết?

Lúc này, khí thế Tần Lâm Quân dâng cao, chỉ thấy nàng vận hành công pháp từ nhỏ trong lúc vô tình lấy được - Tử Ngọc hàn băng pháp, hàn khí rét lạnh dần dần hiện lên xung quanh, trực tiếp đi đến thủy đảo.

Lúc này, Thái tử cùng Vũ Vương liếc nhau, Vũ Vương lên tiếng: "Muốn đoạt được Thiên Linh Quả trước tất đánh bại Tần Lâm Quân, nếu không chúng ta một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có!”

Sau đó thiên kiêu Tiên Thiên đỉnh phong bên người Thái tử, Lâm Cường - chính là con trai của mãnh tướng trong triều - Lâm Tiêu cùng thiên kiêu Tiên Thiên đỉnh phong bên người Vũ Vương - Sở Phong, thiên kiêu Sở gia, đồng thời đánh tới Tần Lâm Quân!

Lúc này, Lâm Ly Ca cùng Chu Kình liếc nhau, hai người đồng thời cầm vũ khí, cũng hướng về phía Tần Lâm Quân xuất thủ!

Đột nhiên, Tông Sư sơ kỳ Tần Lâm Quân bộc phát kiếm khí tung hoành, một kiếm nhẹ nhõm ngăn cản công kích của bốn Tiên Thiên đỉnh phong.

"Bá Thiên nhất kích"

Lâm Cường cầm Bá Thiên trong tay, một chùy trùng điệp nện đến Tần Lâm Quân, Tần Lâm Quân trong nháy mắt lui về phía sau một khoảng cách. Trọng chùy nện xuống mặt đất, nện ra một hố to sâu ba mét, sơn cốc đều chấn động. Sở Phong cầm cuồng phong đao, một đạo tàn ảnh trực tiếp tới đằng sau Tần Lâm Quân, "Phong Ma trảm", Sở Phong rống to một tiếng, đao như thiểm điện trực tiếp bổ về phía Tần Lâm Quân.

Tần Lâm Quân cầm Minh Nguyệt Kiếm, thân kiếm nổi lên hàn quang, quay người chém ngược! Đón đỡ Sở Phong tiến công. Sau đó Lâm Ly Ca cùng Chu Kình đồng thời đến, Lâm Ly Ca trực tiếp sử dụng Lâm gia kiếm pháp, trường kiếm tràn ra kiếm khí, vừa nhanh vừa sắc chém về phía Tần Lâm Quân. Tần Lâm Quân bộc phát công lực, một chưởng vỗ bay Sở Phong, đối chiến Lâm Ly Ca, mà thương của Chu Kình mang theo lực lượng thiên quân quét về phía Tần Minh quân,

Hàn khí xung quanh Tần Lâm Quân phóng đại, giơ kiếm cản trước người đòn đánh của Lâm Ly Ca. Lúc này, ba người khác đã vây quanh Tần Lâm Quân! Bốn người đều là thiên kiêu đỉnh phong, thực lực đều là Tiên Thiên đỉnh phong, thậm chí mỗi một người bọn hắn đều có thể đối chiến với một Tông Sư bình thường, thực lực vô cùng cường đại.

Nhưng Tần Lâm Quân càng thêm cường đại, đối mặt bốn đại thiên kiêu vây công lại vẫn thong dong, nhưng trong thời gian ngắn cũng không thoát thân được. Mà đám người Tần Liệt, Tư Vũ thấy Tần Lâm Quân bị vây công, trên mặt hiện ra vẻ giận dữ nhanh chóng trợ giúp, nhưng thủ hạ Thái tử cùng Vũ Vương cũng nhanh chóng vây giết bọn hắn, bên đây nguy cơ sớm tối.

Mà thiên kiêu thế lực khác nhìn thấy Tần Lâm Quân bị kéo chân, nhanh chóng chạy về phía thủy đảo, chuẩn bị cướp đoạt Thiên Linh Quả. Hiện tại chúng thiên tài vì cướp đoạt Thiên Linh Quả lâm vào hỗn chiến. Chiến đấu mười phần kịch liệt, mà không ít thiên tài âm thầm cũng nắm chặt tay, toàn lực vận hành công pháp chuẩn bị tìm cơ hội cướp đoạt Thiên Linh Quả. Mà Lý Chính đang ở trên một gốc đại thụ nơi xa đang ăn linh quả bình thường, nằm trên cây khô nhìn bọn hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.