Vứt Đi Nương Nương

Chương 90


Chương trước Chương tiếp

Lúc về tới Phương phủ thì trời cũng đã khá muộn. Tâm đã quyết nên bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Xa xa nhìn thấy Phương Mặc đang đứng lặng trong đình, một tia không đành lòng xoẹt ngang qua trái tim rồi len lỏi vào trong sự vui sướng vì sắp được rời đi của nàng.

- Phương Mặc! – khuôn mặt Mục Tiểu Văn vì trời giá rét mà hơi tái nhưng vẫn không giấu được thần thái bên ngoài. Rốt cuộc thì nàng vẫn phải nói tới chuyện này, còn Phương Mặc thì nàng chỉ biết nói một tiếng xin lỗi với hắn mà thôi.

Phương Mặc mỉm cười ấm áp, vươn tay áp lên hai bên má của nàng, đợi tới khi khuôn mặt nàng có chút hồng hồng và lòng bàn tay mình bắt đầu chuyển lạnh thì hắn mới buông tay sau đó xoa đầu nàng, rồi hắn lại ôm nàng vào lòng.

Lực đạo rất lớn, hoàn toàn không giống với hình tượng ôn nhu trước kia, cứ như hắn muốn đem nàng hòa vào trong thân thể mình vậy.

- Phương Mặc? – Mục Tiểu Văn thở không xong, khó khăn lắm mới mở miệng gọi tên hắn. Nàng định nói ra nhưng lại bị gương mặt ấm áp của hắn ngăn lại, tâm tình vừa có chút bình tĩnh lại trở nên nhốn nháo. Nhưng bây giờ không nói thì biết tới khi nào nói đây?

Rốt cuộc thì Phương Mặc cũng buông ra rồi kéo Mục Tiểu Văn ngồi xuống bên bàn, hắn nhìn nàng chăm chú thêm một hồi nữa rồi mới nói:

- Tiểu Văn, ta đã mua một căn phòng bên ngoài thành cho nàng, nàng muốn rời đi nhưng trước khi đi tới nơi nào đó thì cứ theo ý ta đã. Nàng yên tâm, không có người tìm thấy nàng đâu! Nếu nàng muốn bước chân vào giang hồ cũng được, ta sẽ phái thêm mấy người hầu đáng tin cậy có võ công cao cường, trên đường đi bọn họ sẽ bảo vệ nàng. Đợi ọi chuyện xong xuôi ta sẽ tới tìm nàng.

Nói xong, Phương Mặc dừng lại rồi nhìn về phía Mục Tiểu Văn như có chút khẩn trương. Mục Tiểu Văn giật mình, chẳng phải hắn vẫn không muốn cho nàng đi sao? Vì sao lại đột ngột thay đổi chủ ý như vậy? Những câu chữ mà nàng chuẩn bị chu đáo trước đó giờ trở thành vô dụng rồi, mờ mịt một trận, cuối cùng nàng cũng lờ mờ nghĩ tới một vấn đề:

- Vậy thê thiếp của ngươi thì sao?

Phương Mặc thở phào nhẹ nhõm, mặt mày trông cũng có vẻ vui mừng hơn:
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...