Trương đại quan nhân đi nhanh theo: "Này, có đủ thời gian để đo đạc đất Tân Hải mà, đừng nóng vội!"
Kiều Mộng Viện nói: "Trương Dương, trong đầu anh cả ngày đều suy nghĩ cái gì vậy?"
Trương đại quan nhân giả vờ trầm tư: "Nghĩ làm thế nào để người mà tôi quan tâm được sống vui vẻ!"
Kiều Mộng Viện dừng chân trên bờ cát: "Anh không chi phối được đâu, anh thậm chí ngay cả vận mệnh của chính anh còn không chi phối được thì sao quan tâm được tới sự vui vẻ của người khác?"
Trương Dương nói: "Mộng Viện, thật ra con người ta hoàn toàn có thể sống thoải mái một chút, không cần thiết cứ phải tạo áp lực quá lớn cho mình, nhân sinh quan của tôi chính là sống tốt hôm nay, sống tốt đời này, không nghĩ gì khác, không hỏi gì khác, nhân sinh chỉ có trăm năm ngắn ngủn, trong thời gian hữu hạn tôi cố gắng đi tìm khoái hoạt lớn nhất."