Anh Đã Tìm Em Rất Lâu

Chương 3




7.

Ngày hôm sau, tôi nhận được tin tức của Tống Dật Trần, anh muốn gia nhập vào viện nghiên cứu, có thể một tháng cũng không liên lạc được với anh ấy.

Một tháng này, tôi cũng có thể tĩnh tâm suy nghĩ rốt cuộc phải làm sao bây giờ.

Hiện tại ở bên Tống Dật Trần, tôi chính là một tên lưu manh đùa bỡn tình cảm, quên đi người bạn trai rẻ tiền của mình và vẫn tâm tâm niệm niệm về người yêu cũ của cô ấy.

Mà anh, thủy chung thâm tình như một, đối với bạn gái nhỏ nhặt được trên mạng này nhớ mãi không quên.

Đây là chuyện gì trời!

Tống Dật Trần, đại thiếu gia Bắc Kinh, cao lãnh đầu óc tốt, chỉ duy nhất là vấp phải tôi.

Không đợi tôi suy nghĩ cẩn thận, Tần Nguyệt đột nhiên gửi cho tôi một tấm hình.

Ảnh chụp màn hình trên forum của trường.

[ Mọi người, đàn em trung học của Tống Dật Trần tiết lộ, cậu ấy cùng La Y… ]

Là một người tự xưng là đàn em trung học của Tống Dật Trần đăng bài post, đại ý là nói Tống Dật Trần và La Y từ tiểu học đến trung học đều ở cùng một chỗ, sau đó La Y xuất ngoại mới bắt đầu yêu xa.

Dòng thời gian cũng được sắp xếp rõ ràng.

Về sau Tống Dật Trần thi tốt nghiệp trung học, bạn gái của hắn liền "biến mất", từ nay chỉ tồn tại từ miệng hắn.

Đó không phải là bởi vì La Y ra nước ngoài sao?

Xem toàn bộ bài post, tôi cũng không khỏi bội phục trí tưởng tượng của quần chúng ăn dưa này.

Đương nhiên, cũng có một ít bình luận đến tôi, Tiểu Tần Nguyệt theo lý tranh luận, nói tôi chỉ là đàn em mới mà Tống Dật Trần đón, không có quan hệ gì khác.

Tôi nhìn ra được, Tần Nguyệt giúp tôi chống chọi bạo lực mạng.

Cũng không biết sau này cô ấy biết chân tướng, có khi nào đánh chết tôi hay không.

Run lẩy bẩy-ing.

Một tuần sau, bài post này lại một lần nữa được đưa lên bảng xếp hạng nóng.

La Y ở phía dưới bài post comment.

[ Cảm ơn mọi người quan tâm, Dật Trần ở phòng thí nghiệm, tôi thay mặt anh ấy trả lời một chút, tôi cùng Dật Trần quả thật là từ nhỏ đã quen biết, về phần tiến thêm một bước quan hệ không tiện tiết lộ, cũng hy vọng mọi người không nên làm hại những người khác, cám ơn nha. ]

Xem xong câu trả lời của cô ấy, tôi chỉ có thể nói một câu không hổ là tài nữ.

Cái gì cũng không nói, lại giống như là cái gì cũng nói.

Còn nói đến chọn không sai chỗ, làm cho người ta suy nghĩ miên man.

Khu bình luận đã bị fan Trần Y CP chiếm lĩnh, tất cả mọi người đang la hét.

Tôi lướt xuống bình luận, thấy ID của Tần Nguyệt.

[ Có chút giả dối, không chắc chắn, nhìn lại xem. ]

Không ngoài dự đoán, cậu ấy đã bị tấn công.

Nhưng cô vẫn quật cường không xóa bình luận.

Tôi quyết định đợi lát nữa sẽ mang cho cậu ấy một ly trà sữa.

8.

Chớp mắt là cuối tuần, Tần Nguyệt đã tổ chức một team building trong ký túc xá của chúng tôi. Quan hệ giữa tôi và Tạ Nhiên từ sau chuyện đó vẫn rất căng thẳng, mượn cơ hội này cũng không biết có thể hòa hoãn hay không.

Chúng tôi quyết định đi xe đạp đến đảo xanh Tây Hồ.

Môi trường đảo xanh Tây Hồ rất tốt, có rất nhiều làn xe một chiều, phân bố dọc theo đảo.

Cảm nhận được gió mát thổi trên mặt, tôi thoải mái nheo mắt lại.

Tần Nguyệt có vẻ rất vui vẻ, luôn xông lên phía trước.

Văn Thư cũng không cam lòng yếu thế, đuổi sát Tần Nguyệt.

Chỉ có tôi và Tạ Nhiên ở phía sau chậm rãi ung dung.

Chờ đi qua mấy khúc quanh, tôi đã không nhìn thấy bóng dáng Tần Nguyệt và Văn Thư nữa.

Tôi đành phải đi theo Tạ Nhiên, cô ấy đột nhiên đạp rất nhanh, tôi suýt nữa theo không kịp.

Khi đi ngang qua ngã rẽ, tôi vô tình bị ngã.

Tạ Nhiên cũng chú ý đến, dừng xe lại đỡ tôi.

Chờ cô ấy đỡ ta đến tảng đá bên cạnh, hai người chúng tôi nhìn nhau không nói gì.

Tôi đề nghị một cách yếu ớt: "Hay là tớ gọi điện thoại cho Tần Nguyệt."

Tạ Nhiên lắc đầu, nhìn tôi rất phức tạp.

Tôi không thể nhìn thấu mắt cô ấy.

Hồi lâu, cô ấy rốt cục mở miệng: "Tớ gọi điện thoại cho chị La Y, chị ấy lập tức đến, muốn nói với cậu chút chuyện."

Sự nghi ngờ trong tôi càng rõ ràng hơn.

"Thẩm Du, cậu đừng trách tớ, cậu thật sự không xứng với Tống Dật Trần, cậu buông tay đi."

Ánh mắt Tạ Nhiên vừa thương hại vừa bi ai.

"Tạ Nhiên, có đôi khi tớ cảm thấy cậu cũng rất đáng thương."

Về phần nào sao?

Nửa câu sau tôi không hỏi nữa, có một số chuyện cần tự mình lĩnh ngộ.

Lại qua một hồi lâu, La Y mới khoan thai đến.

"Xin lỗi, vừa mới ăn cơm ở nhà Dật Trần, đến trễ rồi."

Sau đó lại híp mắt nhìn tôi: "Cô chính là Thẩm Du?"

Tôi gật đầu, ngẩng đầu lên, không chút khách khí quay lại nhìn cô ta.

Dù nói thế nào, khí thế cũng không thể thua.

La Y thờ ơ sờ viên kim cương đính trên móng tay: "Cô biết tôi tìm cô là vì sao không?”

Còn có thể bởi vì cái gì, bởi vì Tống Dật Trần thôi.

"Thế nào, chị không nhận ra tôi à, bạn gái của Tống Dật Trần?"

Không thể không nói, những lời này của tôi vẫn rất có uy lực.

Ít nhất La Y đã sắp tức chết.

Cô ta bước nhanh tới trước mặt tôi, muốn mắng tôi sao lại không biết xấu hổ như vậy.

"Tôi nói thật với cô vậy, tôi chính là cô bạn gái bốn năm trời của Tống Dật Trần, cô không có cơ hội.", Sau đó tôi giơ bốn ngón tay của tôi lên, "Tôi chỉ trời thề, trong miệng tôi nếu có một câu nói dối, thì sẽ bị trời đánh chết."

"Cô muốn cướp bạn trai của tôi sao?"

La Y không nói gì, Tạ Nhiên cũng chấn kinh.

Toàn bộ rơi vào trầm mặc.

Sau khi La Y phản ứng lại, hận không thể tát tôi một cái.

"Cô muốn khi dễ người bị thương sao?”

Tôi nói ra một câu.

Quả nhiên, bất cứ lúc nào, điên cuồng đều có thể giải quyết hết thảy vấn đề.

La Y đưa tay ra mạnh mẽ thu lại, ánh mắt nhìn tôi đều là lửa giận: "Thẩm Du, cô nói điên cái gì vậy?"

Tôi thương hại nhìn cô ta một cái, người si tâm đáng thương, đối mặt với sự thật lại yếu ớt như thế sao?

Này nếu để cho cô biết Tống Dật Trần vì không chia tay mà nói những lời kia, cô ta chắc sẽ điên mất.

La Y đã tức giận đến nói năng lộn xộn: "Cô có giấc mộng xuân thu gì vậy? Tôi là đối tượng phù hợp nhất với Dật Trần, cha mẹ anh ấy cũng biết tôi..."

Lời nói của cô không tiếp tục, bởi vì Tống Dật Trần đã đến.

Phía sau anh là Tần Nguyệt và Văn Thư, hai người vừa tới đã kéo Tạ Nhiên qua một bên.

Hiện tại nơi này chỉ có tôi, Tống Dật Trần và La Y.

Bầu không khí như ở điện tu la!

Tống Dật Trần không chút khách khí kéo La Y ra khỏi tôi.

"La Y, tôi cảnh cáo cô một lần cuối cùng, tôi đối với cô chưa từng có bất kỳ cảm giác gì, cô không nên xen vào chuyện của tôi."

Mặt La Y lập tức trắng bệch.

"Cô đừng lấy cha mẹ ra áp bức tôi, tôi sẽ mang theo Tiểu Du gặp cha mẹ, tất cả những chuyện này không liên quan gì đến cô."

"Trước kia tôi từng bận tâm với cô vì mối quan hệ, tôi nhịn, tôi không nghĩ tới cô lại sai lầm đến mức độ này."

"Sau này chúng ta cũng đừng liên lạc nữa, Tiểu Du chính là cô gái tôi thích bốn năm, cô vĩnh viễn không bằng cô ấy."

Không thể không nói, lúc Tống Dật Trần nghiêm túc, rất có cảm giác uy hiếp.

La Y há miệng, cuối cùng là không nói ra một câu.

Sau đó cô ta nổi trận lôi đình rời đi.

Tôi sảng khoái.

Tống Dật Trần ngồi xổm xuống, lấy hòm thuốc băng bó cho tôi.

Ta nhìn đỉnh đầu bồng bềnh của anh, đột nhiên có chút ác độc.

“Đàn anh Tống Dật Trần, anh như đối với em như vậy, bạn gái của anh sẽ không ghen sao?"

Động tác băng bó của Tống Dật Trần chậm lại, ngẩng đầu, sắc mặt không rõ nhìn tôi.

Tôi không né tránh ánh mắt của anh, rất kiên nhẫn nhìn thẳng vào mắt anh.

"Tống Dật Trần, em nhớ rõ trước kia cũng có một người bạn trai yêu qua mạng."

"Bây giờ em có chút hoài nghi, anh ấy rốt cuộc còn thích em hay không đây?"

Tôi nhìn miệng Tống Dật Trần há rồi lại khép, khép rồi lại há.

Đến cuối cùng vẫn không dám hỏi bạn trai yêu qua mạng kia có phải là anh ta hay không.

Chậc, nhìn không ra, tiểu tử này còn tự ti.

9.

Đến khi quay lại trường học, Tạ Nhiên đã xin nghỉ dọn ra khỏi ký túc xá, La Y cũng trở về Mỹ.

Ánh mắt Tống Dật Trần nhìn tôi cũng càng ngày càng kỳ lạ, mang theo chờ mong như có như không.

Một lần nữa, khi mời tôi đi chơi, anh mở miệng thăm dò:

"Hạ Nhạc Ngư.”

Cái tên xấu hổ mà tôi lấy thời trung học này từ trong miệng anh ấy chậm rãi phun ra, tôi nhất thời cứng đờ tại chỗ.

Nhìn thấy phản ứng của tôi, Tống Dật Trần nở nụ cười, bả vai run lên, ngữ khí lại trở nên ủy khuất hơn:

"Thật sự không nhớ anh?"

Tôi đột nhiên nghĩ đến một câu nói, bất luận kẻ nào ở trước mặt người mình thích đều sẽ cảm thấy tự ti.

"Tống Dật Trần."

Ta lần đầu tiên nghiêm túc đem ba chữ này nói ra, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi.

"Em nhớ anh rất rõ!”

Giống như pháo hoa đột nhiên nổ tung trong đầu, trong nháy mắt khi nói ra những lời này, toàn bộ trái tim tôi đều tràn đầy chua xót cùng ngọt ngào.

Tống Dật Trần hiển nhiên cũng không nghĩ tới, nói chuyện cũng không thông: "Vậy, vậy tại sao làm bộ như không biết?"

Câu tiếp theo của anh: "Năm đó vì sao phải chia tay?"

Tôi cúi đầu, không trả lời.

Tống Dật Trần nhẹ nhàng gõ gõ trán tôi: "Quả nhiên, chính là tính tình trẻ con."

"Khi đó còn gạt anh, nói cùng tuổi với anh, ngốc."

Anh cằn nhằn liên miên, từng chuyện năm đó anh đều nhớ rõ, anh đối với đoạn tình cảm này, so với tôi nghĩ nghiêm túc hơn nhiều.

Càng nói ngữ khí càng không đúng, đến cuối cùng, anh cơ hồ muốn khóc lên.

Càng áy náy.

"Để em suy nghĩ lại được không?, Tôi bình tĩnh chạm vào mắt anh.

Tống Dật Trần hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt lại: "Được, anh chờ em nghĩ kỹ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.