Tốc độ của Âu Dương nhanh giống như một ánh sáng. Nhưng yêu thú phía sau hắn trước sau vẫn duy trì tốc độ. Âu Dương biết, nếu tiếp tục như vậy mình tuyệt đối không thể nào chạy thoát.
- Mẹ kiếp, chẳng lẽ phải vận dụng lực lượng tâm ma sao?
Âu Dương cảm thấy có chút uất ức. Nói thật Âu Dương dám chạy như thế vì có hai nguyên nhân. Nguyên nhân thứ nhất chính là hắn luôn cảm thấy trên Man đảo có bí mật. Nguyên nhân thứ hai đương nhiên là hắn muốn bỏ rơi tên Tháp Khắc kia. Nhìn ánh mắt của Tháp Khắc, Âu Dương cảm thấy gia hoả này nhất định đã biết điều gì đó. Âu Dương rất tin tưởng vào cảm giác này.
- Đuổi! Ta cho các ngươi đuổi!