Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng không biết mình làm như vậy có tác dụng gì hay không , nhưng hắn nghĩ thà chuẩn bị một chút còn hơn là không làm gì cả .
Tuy nhiên giờ phút này xem ra ,sự cố gắng của hắn cũng không có uổng phí.
Dù cho nơi đây tràn ngập sương mù dày đặc , mây mù lực quanh người Hạ Nhất Minh vẫn có tác dụng ẩn nấp rất lớn . Nó dường như cùng với sương mù của cấm địa bắt đầu hòa tan lẫn nhau .
Nói một cách khác , là mảnh sương mù chính là Hạ Nhất Minh , mà hắn cũng chính là mảnh sương mù đó
Hạ Nhất Minh có chút mơ hồ dự cảm hắn dường như bắt đầu hiểu nguồn gốc của làn sương mù nơi đây.
Hắn lập tức hiểu ra , nếu mình quyết tâm ở đây yên tĩnh tu luyện, như vậy cơ hội đốn ngộ là rất lớn , rất có thể sương mù hóa thần bình
Nhưng mà, trong mắt của hắn xuất hiện một tia do dự, cuối cùng vẫn mạnh mẽ đem ý niệm bỏ qua, cũng không có tiếp tục sa vào cảm giác thần kỳ đó .