Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Chương 60-2: Động phòng (2)




Edited by Bà Còm; Converted by wikidich

Sở Dao thấy trên trán Khấu Lẫm đã toát mồ hôi thành giọt, thế mà vẫn nhất định ngồi "khô" không chịu nhích người. Bỗng nhiên nàng nhớ tới mấy hôm trước khi Ngu Thanh tới thăm có nói cho nàng nghe một vài chuyện, buột miệng thốt ra: “Phu quân, năm đó trong phòng giam ở Đại Lý Tự, có phải chàng đã bị Bùi Tụng Chi làm tổn hại thân thể?”

Khấu Lẫm ngây ngốc một chút, bất chợt mặt đen như đáy nồi, quay đầu trừng mắt lườm nàng giống như muốn một ngụm nuốt nàng vào bụng: “Thân thể ta có tổn hại hay không chẳng lẽ nàng không biết? Hôm du hồ khi ta ôm nàng... không phải nàng còn cười nhạo ta?”

Sở Dao dĩ nhiên nhớ rõ, còn lấy vụ đó ra làm bằng chứng để bảo đảm với Ngu Thanh thân thể Khấu Lẫm không thành vấn đề: “Vậy hôm nay thân thể chàng bị sao thế?”

“Thân thể ta không hề có một chút yếu tật nào.” Khấu Lẫm thầm bất mãn cực kỳ, [Là sợ bị cha và ca ca nàng dọa nên mới ra nông nỗi này đấy!]

Nhìn Sở Dao mở to đôi mắt đen lúng liếng, bộ điệu như muốn nói "nếu chàng không có việc gì thì sao chàng lại không hề động", Khấu Lẫm nhéo nhéo giữa mày, chỉ muốn lập tức đè thê tử xuống chứng minh một phen.

Nhẫn?

Không thể rồi!

Hắn không cách gì nhịn nổi thêm một chút nào, hy vọng Lão Hồ li không thiếu đạo đức đến mức này.

“Nàng chờ đó cho ta.” Khấu Lẫm híp mắt cảnh cáo Sở Dao một câu, nhẹ nhàng véo một cái trên eo nàng, nghiêng người bưng đến rượu hợp cẩn từ bàn con cạnh đầu giường. Khấu Lẫm đưa cho nàng một chén còn một chén cầm trong tay, nhướng mày: “Ta chỉ đang tự hỏi, rượu này nên uống như thế nào?”

“Cần phải uống trong khi hai cánh tay vòng qua nhau.” Sở Dao cho rằng Khấu Lẫm thật không biết, hướng dẫn phu quân nâng lên cánh tay.

Khấu Lẫm thập phần phối hợp, dưới sự chỉ dẫn quấn lấy cánh tay với nàng: “Như vậy sao?”

Sở Dao gật đầu: “Vâng.”

Khi chén vàng của mỗi người đã kề bên miệng, vành tai hai người gần nhự cọ xát,  ý cười trên miệng Khấu Lẫm tràn lên tới đuôi mày, nhỏ giọng thì thầm: “Ta đương nhiên biết uống rượu hợp cẩn thế nào. Ta còn biết "Rượu đã nhấp môi màn hoa buông, Uyên ương quấn quýt muốn bay cùng" nữa đấy.”

Mặt Sở Dao trong chớp mắt đỏ bừng, nụ cười của Khấu Lẫm càng thêm tí tởn, “Chẳng phải nàng là tài nữ hay sao? Ngày tốt cảnh đẹp như vậy nàng cũng nên làm vài câu thơ nghe thử?”

Sở Dao thấy Khấu Lẫm bưng chén rượu chưa uống, cũng không thể uống một mình, hờn dỗi mắng: “Không phải chàng luôn nói đám nho chua luôn làm mấy bài thơ xú hay sao? Còn chê ngâm thơ giống như niệm kinh, thiếp không muốn khiến chàng nghe phát phiền.”

“Vậy nàng có thể học cách làm những bài thơ ta thích nghe.” Khấu Lẫm nhìn vành tai đỏ tươi mịn màng của thê tử, dục vọng trong ánh mắt dần dần gia tăng, ghé lại gần ngâm một đoạn thơ dài, “Thí dụ bài thơ như vậy.”

Sở Dao chưa bao giờ nghe qua loại thơ mà từ ngữ diễm tục lộ liễu như vậy, ngượng chín người, lắp bắp không biết phải nói thế nào: “Chàng thật là... Từ đâu học được...” Lời còn chưa dứt thì cảm giác vành tai bị Khấu Lẫm nhẹ nhàng cắn một cái, thân thể nàng tức khắc giống như cây cung bị kéo hết cỡ, gắt gao căng cứng.

Khấu Lẫm lùi lại thân thể, ngồi ngay ngắn rồi khẽ cười bảo: “Chúng ta uống xong rượu hợp cẩn trước đã, coi nàng sắp làm sánh ra hết nửa chén rồi kìa.”

Sở Dao gật đầu, hai người cùng nhau ngửa đầu uống cạn. Rượu đưa vào miệng ngọt mát lạ lùng, hương thơm lưu luyến răng môi, hoàn toàn không cảm nhận một chút vị cay xè nào.

Đợi Sở Dao uống xong, Khấu Lẫm cầm lấy chén vàng từ trong tay nàng, dường như lười không muốn xoay người nên tùy tiện vứt luôn hai chén rượu trên mặt thảm Ba Tư.

Sở Dao đang nhìn chút rượu còn sót lại trong chén tràn ra ướt thảm, vòng eo bỗng nhiên bị một cánh tay quấn lấy. Khấu Lẫm lật người chậm rãi áp nàng ngã xuống nệm giường.

Khấu Lẫm không ép người xuống toàn bộ, dùng khuỷu tay chống giường nâng đỡ thân thể, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi mắt nàng, sau đó dùng tay kia vuốt ve gò má của nàng: “Phải công nhận ba tháng trước ta chưa từng bao giờ nghĩ tới mình sẽ thành hôn. Không, đúng ra là không hề nghĩ tới trên đường hồi kinh tiện tay cứu một nữ nhân, hóa ra lại trở thành thê tử của ta. Đây quả thực ông trời muốn bắt ta một lần nữa phải tin tưởng -- Làm người tốt nhất định sẽ được hồi báo.”

“Phật gia thường nói thiện ác đều có báo ứng dĩ nhiên là có đạo lý.” Sở Dao nằm trên đệm mềm mại, đôi mi run rẩy, nhớ tới Khấu Lẫm từng kể lúc xưa bởi vì lòng tốt mà khiến bản thân gặp họa, nàng đau lòng duỗi tay ôm lấy cổ chàng, “Nếu thiếp sinh sớm mấy năm, được gặp phu quân sớm chút thì tốt rồi.”

“Ta không nghĩ như vậy, nếu gặp ta sớm vài năm, tỷ như vào năm ta cứu Tống Yên Hàn, khi ấy ta còn là một tên ngốc bị người đặt trong lòng bàn tay đùa bỡn. Ta sẽ không cứu được ca ca nàng và Ngu Thanh, cũng không có năng lực khiến nàng an tâm.” Tầm mắt hai người giao nhau quấn quýt, trán rịn ra chút mồ hôi, ngọn lửa trong cơ thể bùng cháy mãnh liệt, “Lúc xưa ta luôn cho rằng ông trời không công bằng, không, luôn cho rằng ông trời có thù oán với ta nên mới khiến vận số của ta thảm thương như vậy. Thế nhưng hiện tại thật ra ta cảm thấy...”

Sở Dao đã bắt đầu mơ hồ không nghe được những lời kế tiếp, bởi vì trong lúc nói chuyện thì bàn tay Khấu Lẫm không ngừng cởi bỏ xiêm y của nàng, không cởi được thì giật đứt, cuối cùng cũng mở được một khoảng nơi vạt áo của nàng.

Tay Khấu Lẫm thực ấm, nhưng đầu ngón tay và lòng bàn tay có chút thô ráp của người hàng năm tập võ.

Sở Dao ngăn không được run rẩy cả người: “Chàng cảm thấy gì?”

“À, chỉ cảm thấy mỗi thứ học được trước đây, cho dù đã từng căm thù đến tận xương tuỷ, thế nhưng tương lai lại có chỗ dùng đến.” Khấu Lẫm khẽ mỉm cười nhìn như rất là trấn định, nhưng giọng nói khàn khàn bị đè nén đã bán đứng sự bồn chồn của chàng ta lúc này, “Ví dụ như khi còn nhỏ lăn lộn trong hoa lâu, mưa dầm thấm đất những thứ dơ bẩn luôn đập vào trong tai, ai ngờ vào đêm nay lại hóa ra có ích.”

Sở Dao hơi mở ra bờ môi xinh xắn muốn trả lời, tuy nhiên môi của Khấu Lẫm đã hạ xuống, cùng nàng môi răng chạm nhau hô hấp giao triền.

Thật ra cho tới tận lúc này, khi thân thể hai người đang chặt chẽ dán sát vào nhau, Sở Dao vẫn cảm thấy nàng lựa chọn gả cho Khấu Lẫm là vâng theo cảm xúc chứ chưa từng hỏi qua lý trí. Nàng cũng chưa hiểu biết nhiều về Khấu Lẫm, chàng tựa như một con dã thú vừa cường thế lại nguy hiểm, khó có thể bị bất luận kẻ nào khống chế. Nàng lựa chọn bỏ qua sự nguy hiểm của chàng, chỉ giữ lại cho mình sự cường thế.

Từ lúc ban đầu nàng nảy sinh lòng ngưỡng mộ dành cho Khấu Lẫm, tất cả đều xuất phát từ tâm lý ái mộ người cường thế.

Khấu Lẫm rất cường thế, về mọi phương diện.

Khiến cho nàng tràn ngập cảm giác an toàn.

Bắt đầu từ khi té lầu bị phụ thân bỏ qua, nàng thường xuyên bừng tỉnh trong ác mộng. Ở trong mộng, nàng bị một đôi tay khẳng khiu đẩy xuông vực sâu, rõ ràng có rất nhiều người đứng trên vách núi, bao gồm phụ thân và ca ca... Vẻ mặt mọi người đều cực kỳ hoảng sợ, đồng loạt chồm xuống vách núi vươn tay chộp lấy nàng, nhưng không có một bàn tay nào đủ sức để giữ chặt nàng. Bên tai nàng là tiếng gió vù vù, vực sâu dường như không thấy đáy, nàng tiếp tục rơi vào cảm giác không trọng lượng hít thở không thông, vĩnh viễn rơi xuống không ngừng.

Nàng không khỏi suy nghĩ, nếu là Khấu Lẫm cũng xuất hiện trong giấc mộng này, nhất định có thể giữ chặt nàng.

Một điều còn tuyệt vời hơn so với ý tưởng trên -- kể từ khi quen biết Khấu Lẫm tới nay, nàng đã không còn bị ác mộng đấy nữa.

Lửa tình dục khó có thể tự khống chế, hai người thực mau y phục hỗn độn, khoái cảm sung sướng kỳ lạ dần dần xâm chiếm đại não Sở Dao, nàng như đang bồng bềnh phiêu bạt trên đám mây, tâm trí bắt đầu lâm vào trạng thái hôn mê.

Khấu Lẫm bỗng nhiên cảm giác Sở Dao từ từ giống như một khối thi thể không hề nhúc nhích, dọa hắn nháy mắt bừng tỉnh khỏi dục vọng của mình.

“Dao Dao?” Hắn khàn giọng vừa kêu vừa nhẹ vỗ mặt nàng.

Nàng vẫn không hề nhúc nhích.

Cho dù hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng lúc này vẫn tức hộc máu, quả thật muốn xách Tú Xuân đao xông ra chính sảnh giết chết Sở Tu Ninh.

*By Bà Còm in Wattpad*

Ban đêm trên đường cái, Sở Tiêu đang ngồi trong xe ngựa với Ngu Thanh chuẩn bị ra khỏi thành đi gặp Tống Thế Phi.

Sở Tiêu đang nói chuyện, bỗng nhiên đầu óc choáng váng, suýt nữa ngã quỵ trên sàn xe.

Ngu Thanh nhấc chân một cái đỡ lấy hắn: “Làm sao vậy? Đâu có thấy máu, chẳng lẽ ngươi còn say xe nữa à?”

Sở Tiêu lắc đầu nguầy nguậy, trước mắt là một mảnh mơ hồ không nhìn thấy rõ. Hắn khẩn trương hô: “Mau dừng xe dừng xe, ta phải quay về, ta cảm giác được A Dao ngất đi rồi!”

“Không phải chứ, Khấu Chỉ Huy Sứ dũng mãnh vậy sao?” Khóe miệng Ngu Thanh nhếch ra nụ cười thô bỉ, “Sở Nhị chân què thôi chứ thân thể thật ra rất tốt, ngoại trừ bị chứng vựng huyết của ngươi liên lụy khiến muội ấy té xỉu, ta chưa từng bao giờ gặp qua A Dao dễ dàng ngất xỉu.”

“Thật sự đấy, nàng ngất đi rồi, mau dừng xe...” Sở Tiêu ôm đầu, “Ta cũng thật khó chịu...”

Ngu Thanh thấy bộ dáng thống khổ của Sở Tiêu, không khỏi ngồi thẳng người: “Hả? Bộ điệu này của ngươi sao lại giống bộ dạng của A Dao khi ngươi vựng huyết thế kia?”

Sở Tiêu không kịp trả lời, lắc lư vài cái liền ngất xỉu trong vòng tay Ngu Thanh.

*By Bà Còm in Wattpad*

Khấu Lẫm có tức giận cũng vô dụng, may mà trước đó hắn đã chịu đựng qua rồi, lúc này tuy phải đè xuống dục vọng khiến hắn có chút khó chịu, nhưng bởi vì chưa vào "chính đề" nên ráng nhịn một chút cũng qua đi.

Hắn bèn cởi nốt áo ngoài của Sở Dao đã bị vạch ra một nửa, kéo chăn đắp lên người nàng.

Hắn chuẩn bị chạy ra ngoài sân hứng một trận gió tuyết để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt thân thể, chờ thê tử hắn từ trong thân xác đại cữu tử trở về.

Cởi ra bộ hỉ phục rườm ra, hắn lấy ra một bộ thường phục đơn giản trong tủ y phục, vừa thoát y xong đang chuẩn bị mặc thường phục vào thì nghe vài tiếng rên rỉ trên giường.

Tỉnh rồi?

Khấu Lẫm ngạc nhiên đến mức thất thần, chẳng lẽ hắn đã nghi oan cho nhạc phụ đại nhân?

Hắn cầm theo y phục chạy qua, thấy Sở Dao quả nhiên từ từ chuyển tỉnh, trong lòng không khỏi vui mừng quá đỗi: “Dao Dao, nàng bị sao thế?”

Nhưng khi nàng vẫn đang nửa tỉnh nửa mê, câu đầu tiên hô lên lại là: “Ngu Thanh, mau dừng xe lại!”

Một tiếng “Ngu Thanh” thoát ra khỏi miệng khiến cả khuôn mặt Khấu Lẫm tái xanh. May mắn hắn biết Ngu Thanh là nữ nhân, bằng không hiện tại người hắn muốn vác  Tú Xuân đao đi giết lại nhiều thêm một kẻ.

Thấy cánh tay Sở Dao chống xuống giường, mơ mơ màng màng dường như muốn ngồi dậy, hắn vứt bộ thường phục đang cầm trong tay định mặc vào sang một bên, tiến đến đỡ nàng.

Bỗng thấy Sở Dao đột nhiên mở to mắt ngẩn người ra, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ.

Khấu Lẫm bị ánh mắt nàng nhìn chằm chằm khiến nổi hết da gà, chợt nhớ ra có thể vì hắn đang ở trần trùng trục nên mới làm nàng ngạc nhiên. Đều đã là phu thê đâu cần phải để ý mấy vấn đề này chứ, dù sao sau này cũng phải thành thói quen.

Nhưng biểu tình của nàng có điểm gì đó rất kỳ lạ?

Hình như có vẻ hơi giống...

Trái tim Khấu Lẫm thắt lại. Thế nhưng Sở Dao lại lúc lắc đầu rồi nhìn hắn với vẻ mặt tràn ngập nghi hoặc: “Phu quân?”

Hắn thật sự nhẹ nhàng thở phào, thầm mắng bản thân dạo này cứ suốt ngày nghi thần nghi quỷ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.