Đặc Chủng Dong Binh

Chương 35: Ngả bài




Tiêu Minh Hiên đè lên người Tống Phong, lồng ngực dính sát vào lưng Tống Phong, trong mũi còn truyền đến mùi xà bông nhàn nhạt, hắn cảm thấy mình càng lúc càng cương rồi, thật sự muốn mặc kệ tất cả thượng Tống Phong ngay tại đây, nhưng lý trí nhắc nhở hắn dừng lại, hắn nhìn chằm chằm phần gáy của Tống Phong, đắn đo một lúc rồi tiếc nuối thở dài, đứng dậy đi xuống giường, liếc nhìn đồng hồ: “Bây giờ mới 4 giờ rưỡi, cậu có thể ngủ thêm một lát, nhớ mơ cái gì thực tế vào.”

Tống Phong lật người lại, nằm trên giường: “Anh châm lửa người ta rồi bảo người ta tự dập à?”

Tiêu Minh Hiên đứng ở bên giường nhìn hắn, bình tĩnh nhắc nhở: “Hình như là bản thân cậu tự tìm.”

Tống Phong lẩm bẩm: “Anh thượng tôi một lần rồi, bây giờ phải đến lượt tôi chứ?”

“Nếu tôi nhớ không lầm, lúc ấy cậu nói tôi không cần để ý.”

“…”

Tống Phong lăn lộn trên giường: “Sẽ nhịn chết người đó, nói thế nào tôi cũng là ân nhân cứu mạng của anh, sao anh có thể lấy oán trả ơn như vậy được, viên đạn tôi đỡ cho anh là chuyện đùa à?”

Tiêu Minh Hiên đang định mặc quần vào, nghe vậy thì dừng động tác, im lặng một lát rồi ngồi xuống giường: “Vậy được rồi.”

Tống Phong híp mắt: “Anh đồng ý cho tôi thượng?”

“Mơ đi.” Tiêu Minh Hiên kéo Tống Phong qua, ôm lấy Tống Phong từ phía sau, thò tay vào quần lót của hắn, cầm nhục căn nửa cứng rắn của hắn, bắt đầu chậm rãi vuốt ve.

*nhục: thịt, căn: gốc rễ (không biết thay bằng từ nào nên để nguyên vậy).

Làn da tiếp xúc trực tiếp khiến cho Tống Phong thở dốc một tiếng, đè lại tay của người nào đó: “Bỏ đi, tôi giỡn thôi.”

Tiêu Minh Hiên vẫn tiếp tục động tác, chỉ trong chốc lát đã thấy vật dưới tay trở nên nóng rực một lần nữa, hai mắt hắn tối sầm, một tay giữ chặt eo của Tống Phong, gắt gao ấn Tống Phong vào trong ngực, hắn không thể để Tống Phong nhìn thấy vẻ mặt của mình hiện giờ, bởi vì ánh mắt kia nhất định rất khủng bố.

Một dòng điện nhỏ khuếch tán ra tứ chi, hô hấp của Tống Phong lập tức trở nên rối loạn, giọng nói cũng ngắc ngứ: “Đừng…”

Tiêu Minh Hiên kéo quần lót của Tống Phong xuống, khiến nó lộ hết ra ngoài, tuy trong phòng hơi tối nhưng cũng đủ để hắn thấy rõ hình dáng của nó, trên đỉnh của nó còn có một ít chất lỏng trong suốt. Tiêu Minh Hiên nhẹ nhàng vuốt ve từ dưới lên trên, dán sát môi vào tai của Tống Phong: “Thả lỏng nào, thế này không phải rất thoải mái sao? Tống nhị thiếu, cậu để ý à?”

Tống Phong cúi đầu thở dốc, muốn cự tuyệt nhưng lại không còn chút sức lực nào, hắn không phát tiết lâu lắm rồi, cảm giác quen thuộc mà thoải mái này khiến hắn không thể khước từ, hắn nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy bên gáy truyền đến hơi thở nặng nề và nóng rực của ai đó, cùng với một vật có xu thế làm mưa làm gió. Tống Phong giật mình, có cảm giác mình sắp bị ăn vào bụng, hắn thở hổn hển, khàn khàn nói: “Anh mắc câu rồi.”

Tiêu Minh Hiên ngừng một lát, sau đó tiếp tục động tác, giống như chưa từng nghe thấy gì.

Tống Phong đè tay hắn lại: “Không hỏi nguyên nhân?”

“Chờ tôi phục vụ cậu xong rồi nói sau.” Tiêu Minh Hiên không còn băn khoăn nữa, chồm lên phía trước, nắm chặt cằm của Tống Phong, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn vừa bá đạo vừa mang theo một chút điên cuồng, giống như dã thú in kí hiệu lên lãnh địa của mình. Tống Phong mơ mơ màng màng hừ một tiếng, bắt lấy cánh tay của Tiêu Minh Hiên, trong lúc giãy dụa lại bị Tiêu Minh Hiên thay đổi vị trí, lưng tựa vào đầu giường, thân thể cao lớn của đối phương áp xuống, da thịt dán sát vào nhau, khiến cho ý thức càng thêm hỗn loạn.

Sự tiếp xúc nóng bỏng và nhạy cảm này nhanh chóng gợi lên phản ứng bản năng thuần túy nhất trong cơ thể, Tống Phong thở dốc một tiếng, không còn chống cự nữa.

Thỏa hiệp này vô cùng rõ ràng, Tiêu Minh Hiên cảm thấy yết hầu căng thẳng, hắn kéo tay Tống Phong, đặt lên nhục căn cương cứng của mình, thấp giọng ra lệnh: “Của tôi nữa.”

Tống Phong dừng lại, đắn đo một lát rồi ngoan ngoãn làm theo.

Hô hấp của Tiêu Minh Hiên dần dần trở nên nặng nề, cảm giác này thật khó mà tưởng tượng, khiến hắn cảm thấy mình có thể bắn ngay lập tức.

Tình hình bắt đầu mất đi khống chế, mọi thứ đều trượt khỏi quỹ đạo và kế hoạch ban đầu, ngay cả không khí xung quanh cũng dần dần nóng lên, Tống Phong phát ra những âm thanh đứt quãng mà gợi cảm, bối rối đè lại tay của Tiêu Minh Hiên: “Đủ rồi, ngừng, ngừng…”

Tống Phong rên một tiếng, cả người cứng ngắc rồi lập tức mềm nhũn, hắn lười biếng tựa vào đầu giường thở dốc, khoái cảm do cao trào mang đến như thủy triều đập vào từng tế bào thần kinh, khiến cả người hắn đều thoả mãn.

Hô hấp trong phòng từ từ trở lại bình thường, Tống Phong hoàn hồn, lúc này mới cảm giác được chất lỏng dinh dính trong lòng bàn tay, hắn khẽ nhíu mày, nhìn người trước mặt.

Tiêu Minh Hiên thong thả lấy giấy trong ngăn kéo, xé một miếng ném cho Tống Phong, chậm rãi lau tay: “Bây giờ cậu có thể nói được rồi.”

Tống Phong nhận giấy: “Anh hôn tôi, đã vậy cơ thể còn có phản ứng, chúng ta đều là đàn ông, nếu tất cả chỉ là hiểu lầm thì không nói gì, nhưng sau đó anh lại hỏi một câu ‘bây giờ phải làm thế nào’, nếu cuộc sống riêng tư của anh bừa bãi giống tôi thì tôi còn hiểu được, nhưng rõ ràng anh không phải là người như thế, điều đó khiến tôi suy nghĩ.”

Tiêu Minh Hiên ngẩn ra, thầm nghĩ mình quá sơ sót rồi.

“Anh hỏi như thế chứng minh anh không muốn dừng tay như vậy, ít nhất trong tiềm thức anh không muốn, đúng không?” Tống Phong nhìn người trước mặt, nghề nghiệp nguy hiểm khiến hắn có thói quen phân tích người xung quanh, đề phòng trường hợp bọn họ có ý đồ xấu, thói quen này đã trở thành bản năng, bất kể người trước mặt là ai.

Về phương diện tình cảm, Tống Phong không biết nhiều lắm, nếu tinh ý một chút, lẽ ra hắn đã đoán được ý đồ của người nào đó trong vô số lần nói chuyện trước đây, không cần phải đợi đến bây giờ.

Tiêu Minh Hiên gật đầu: “Thế nên sau đó cậu cố ý làm như vậy? Tại sao cậu không nghĩ là do lúc trước chúng ta từng có quan hệ nên tôi cởi mở hơn trước mặt cậu?” Hắn dừng một chút, “Không, vô dụng, nếu bắt đầu từ lúc đó thì tôi đã coi sự tồn tại của cậu như người yêu.”

Tống Phong nháy mắt mấy cái, sờ sờ cằm: “Đúng vậy, nếu dùng chuyện xảy ra lúc trước làm lý do thì không thành vấn đề, dù sao chỉ cần thoải mái là được, nhưng vừa rồi anh đã tự phủ nhận, cho nên suy đoán của tôi hoàn toàn chính xác.”

“…” Tiêu Minh Hiên cảm thấy mình đã đánh giá cao chỉ số thông minh của Tống Phong rồi, lẽ ra mình nên xem xét trình độ vô sỉ của cậu ta, lần này bại lộ thật oan uổng.

Sau khi tổng kết những chuyện từ trước đến giờ, Tống Phong nghi ngờ hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”

“Sau khi cậu tới đây,” Tiêu Minh Hiên thành thật khai báo, “Có lẽ trước kia đã có cảm giác này rồi, chỉ là tôi vẫn chưa phát hiện.”

Tống Phong chợt nhớ tới câu “quên không được, bỏ không được”, hắn ngớ người một lát rồi nổi giận mắng: “Đ* mẹ anh, thêm lính đánh thuê vào cái con khỉ, lúc trước anh đưa tôi tới đây là có ý đồ riêng!”

“Ừ, ý đồ riêng,” Tiêu Minh Hiên nhìn hắn, “Dù sao cậu cũng tới rồi, bây giờ muốn chạy đã quá muộn, nhưng đây không phải là vấn đề quan trọng, quan trọng là cậu nghĩ thế nào?”

Tống Phong ngẩn ra, im lặng ngậm miệng lại, đây không phải là lần đầu tiên có người nói thích hắn, trước kia chơi gái hắn cũng nói đùa mấy câu như “anh yêu em”, “anh cũng yêu em”, tiếp theo đường ai nấy đi, dù sao sau này cũng không bao giờ gặp lại, bất luận câu đó có bao nhiêu chân tình hoặc bao nhiêu giả ý, hắn đều có thể xem là trò đùa, nhưng Tiêu Minh Hiên thì khác, hắn có thể cảm giác được Tiêu Minh Hiên nghiêm túc, nhưng hắn chưa từng dây dưa với một người lâu như vậy, vả lại không thể xem Tiêu Minh Hiên như bạn giường bình thường, huống chi Tiêu Minh Hiên không giống tên cặn bã lúc trước, không thể làm thịt là xong việc.

Tống Phong cảm thấy chuyện này thật khó nghĩ, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi mình có thể giải quyết.

Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu Tống Phong, Tống Phong không từ chối thẳng thừng là không tệ rồi, hắn không muốn ép buộc thêm nữa: “Được rồi, đi rửa mặt đi.”

“Ừ…” Tống Phong hoàn hồn, chậm chạp bò xuống giường.

Tiêu Minh Hiên lấy một cái bàn chải đánh răng mới trong tủ, ném cho Tống Phong, còn mình thì vào phòng tắm tẩy rửa sơ sơ, sau đó mặc quần áo tử tế đi ra ngoài, ánh mắt của hai người đột nhiên chạm vào nhau, cả hai đều im lặng, thấy Tống Phong dời tầm mắt, Tiêu Minh Hiên thở dài: “Tống Phong, mạng của tôi là do cậu cứu về.”

Tống Phong ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu Tống Phong: “Vì thế ở trước mặt tôi, cậu muốn làm thế nào cũng được.”

Tống Phong nháy mắt mấy cái, duỗi tay ra.

Tiêu Minh Hiên lập tức nói ngay: “Ngoại trừ việc thượng tôi và tìm gái.”

“…”

Thật vô liêm sỉ… Tiêu Minh Hiên nhìn nhìn, nhìn đến khi Tống Phong run rẩy chạy vào phòng tắm mới thu hồi tầm mắt, xoa xoa trán một cách bất đắc dĩ rồi xoay người ra ngoài.

Sáng sớm Vệ Tiểu Nghiễn đã chạy phụ trọng hai mươi km, bây giờ đang chậm chạp lết về ăn cơm, từ xa nhìn thấy người nào đó ngồi cô đơn trong sân thể dục, trên tay còn cầm một khúc gỗ nhỏ, trông giống như đang vẽ vòng tròn.

Bạch Húc Nghiêu và Đoàn Thanh cũng nhìn thấy, không khỏi kinh ngạc: “Anh ấy bị sao vậy?”

Vệ Tiểu Nghiễn không trả lời, lẳng lặng bước lại gần, nhìn trái nhìn phải: “Lão đại, anh lại bị người ta thượng hả?”

Bạch Húc Nghiêu và Đoàn Thanh kinh ngạc: “—— Lại?!”

Vệ Tiểu Nghiễn: “…”

Tống Phong đứng hình, âm trầm nhìn bọn họ. Hai người kia lập tức quay lại ăn cơm, Vệ Tiểu Nghiễn ngồi xổm xuống: “Lão đại, ui da, em sai rồi, anh khoan đánh đã! Rốt cuộc anh bị sao vậy? Để em giúp anh phân tích.”

Tống Phong dừng tay, ấp a ấp úng nửa ngày mới yếu ớt nói: “Tiêu Minh Hiên để ý anh.”

Mới một đêm đã lộ rồi? Vệ Tiểu Nghiễn chớp cặp mắt sáng ngời, vẻ mặt vô cùng nhiều chuyện: “Hai người ấy ấy rồi hả? Hắn thượng anh?”

“… Thượng được mới là lạ.” Tống Phong nghi ngờ nhìn Vệ Tiểu Nghiễn, “Hình như em không ngạc nhiên chút nào thì phải?”

“…”

“Mẹ nó, em đã biết từ sớm?” Tống Phong nổi giận, “Biết sao không nói? Còn nhìn anh chủ động dâng tới cửa!”

“Lão đại, em cũng mới biết hôm qua thôi, em sai rồi, em thật sự sai rồi, dừng tay, dừng!”

Tống Phong âm trầm nhìn Vệ Tiểu Nghiễn, ánh mắt đằng đằng sát khí.

Vệ Tiểu Nghiễn che đầu, chậm rãi lùi về phía sau: “Vậy anh nghĩ thế nào?”

Tống Phong rầu rĩ nói: “Đừng hỏi anh, anh không biết…”

Vệ Tiểu Nghiễn kinh ngạc: “Anh không phản cảm?”

Tống Phong ngẩn ra, đúng là hắn không cảm thấy phản cảm, nghĩ kĩ lại, lúc đó hắn chỉ nghĩ “ồ, ra là vậy”, thậm chí cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Tống Phong ngẫm nghĩ, quan hệ lúc trước của hai người quá rắc rối, ngay từ đầu đã không thể xem Tiêu Minh Hiên là bạn bè bình thường rồi.

Mạng của Tiêu Minh Hiên là do hắn cứu, Tiêu Minh Hiên nảy sinh tình cảm với hắn là chuyện có thể hiểu được, hoặc có thể do trước mặt Tiêu Minh Hiên hắn không có cố kị quá nhiều, cho nên mới không cảm thấy phản cảm.

Trước mặt Tiêu Minh Hiên thì thế nào cũng được… Có lẽ trong tiềm thức mình cũng nghĩ như thế.

Vệ Tiểu Nghiễn im lặng quan sát Tống Phong, đề nghị: “Nếu không anh cứ thử xem sao? Anh có yêu ai bao giờ chưa?”

“Chưa…”

“Thật ra yêu đương một chút cũng không có gì không tốt.”

Tống Phong hỏi: “Em từng yêu rồi?”

“Chưa…”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Vệ Tiểu Nghiễn không phục: “Ít ra hồi đi học em từng quen bạn gái, cũng không khác yêu đương là mấy, còn anh?”

“Anh từng ngủ với con gái…”

“… Em đi ăn cơm.” Vệ Tiểu Nghiễn đứng dậy, bỏ đi không quay đầu lại.

Nghĩ cả buổi cũng không nghĩ được thông suốt, Tống Phong quyết định đi tập luyện với nhóm Vệ Tiểu Nghiễn, thỉnh thoảng cũng bắt gặp Tiêu Minh Hiên, hình thức ở chung của cả hai vẫn như bình thường, điều khác biệt duy nhất chính là Tống Phong bắt đầu để ý đến sự tồn tại của đối phương nhiều hơn, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng buồn bực.

Tống Phong tập luyện suốt một ngày, buổi tối trở về phòng với Vệ Tiểu Nghiễn, sau đó ngẩn ra: “Giường đâu?”

“Anh nói giường của Tiểu Bạch hả? Hôm qua bị đưa ra kho hàng rồi, giường của anh đã bị cậu ta chiếm.”

Bạch Húc Nghiêu nằm trên giường kháng nghị: “Đừng có gọi tôi là Tiểu Bạch!”

Tống Phong đi tới: “Nhích vô trong đi, anh ngủ với em.”

Mọi người đồng loạt nhìn qua, Bạch Húc Nghiêu im lặng một lát: “Anh, giường này ngủ khó chịu lắm, đau lưng muốn chết, ngày mai em còn phải tập luyện.”

“Giường này vốn là của anh, em ngại khó chịu thì xuống đất nằm đi.”

Bạch Húc Nghiêu tội nghiệp nhìn hắn: “Tốt xấu gì em cũng là học trò của anh, anh nhẫn tâm đối xử với em như vậy sao?”

Tống Phong bất đắc dĩ, đành phải đi tìm Vệ Tiểu Nghiễn: “Vậy anh ngủ chung với em.”

Ánh mắt của mọi người đồng loạt dời sang bên kia, càng lúc càng sáng, phải biết Vệ Tiểu Nghiễn chính là người gây ảnh hưởng tâm lý cho bọn họ, huống chi hai người này nổi tiếng không có tiết tháo, ngủ chung một chỗ chắc chắn có trò hay!

Vệ Tiểu Nghiễn: “…”

Tống Phong: “…”

Đoàn Thanh nhìn bộ dáng của người nào đó: “Tiểu Nghiễn, cậu qua đây ngủ với tôi đi.”

Mọi người ngơ ngác, ánh mắt lại dời sang bên kia, còn sáng hơn ban nãy.

Đoàn Thanh: “…”

Vệ Tiểu Nghiễn: “…”

Vệ Tiểu Nghiễn đánh giá một lát, nói thế nào mình cũng đang ở địa bàn của người ta, để người ta biết lão đại ngủ chung với mình thì sau này lấy gì mà sống? Vệ Tiểu Nghiễn ho một tiếng: “Lão đại, nếu không anh quay lại đó đi? Giường xếp này hai người không ngủ chung được.”

Tống Phong: “…”

“Anh không dám?”

Tống Phong không nói nhiều nữa, tức giận đứng dậy: “Đi thì đi, ai không dám?”

Tống Phong ra khỏi phòng, nghênh ngang bước vào khu ký túc xá, sau đó lên lầu năm, đang đắn đo có nên gõ cửa hay không thì cửa phòng đột nhiên mở ra, hắn lập tức tuột xuống đất. Tiêu Minh Hiên đứng ở cửa: “Tôi nghe bên ngoài có tiếng động, còn tưởng mình nghe nhầm, thế nào?”

Tống Phong đáng thương co ro dưới đất: “Không có chỗ ngủ…”

Tiêu Minh Hiên xoay người trở về phòng: “Vào đi.”

Tống Phong lầm bầm, nhận mệnh đi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.