Nhưng tại thời khắc này, Hồ Vi Hạo đâu quản được nhiều chuyện như vậy.
Hồ Vi Hạo nói ra chữ "Bạo", thân ảnh như kinh hồng, ly khai khỏi nơi đây, hắn không có bay thẳng ra, mà là dừng bước ở một nơi tương đối an toàn.
Nói đến đây, Hồ Vi Hạo âm hiểm cười cười.
- Nếu ngươi sau khi bị trọng thương, mặc ngươi có muôn vàn thủ đoạn, có thể là đối thủ của ta sao?
Hồ Vi Hạo hung ác nói:
- Cười đến cuối cùng, mới thật sự là người cười.