Vứt Đi Nương Nương

Chương 87


Chương trước Chương tiếp

Cái tin Văn nương nương đối ẩm cùng Thôi công tử tại tây viên, sau đó nhị điện hạ nhìn thấy hạ lệnh cho Thôi công tử mang Văn nương nương quay về đông viên nhanh chóng truyền đi khắp trong và ngoài phủ nhị hoàng tử.

Mấy ngày trước đây mọi người còn tưởng rằng Văn nương nương được đại hoàng tử ưu ái, chưa từng nghĩ tới chuyện được Phương công tử ôm về tận nhà, bây giờ lại bị nhị hoàng tử đoạt lại. Rốt cuộc, Văn nương nương vẫn muốn quay trở về trong vòng tay của nhị điện hạ sao?

Khắp phủ nhị hoàng tử tràn ngập không khí quỷ dị.

Nhưng mà không hiểu vì sao Văn nương nương nằm trong phòng suốt ba ngày ba đêm; mà trong ba ngày này nhị điện hạ không hề tới thăm nàng. Lời đồn “một lần nữa được sủng” nhanh chóng bị bóp nát. Tuy nhiên, Thôi công tử thường xuyên tới thăm Văn nương nương lại không thể tị hiểm. Tình hình trước mặt thật sự khiến ọi người xunh quanh cảm thấy kỳ quái vô cùng.

Ba ngày, Mục Tiểu Văn nằm ở trên giường, lúc tỉnh lại khó khăn lắm mới mở mắt nổi, Thôi Minh Vũ ngồi một bên không nói gì, nha hoàn hầu hạ cũng không có phản ứng. Nàng khẽ mở mắt một chút rồi lại im lặng thiếp đi.

Sự hỗn loạn trong lòng nàng không hề giảm đi, không biết tới khi nào mọi thứ mới có thể trở lại bình thường.

Khi nhắm mắt lại ngủ thêm một lần nữa, bỗng nhiên nàng thấy mình trở lại thời hiện đại. Nghi hoặc nhìn chung quanh nàng phát hiện nơi này.. chính là bệnh viện, căn phòng trắng toát, thậm chí nàng ngửi được cả mùi thuốc sát trùng. Nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, nàng chỉ thấy chính mình nằm hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh, mẹ nàng đang ngồi khóc hu hu bên cạnh.

Mắt mẹ lõm sâu thâm quầng, mái tóc đen giờ đã lấm tấm nhiều sợi bạc. Mũi Mục Tiểu Văn chợt cay cay chua chua, nàng vươn tay ra muốn chạm vào đầu mẹ nhưng lại hoảng sợ phát hiện tay như vô hình xuyên thấu qua đầu của mẹ.

Nàng còn chưa kịp phản ứng thì địa điểm đã thay đổi. Lần này vẫn là bệnh viện, nhưng là bệnh viện tâm thần, chính nàng đang bị mấy cô y tá xoay quanh đánh đá, trong miệng không ngừng hô lên: “Kẻ nào dám lớn mật như vậy, ta là nhị hoàng tử phi!”. Mục Tiểu Văn bỗng dưng bng tỉnh, này .. này.. không phải là nàng sao… Mộc Tiểu Văn?!
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...