Nói cách khác, Dương Khai muốn đi tùy thời đều có thể đi, Khưu Trạch cho dù không phục cũng chỉ có thể giương mắt nhìn.
Nhưng trên thực tế, Dương Khai cũng không có đi, bởi vì hắn còn có nhiều bằng hữu ở chỗ này, không có khả năng một mình chạy thoát, cho nên Khưu Trạch cũng không hoảng loạn, chỉ cười âm trầm nói: - Nếu ngươi đi, bổn tọa không ngăn cản ngươi, bất quá những người này... Hừ hừ...
Lão không có nói nhiều, nhưng trong miệng ý uy h**p lại rất rõ ràng.
- Lão chó Khưu Trạch, ngươi quả thật không biết xấu hổ mà! Diệp Hận giận dữ quát.
Khưu Trạch thờ ơ, chỉ nhìn Dương Khai nói:
- Tiểu tử chính ngươi suy nghĩ kỹ đi, là tự mình chạy thoát, hay là lưu lại cùng chung cam khổ với đám người này!
Mặc dù hỏi như vậy, nhưng đúng là lão sợ Dương Khai không quản tới chết sống của những người này, một thân một mình chạy trốn, nếu đúng như vậy, thì ngày sau chỉ sợ lão phải luôn sống trong lo lắng đề phòng... Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh đã có thực lực cường đại như vậy, một khi hắn tấn thăng đế vị, Thiên Chiếu Cung sao có thể chống lại?