Vứt Đi Nương Nương

Chương 71


Chương trước Chương tiếp

Tâm trạng Mục Tiểu Văn có điểm không vui nên không có muốn đi đừng nhiều. Phương Mặc cũng không thể làm gì khác hơn là lôi kéo nàng, không ngừng chỉ cho nàng xem mấy món đồ thú vị nhằm rời đi sự chú ý của nàng. Cuối cùng nàng cũng vì hắn mà vui vẻ lên được chút ít.

Trải qua mấy ngàn năm mấy thứ này đã trở thành đồ cổ, nếu muốn vào nhìn thì nhất định phải mất tiền.. C như vậy thì nào những kiến trúc, đình bàn cũng khoác lên mình một màu kỳ dị khiến cho Mục Tiểu Văn cũng có hứng thú hẳn. Trong đình Liên Nguyệt uyển, nàng cùng với Phương Mặc thong thả dạo chơi.

Đầu mùa xuân, ánh mặt trời trốn tìm lấp ló, ấm áp; thân ảnh hai công tử mặc bạch y rảo bước cùng nhau trông giống như một tiểu hài tử, tay nắm tay, không có chút gì gọi là không ổn cả. Mục Tiểu Văn cảm thấy có Phương Mặc dẫn đường nên nếu có bậc thang gì đó thì chỉ cần dựa vào hắn để đi thì sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nàng chỉ cần quan sát cẩn thận một chút thì sẽ phát hiện trên khuôn mặt Phương Mặc như ẩn như hiện một nụ cười. Nụ cười rất ấm áp kết hợp với ánh mắt nhu hòa, thuần khiết không trộn lẫn bất cứ chất hỗn tạp gì… Dường như, chỉ cần nắm lấy tay hắn là đã cảm thấy cuộc sống này đã mỹ mãn, hạnh phúc lắm rồi.

Mọi người bên kia vẫn trò chuyện vui vẻ với nhau nên không chú ý tới hai người vắng mặt vì vậy bàn bạc một chút họ đi tới chủ lâu Túy Oanh các.

Một nữ tử từ chỗ tối đi tới rồi tiếp tục theo dõi…

Hai người đi lên lầu hai thì liền gặp được một buổi tiệc như đang bán đấu giá mấy cô nương vậy. Mục Tiểu Văn lạnh rung mình một cái nhưng không nén nổi tò mò nên dựa lan can đi lên nghe ngóng. Phương Mặc nhìn vẻ mặt tò mò của nàng khẽ cười một tiếng, rồi hắn bình thản chọn đứng ở một vị trí có thể bảo vệ tốt nhất để tránh nguy cơ khá cao là… nàng nhất thời lỗ mãng mà té xuống.

Cô nương đứng trên đài đàn khúc nhạc cuối cùng thì mọi người dưới đài liền giơ ra tiểu mộc bài. Nàng hỏi Phương Mặc thì được biết mộc bài kia tương đương với giá tiền, người nào ra giá cao thì người đó sẽ trở thành người đầu tiên của cô nương này.

Mục Tiểu Văn lại lần nữa lạnh rùng mình. May mắn là trong đại sảnh không có tên nào mặt mày băm trợn giống mấy lão bán thịt. Mặc dù không có khuôn mặt như Phan An (coi như là một ngôi sao đi nhá) hay giống Phương Mặc bên cạnh nhưng cũng thuộc hàng công tử văn nhã có quyền có thế.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...