Trương Dương ôm đầu một hồi rồi nói: “Yên Nhiên, anh quá tồi tệ.” Sở Yên Nhiên nói: “Ích kỉ mới đúng, chỉ nghĩ cho mình không nghĩ cho người khác.”
Trương Dương nói: “Là anh quá tham lam.” “Anh nói đúng điều mấu chốt rồi đấy.”
Trương Dương dè chừng hỏi: “Vậy sau này em sẽ đối xử như thế nào với anh?”