Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 7: Bánh bao lớn muốn lấy thân báo đáp




Lục Đình Kiêu không ngừng đánh giá người phụ nữ ở trên giường bệnh, tựa hồ muốn xem biểu tình trên mặt cô là thật hay giả.

Một lúc lâu sau, đại khái là cuối cùng cũng tin cô không phải biết thân phận của Tiểu Bảo từ trước, nên lạnh lùng mở miệng: "Yêu cầu của cô?"

"Hả, yêu cầu gì?" Ninh Tịch không hiểu mấy từ không đầu không đuôi này có ý gì.

"Ý của anh tôi là cảm ơn cô đã cứu Tiểu Bảo, cho nên muốn đền ơn!" Lục Đình Kiêu làm một bộ như vừa gặp phải đại vận.

Ninh Tịch nghe xong liền nhanh chóng tiêu hóa thông tin, rồi lập tức mở miệng nói: "Kì thực thì mấy người không cần phải cảm tạ tôi, đúng là tôi đã cứu Tiểu Bảo nhưng nó cũng đã cứu tôi, nếu nó không đi ra ngoài gọi người tới, e là lúc này tôi vẫn còn bị nhốt ở đấy, cho nên coi như thanh toán xong, không ai nợ ai."

Tuy cô gặp may cứu được Tiểu thái tử, nhưng cô nào dám tranh công. Càng là kẻ có tiền thì chứng nghi bóng nghi gió thì càng lợi hại, huống hồ là thế gia siêu cấp giàu có như Lục thị, không nghi ngờ cô tự biên tự diễn ra nhằm mưu đồ gì gì đó đã phải thắp hương cảm tạ ông trời rồi. Cứ nhìn ánh mắt phòng bị như gặp cướp của Lục Đình Kiêu khi nãy là biết.

Để tránh hậu họa về sau, tốt nhất là phủi sạch mọi quan hệ.

Ninh Tịch tự cho rằng câu trả lời này chắc sẽ không có vấn đề gì, nhưng sắc mặt Lục Đình Kiêu lại chẳng có gì gọi là dễ nhìn, khiến cô bị dọa cho sợ mất mật.

Cô không nói gì sai mà? Sắc mặt đáng sợ như thế là ý gì?

"Anh Hai, anh đừng có tỏ ra đáng sợ như thế, người không biết còn tưởng là đang báo thù chứ chẳng phải là báo ân đâu!"

Lục Cảnh Lễ không nỡ nhìn thấy mỹ nhân bị kinh sợ nên lên tiếng giải vây, sau đó lại ân cần nói với Ninh Tịch: "Anh tôi không thích nợ nần với ai bao giờ, cô muốn gì cứ nói! Đừng khách khí!"

Còn có vụ ép buộc người ta phải đề yêu cầu nữa sao?

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo một chút: "Không phải là tôi khách khí, tôi quả thật là không cần thật mà, tôi nói thật đó, không tin mấy người có thể tra...."

"Không cần." Lục Đình Kiêu lời ít mà ý nhiều, trên mặt đã bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Lục Cảnh Lễ mở miệng: "Trong kho hàng có carmera, là do Tiểu Bảo tự mình chạy vào, còn về phần cô, quản lý quán bar cũng thừa nhận là do cô ta nhốt cô vào trong đó. Cho nên, cô không cần phải lo lắng, chúng tôi không có ý nghi ngờ cô, cô đã cứu Tiểu Bảo thế nên…. tốt nhất là đề yêu cầu đi!"

Ok, lòng vòng một hồi vẫn quay lại chuyện này.

Ninh Tịch cuối cùng không còn cách nào khác đành mở miệng dưới ánh mắt đáng sợ của Lục Đình Kiêu: "Nếu không.... mấy người đưa tiền cho tôi đi?"

Kẻ có tiền không phải đều thích phương thức báo đáp nhanh gọn này sao?

Dựa theo tính cách của Lục Đình Kiêu, hẳn là thích dùng tiền để giải quyết vấn đề đi!

Nếu cô không lấy tiền e là họ lại nghi cô còn có ý đồ khác, không lấy tiền chẳng lẽ lấy người?

Khi Ninh Tịch cho đây là yêu cầu thích hợp nhất thì sắc mặt Lục Đình Kiêu lại càng thêm khó coi.

Ninh Tịch khóc hết nước mắt, sao lại câm như hến thế kia, có cái gì thì nói ra không phải tốt sao, chẳng lẽ nói vài câu lại tốn sức đến thế sao (ToT).

Lục Cảnh Lễ sờ sờ mũi phiên dịch: "Anh tôi thấy trả tiền thì có vẻ vũ nhục cô quá."

Ninh Tịch gào thét ở trong lòng: Không sao hết, hãy vũ nhục tôi đi!!!

Thân phận của Lục gia rất đặc thù, cô thật không biết nêu yêu cầu cái gì cho thích hợp, ngay tại lúc cục diện lâm vào bế tắc, Lục Đình Kiêu lên tiếng:

"Lấy tôi."

Ninh Tịch ngây người, rồi ngay sau đó ho sù sù như sắp chết đến nơi, sợ tí thì sặc nước miếng mà chết: "Khụ khụ khụ.... Ngài nói cái gì?"

Cố gắng kiềm chế lại cơn ho, cô lập tức quay đầu nhìn Lục Cảnh Lễ: Nhị thiếu, cầu phiên dịch!!!

Nhưng mà, không chỉ Ninh Tịch mà Lục Cảnh Lễ cũng bị sợ đến ngu người: "Anh, ý anh là gì? Em không dịch được?"

Lúc này, Ninh Tịch đột nhiên thông minh đột xuất, run rẩy nói: "Không lẽ là bởi vì tôi cứu con ngài, nên ngài quyết định lấy thân báo đáo?"

Lục Đình Kiêu vuốt vuốt cằm, suy tư một hồi rồi gật đầu: "Có thể cho là vậy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.