Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90

Chương 45






Rắn ư? Nghe vậy tóc gáy Diệp Chiêu dựng đứng, toàn thân lập tức cảm thấy không khỏe."Suỵt" Tăng Tường đặt đũa xuống bình tĩnh cúi xuống, Diệp Chiêu sợ tới mức nhắm mắt không dám nhìn.Vật trên vai động đậy, Diệp Chiêu không kìm được kêu lên một tiếng, lo lắng nhún vai, tay vô thức nắm lấy cánh tay trước mặt, giống như đang cố gắng túm lấy cọng rơm cứu mạng.

Cái nắm tay này khiến toàn thân Tăng Tường như đông cứng lại, đầu óc tê dại, chưa từng có người con gái nào dám lại gần anh như vậy."Buông ra."Diệp Chiêu không nghe thấy, cô đang rất căng thẳng: "Cậu biết bắt rắn sao?"“Buông tay ra.” Giọng nói Tăng Tường gần như đông cứng, lạnh lẽo.Lúc này Diệp Chiêu mới ý thức được, cô vội vàng buông tay ra, cùng lúc đó, trên vai xuất hiện ngọn đèn, cô mới dám lén lút mở mắt ra.


Diệp Chiêu nhìn thấy một con kỳ nhông có răng và móng vuốt trên tay của Tăng Tường, anh nhẹ nhàng dùng ngón tay chạm vào đầu con kỳ nhông, xoa dịu con kỳ nhông như cách một người cha đang yêu thương đứa con nhỏ của mình vậy."Ồ, tại sao Đậu Đinh lại xuất hiện ở đây vậy? Nhanh chóng nhốt nó lại, đừng dọa Tiểu Chiêu." Dì Xảo đi ra với đĩa đùi gà đã được cắt nhỏ, bà nhìn Diệp Chiêu đang tái nhợt rồi cười giải thích: "Đó là thú cưng Tiểu Tường nuôi thôi, đừng sợ."Trong lòng Diệp Chiêu “hừ hừ” hai tiếng, sở thích này cũng độc đáo quá rồi.

Diệp Chiêu vừa giật mình vừa xấu hổ không muốn gắp miếng đậu phụ đó nữa.

Tăng Tường vừa nhốt con kỳ nhông lại, thoáng thấy miếng đậu hũ vẫn còn trên đĩa, anh giả vờ bất cẩn đẩy chiếc đĩa về phía cô, đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có thể làm cho cô gái này coi như tạ lỗi việc anh sơ ý để Đậu Đinh leo lên người cô.


Dì Xảo gắp cho cô một nửa đùi gà đã cắt, bà cũng gắp nửa còn lại cho Tiểu Cầm: "Hai đứa ăn đùi gà đi.""Cám ơn dì Xảo."“Không có gì.” Dì Xảo hài lòng nhìn ba đứa trẻ, trong lòng không biết vì sao lại rất vui vẻ, dì Xảo gắp miếng đậu hũ nhồi còn sót lại từ bữa trưa vào bát, cắn một miếng rồi vội nhổ đi, bà kêu lên: "Ôi chao, món đậu phụ này bị thiu rồi.”Đậu phụ này đúng là xui xẻo, thiu rồi còn suýt nữa khiến người ta đánh nhau! Sau khi ăn tối và tắm xong, Diệp Chiêu nằm trên giường suy nghĩ về mọi thứ còn Tiểu Cầm đang đọc truyện tranh.Diệp Chiêu gọi hệ thống, hỏi nó: "Nếu như mẹ của nguyên chủ đã không còn, tao làm sao mới có thể hoàn thành nhiệm vụ?"Hệ thống nói: "Đương nhiên là sống phải thấy người chết phải thấy xác rồi."Nếu người mất tích 18 năm trước thực sự đã chết, cô có thể tìm thấy bà ấy ở đâu trên đất Trung Quốc rộng lớn này chứ? Nếu bà ấy chết trong tai nạn khi chạy trốn đến Cảng Thành chắc chắn không thể tìm thấy xác.

Độ khó của nhiệm vụ lại tăng thêm một cấp nữa rồi.

Cô thở dài thườn thượt.


Nếu không mau hoàn thành nhiệm vụ cô sẽ phải trở về tiếp tục sống đời sống thực vật ư.

Suy tư một hồi Diệp Chiêu cũng chìm vào giấc ngủ, cô quyết định sẽ đi từng bước một, tới đâu hay tới đó.Hôm nay là thứ bảy, Diệp Chiêu dậy muộn một chút, tắm rửa xong đi ra đã nhìn thấy dì Xảo đang ăn sáng trong phòng ăn.Dì Xảo nhìn thấy cô, lập tức đứng dậy cười nói: "Hôm nay dì làm một ít mì sinh nhật cho cháu."Diệp Chiêu sửng sốt một chút, dì Xảo nói: "Tối hôm qua trước khi đi ngủ dì đã giải quyết hợp đồng của chúng ta, phát hiện số chứng minh thư của cháu cũng là ngày sinh nhật hôm qua đúng không?".



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.