Bông Hồng Dại Mình Lãng Tử Độc Chiếm

Chương 11: Kết thúc




Phương bắc, Liên Vân mục trường

“Lão đại!” Một gã hán tử cao lớn vẻ mặt cầu xin, ai oán chạy đến trước mặt Hoàng Phủ Tỉ, ánh mắt tràn đầy lên án.

“Sao?” Hoàng Phủ Tỉ nhíu mày, vừa nhìn cũng đã biết.

“Lão đại, cầu huynh quản tốt tẩu tử được không?” Hán tử ai oán rống: “Huynh có biết tẩu tử làm gì không? Nàng đem chuyện tình đệ theo đuổi Quyên nhi phát tán, toàn bộ phương bắc đều biết hết, này…Cái này mặt mũi của đệ còn đâu nha!”

Ô ô…… Lão đại như thế nào cưới khủng bố nữ nhân này đâu? Vừa đến phương bắc, liền mở cái gì bát quái thư tứ(*), nơi nơi tản bát quái, không vài ngày, toàn bộ phương bắc liền náo nhiệt đến không được. Làm cho người đến mục trường kháng nghị cũng rất nhiều.

(*) Văn phòng báo lá cải, theo ta thấy giống như bán tiểu thuyết vậy.

Ngay từ đầu hắn còn chê cười xem kịch, cảm thấy không có gì, thậm chí thực kính nể đại tẩu, chỉ khi nào nhân vật chính thành chính mình, ô…… Hắn mới biết được thảm nha!

“Đại Mãnh” Hoàng Phủ Tỉ vỗ vỗ bả vai huynh đệ. “Đệ có biết, cái cá tính này của tẩu tử đệ, ngay cả huynh cũng không có biện pháp nha!”

Nữ nhân này cũng thật cao siêu! Vừa đến phương bắc, thứ nhất bán đi chuyện tình của hai người, còn liên tiếp viết tới hai mươi chương, ai…Anh minh thần võ của hắn đều bị nàng hủy hết! (Dịch giả: Khâm phục tỷ )

“Này……” Đại mãnh nhìn Hoàng Phủ Tỉ, nghĩ đến tin tức bát quái đầu tiên được bày bán ra…Ai! Lão đại cũng là người bị hại nha! “Lão đại, huynh như thế nào thú nương tử đáng sợ vậy nha?”

Thật là có dũng khí à!

“Vì sao ư……” Vuốt cằm, Hoàng Phủ Tỉ trầm tư một chút, con ngươi đen lại nhìn đến bóng dáng tuyết trắng đang từ cửa đi vào.

Tuy rằng gả cho người, nhưng nàng không chải phụ nhân kế, tóc dài đen đáy vẫn như cũ cột lại thành bím tóc, mép tóc cài lấy trâm hoa hồng, bộ dáng thanh lịch lại mỹ lệ, gây cho người khác xúc động.

Cặp mắt đẹp nhẹ nhàng gương lên, khi nhìn đến hắn, mâu đẹp hơi hơi nhu tình, cánh môi gợi lên một chút cười, chân thành đi hướng hắn, làm cho tâm hắn vì nàng mà rung động.

Hắn cũng đi lên phía trước, tay nắm eo nàng, đem nàng kéo vào trong lòng, cúi đầu mút lấy cái khuyên tai bạch ngọc. “Nành nha, lại khiến cho long trời lở đất.” Nàng mới đến phương bắc không mấy tháng, liền khiến cho rất nhiều người ai oán khắp nơi nha!

“Không được sao?” Viên Nhật Sơ ngạo nghễ hắn liếc mắt một cái, thân mình nhu nhuận kề sát hắn, tay nhỏ bé theo hắn ôm lấy thắt lưng hắn, nhẹ nhàng sờ.

Hoàng Phủ Tỉ khẽ suyễn, nhẹ cắn vành tai. “Nàng thật sự là cái yêu nữ!” Hắn nhịn không được khom người ôm lấy nàng, nhanh chóng hướng trở về trong phòng.

Viên Nhật Sơ khanh khách cười khẽ, đôi tay xinh đẹp quấn lấy cổ của hắn.

“Lão, lão đại……” Phát hiện chính mình bị bỏ qua, Đại Mãnh nhịn không được oán thán. Ai, lão đại anh minh thần võ đã bị đại tẩu biến thành vật trong lồng nha!

Viên Nhật Sơ liếc mắt ai oán nhìn Đại Mãnh một cái, tươi cười càng ngọt, cúi đầu ở bên tai Hoàng Phủ Tỉ khẽ nói. “Hối hận yêu ta sao?”

Hì hì! Mấy tháng này, nàng làm hắn gặp không ít phiền toái đâu!

Hoàng Phủ Tỉ cắn mô của nàng i, dùng sức hôn cắn. “Hối hận cũng không còn kịp rồi.” Ai dạy hắn yêu nàng thảm như vậy đâu? Nguyên tưởng đem nàng thu vì độc chiếm, cả đời không thả.

Nhưng cuối cùng…… Bị độc chiếm, ngược lại là hắn!

Nhưng, hắn không hối hận, ngược lại vui vẻ chịu đựng……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.