Cô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành Nghiện

Chương 755




Chương 755

Cách qua lớp đồ ngủ mỏng manh, Tạ Mẫn Thận và Lâm Khinh Khinh ôm thật chặt.

“Đừng ở gần em như vậy, hơi thở từ mũi của anh phà vào tai em rồi.” Lâm Khinh Khinh di chuyền trong vòng tay của Tạ Mẫn Thận, có gắng thoát khỏi vòng tay của Tạ Mẫn Thận.

Tạ Mẫn Thận là người đàn ông mạnh mẽ, có vợ yêu trong lòng, không có phản ứng gì không bình thường.

Anh ấy cảm thấy cơ thể anh ấy không chịu kiểm soát mà nóng lên.

Giọng anh ấy khàn khàn nói: “Lâm Khinh Khinh, em còn dám làm loạn, có tin anh sẽ làm ngay bây giờ không.”

Lâm Khinh Khinh sợ hãi, cô ấy cũng từng học Sinh học, cô ấy chỉ biết mô tả phản ứng sinh lý của đàn ông theo nghĩa đen, hôm nay cô ấy đã cảm nhận được điều đó một cách chân thực.

Cô ấy lùi lại một chút: “Tạ Mẫn Thận, anh, em, em chưa sẵn sàng.”

“Ừm.” Giọng Tạ Mẫn Thận khàn khàn.

Ham muốn cứ quay vòng trong não của anh ấy.

“Lâm Khinh Khinh, anh hôn em một cái, được không?” Tạ Mẫn Thận nhìn người phụ nữ đang thẹn thùng trong lòng mình, miệng khô khốc, chỉ muốn hôn cô ấy.

Lâm Khinh Khinh khóc, lúc này rất muốn hôn cô ấy.

“Không muốn.”

Tạ Mẫn Thận bị từ chối?

He he.

Anh ấy trực tiếp hôn, đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng Lâm Khinh Khinh, không ngừng quấn lấy nhau.

Lâm Khinh Khinh muốn khóc nhưng cô ấy không có nước mắt, không phải cô. ấy đã nói không rồi sao.

Sau đó, trên bờ vực mắt kiểm soát, Tạ Mẫn Thận đã nhanh chóng đứng dậy.

Anh ấy kéo khăn tắm của Lâm Khinh Khinh và đi vào phòng tắm.

Lâm Khinh Khinh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy thật sự rất sợ Tạ Mẫn Thận trở nên ngang bướng, dù cô ấy có từ chối cũng vô ích.

Tạ Mẫn Thận lại xuất hiện trong phòng ngủ của Lâm Khinh Khinh, anh ấy nói: “Anh tới phòng Tiểu Dực ngủ.”

Bởi vì, anh ấy phát hiện ra anh ấy muốn quyến rũ Lâm Khinh Khinh, nhưng cuối cùng người cảm thấy khó chịu lại là anh ấy.

Rất dứt khoát, tự mình đi.

Lâm Khinh Khinh quay lưng lại với Tạ Mẫn Thận, nói: “Anh đi đi.”

Lâm Khinh Khinh từng có một đêm mắt ngủ, cô ấy ngồi dậy, ngồi vào bàn, miêu tả khung cảnh trong sân.

Nhỏ tới mức chiếc ghế đầu cạnh bàn đá, cô ấy cũng miêu tả rất cần thận.

Vẽ một đêm vẫn chưa xong.

Cô ấy ngủ gục trên bàn.

Buổi sáng Tạ Mẫn Thận đi thay quần áo, nhìn thấy người phụ nữ đang ngủ trên bàn, yên bình, điềm nhiên, xinh đẹp.

Anh ấy bước tới, nhẹ nhàng bé cô ấy lên rồi đặt xuống giường.

Trên bàn là bức tranh còn đang vẽ dang dở.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.