Vứt Đi Nương Nương

Chương 92


Chương trước Chương tiếp

Phương Mặc, đúng là Phương Mặc!

Nước mắt tràn mi. Tầm mắt bị nước mắt che mờ, cố gắng mãi nàng mới đứng lên được thì liền rơi vào trong cái ôm gắt gao của Phương Mặc.

- Phương Mặc… – trong giọng nói khàn khàn có mười phần ủy khuất.

- Tiểu Văn! – thanh âm của Phương Mặc lại càng trầm thấp, hắn kêu lên một tiếng rồi không nói thêm gì nữa. Đem nàng ôm chặt lấy một hồi, hắn buông ra cẩn thận đánh giá khuôn mặt tái nhợt của nàng, ngón tay khẽ lướt qua hai bên má, sự tiều tụy hiện rõ khiến hắn đau lòng không thôi.

Mục Tiểu Văn cảm thấy sự bất an mấy ngày qua được giảm đi phân nửa, sau khi bình tĩnh hơn một chút nàng định hỏi một việc thì lại bị Phương Mặc ôm chặt vào lòng, hắn thì thầm bên tai nàng, giọng nói nghiêm túc:

- Tiểu Văn, tình thế khẩn cấp, bây giờ nàng không nên hỏi nhiều, theo ta đi. Chờ khi ra ngoài ta sẽ nói cho nàng biết. – vừa nói hắn vừa đỡ Mục Tiểu Văn còn đang kinh ngạc đứng lên, giúp nàng sửa sang lại quần áo rồi dắt tay nàng đi ra ngoài của lao.

- Tân hoàng đăng cơ, đại xá thiên hạ, Văn nương nương được phóng thích. – Phương Mặc tram giọng nói hướng về phía ngục tốt đang định xông lên ngăn cản sau đó đi thẳng một mạch về phía trước.

- Đây là tử lao, không có thánh chỉ của hoàng thượng ngự ban đặc xá, dù là kẻ nào cũng không được đi ra ngoài! – ngục tốt tiến lên ngăn cản.

Ngục tốt hai mặt nhìn nhau, không theo quy định mà thi hành nếu hoàng thượng có trách tội xuống thì không ai chịu tội cho hết. Nhưng Phương công tử vốn là người thân cận bên cạnh hoàng thượng, việc này tốt ngục cũng sớm nghe qua nên cũng không thể nào đắc tội với người này được.

Phương Mặc hừ lạnh một tiếng rồi giơ lên lệnh bài một lần nữa:

- Thật sự các ngươi có gan ngăn cản?

Mọi người lại nhìn nhau rồi cuối cùng cũng đành vâng vâng dạ dạ lui ra. Phương Mặc không muốn chậm trễ vội vàng kéo Mục Tiểu Văn đi ra ngoài.

Đi một hồi, nhờ có lệnh bài thông hành mà hai người bình yên đi ra, bên ngoài đã có xe ngựa chờ sẵn. Tuyết mịn phủ kín đầy trời! Phương Mặc đỡ Mục Tiểu Văn lên xe, giúp nàng khoác thêm một chiếc áo dày rồi dặn nàng ngồi yên trên xe; còn hắn thì ngi phía trước, vung roi lên, một tiếng “Giá” vang lên, xe ngựa chạy như bay rời xa hoàng cung.

Đi tới một tiểu điếm, hắn lại nhanh chóng bỏ xe ngựa thay bằng một con ngựa mới. Cầm một bao quần áo trong xe ra, Phương Mặc đỡ Mục Tiểu Văn lên ngựa rồi tự mình nhảy lên, roi quất xuống, con ngựa như mũi tên bắn khỏi dây cung mà lao đi.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...